Chương 75: Cậu quả thực cách khá gần với việc giàu to

Bên này đạo diễn còn đang ngồi tự kỷ, bên kia khách mời đã cãi nhau ầm trời. Lệ Duy Chu khoanh tay, mặt đầy khó chịu: “Không phải chứ, anh còn có mặt mũi mà chê bai à?” Cố Tinh Phàm lập tức bật lại: “Tôi nói sai chắc?” Phương Hàn cười lạnh: “Một…

Written by

Bên này đạo diễn còn đang ngồi tự kỷ, bên kia khách mời đã cãi nhau ầm trời.

Lệ Duy Chu khoanh tay, mặt đầy khó chịu: “Không phải chứ, anh còn có mặt mũi mà chê bai à?”

Cố Tinh Phàm lập tức bật lại: “Tôi nói sai chắc?”

Phương Hàn cười lạnh: “Một người chỉ nhặt về được một đống vỏ rách như chú, lấy tư cách gì mà chê tụi tôi?”

Cố Tinh Phàm trợn mắt: “Vỏ rách cái gì! Ăn nói cho đàng hoàng! Bên trong có thịt nhé!”

Trang Lạc nhỏ giọng chen vào: “Mọi người đừng cãi nữa…”

Phương Hàn liếc sang, giọng đầy mỉa mai: “Ở đâu? Sao tôi nhìn không ra tí thịt nào vậy?”

Trang Lạc ngập ngừng giải thích: “Loại vỏ nhỏ thế này… vẫn có thịt, chỉ là hơi ít…”

Phương Hàn lập tức cười khẩy: “Cái đó mà cũng gọi là thịt?”

Cố Tinh Phàm hừ lạnh: “Ờ, thế cái đống nhão nhoẹt của cậu mới gọi là thịt chứ gì!”

Lệ Duy Chu nhíu mày: “Mồm anh cũng chẳng dễ nghe hơn ai đâu.”

Cố Tinh Phàm bĩu môi: “Có thu tiền anh đâu mà cần dễ nghe.”

Lệ Duy Chu cười nhạt: “Tôi không quản. Nhưng đã không chịu nhận là vỏ rách, lát nữa tự mà nuốt hết đi.”

Trang Lạc khổ sở can ngăn: “Thôi mà, đừng cãi nữa…”

Cố Tinh Phàm quay sang: “Làm như cái đống thịt vụn kia đủ cho anh ăn no ấy!”

Phương Hàn lập tức nổi nóng: “Nói lại lần nữa xem, đó không phải thịt vụn!”

Cố Tinh Phàm không chịu thua: “Xì, cái đống của cậu mới là vỏ rách! Cậu là vỏ rách! Cả nhà cậu đều là vỏ rách!”

Phương Hàn: “……”

[Ghê thật, tức lên là chửi luôn cả bản thân.]

[Đúng kiểu công kích không phân biệt mục tiêu.]

[Thật sự rất tò mò là đột biến gen nào có thể khiến gia đình họ sinh ra một người kỳ quặc như vậy.]

Thấy không khí căng thẳng không giảm, Hứa Tô không kìm được đứng ra:

“Mọi người đừng cãi nhau nữa, nghe tôi nói một câu công bằng.”

Mọi người lập tức im lặng.

Cố Tinh Phàm: “Được!”

Lệ Duy Chu: “Cậu nói đi.”

Hứa Tô khẽ cười: “Tôi nói xong rồi.”

Mọi người: “…?”

[Ha ha ha ha ha ha có cảm giác như đang trêu chó vậy.]

[Vẫn cứ là Tô Tô của chúng ta lợi hại, chỉ một câu đơn giản đã làm mọi người im lặng.]

[Theo lý thuyết, cậu ấy quả thực đã nói xong “một câu công bằng”, không có gì sai cả(che miệng cười)]

Đám khách mời mang chiến lợi phẩm ra biển rửa, chuẩn bị lát nữa nướng đại.

Nhưng sau một hồi rửa qua loa…

Ai nấy đều chết lặng.

Đống hàu vốn đã nát, vừa thả xuống nước biển đã tan sạch, vớt cũng không nổi.

Thịt trong mấy cái vỏ nhỏ xíu kia còn thảm hơn, vừa vò nhẹ hai cái là biến mất không còn dấu vết.

Cuối cùng chỉ còn lại vài con bạch tuộc cụt tay cụt chân.

Hứa Tô đếm đi đếm lại, miễn cưỡng lắm mới chia được mỗi người một con.

Không đủ nhét kẽ răng.

Tâm trạng tụt thẳng xuống đáy.

Họ đã hai ngày không được ăn thịt rồi, sau này còn phải ở trên đảo năm ngày nữa, thời gian dài như vậy, nếu không có chút đồ ăn mặn nào, đừng nói quay chương trình, ngay cả việc thở cũng sẽ trở nên rất khó khăn.

Bởi vì trái cây dại chỉ chống đỡ được nhất thời, hoàn toàn không đủ no.

Phương Hàn bực bội gãi đầu: “Bây giờ phải làm sao?”

Lệ Duy Chu uể oải nhìn về phía đoàn làm phim: “Họ sẽ không thực sự định bỏ đói chúng ta đến chết chứ?”

Đương nhiên là không.

Tổ chương trình đã chuẩn bị sẵn một lượng thức ăn nhất định, chỉ chờ các khách mời chịu không nổi mà chủ động mở lời, như vậy tổ chương trình có thể giao thức ăn cho họ dưới hình thức hoàn thành nhiệm vụ.

Đạo diễn Dã thấy thời cơ đã đến, liền tự tin ngước mắt lên, đưa ra ám hiệu bằng ánh mắt, mong chờ các khách mời sẽ hiểu ra ngay lập tức.

Nhưng không ngờ, lại có người là Bồ Tát sống.

Chỉ thấy Hứa Tô đột nhiên đứng dậy, an ủi một cách vô cùng thông thái:

“Mọi người yên tâm, chúng ta sẽ không chết đói đâu.”

Cả đám ngơ ngác.

“Vì sao?”

“Rất đơn giản.”

Hứa Tô bình thản nói: “Người bình thường không ăn không uống cũng phải năm ngày mới chết.”

“Chúng ta vẫn có ăn, vẫn có uống, sao mà chết được.”

Mọi người nghe xong, thấy cũng… có lý.

Hứa Tô: “Nhiều lắm là khiến chúng ta nửa sống nửa chết, thoi thóp, tiều tụy, nguy kịch đến tính mạng mà thôi, vấn đề không lớn.”

Mọi người: “…”

Cậu gọi đây là vấn đề không lớn à?

Đạo diễn Dã: “…”

Vừa nãy nói sai rồi, đây không phải Bồ Tát sống mà là Diêm Vương sống.

[《Nhiều lắm là khiến chúng ta nửa sống nửa chết, thoi thóp, tiều tụy, nguy kịch đến tính mạng mà thôi》]

[An ủi rất tốt, hứa với tôi, lần sau đừng an ủi nữa.]

[Các khách mời tưởng đã nhìn thấy hy vọng sống sót, không ngờ thứ chờ đợi lại là lý do để chết ngay lập tức, ha ha ha ha ha ha.]

[Hứa Tô tuyệt đối phù hợp với ngành tang lễ, người chưa chết được cậu ta khuyên một cái là muốn chết, KPI cứ thế mà tăng vùn vụt.]

Sau khi xử lý nhanh gọn bạch tuộc, các khách mời đi sâu vào rừng, định tìm kiếm thức ăn khác.

Trên đường đi, Hứa Tô mấy lần nhìn về phía Hoắc Dư Sâm, ánh mắt muốn nói lại thôi, cuối cùng nhịn đi nhịn lại, vẫn không nhịn được hỏi:

“Anh không đói sao?”

Lúc nãy Hoắc Dư Sâm đã nhường phần của mình cho cậu, bản thân không ăn chút nào.

Tuy rằng lượng đó chẳng đủ để giải quyết cơn thèm, nhưng dù sao cũng là thức ăn, điều này khiến Hứa Tô ăn một mình cảm thấy hơi cắn rứt lương tâm.

Dù sao thì đây cũng là Thái tử gia có mỏ vàng để thừa kế, chứ không phải người bình thường nợ thẻ tín dụng ba ngàn tệ, nếu vì cậu mà anh ấy bị đói đến mức xảy ra chuyện gì, thì cậu sẽ tội lỗi chất chồng.

Đương nhiên, nếu thật sự như vậy, cậu cũng sẵn lòng lập công chuộc tội, thay Hoắc Dư Sâm thừa kế đế chế thương mại của anh ấy, gánh vác trách nhiệm nặng nề này!

Chỉ là không biết vị lão gia tử kia có đồng ý không.

“…Hửm?”

“…Cậu đang cười cái gì vậy?”

“…Tỉnh lại đi.”

Giọng nói đầy vẻ nghi hoặc và bất đắc dĩ của Hoắc Dư Sâm kéo Hứa Tô trở về thực tại từ giấc mộng đẹp.

Hứa Tô giật mình tỉnh lại, cười nói:

“Không có gì, chỉ là đột nhiên cảm thấy mình cách khá gần với việc giàu to.”

Hoắc Dư Sâm từ từ nhếch một bên lông mày.

“Cậu quả thực cách khá gần với giàu to… thậm chí gần hơn một chút nữa là cậu lại có thể hôn tôi lần nữa rồi.”

Ánh mắt ôn hòa đột nhiên trở nên có chút ám muội, từ trên xuống dưới chậm rãi đánh giá khuôn mặt tinh xảo đó.

Cư dân mạng nhìn thấy, xác định đây chính là tình yêu!

[Ánh mắt xâm lược đến thế! Có thể kéo thành sợi tơ dài ba mét! Ngoại trừ tình yêu tôi không nghĩ ra lời giải thích thứ ba! Đúng vậy, lời giải thích thứ hai cũng là tình yêu!]

[Tục ngữ nói rất hay, cùng khung hình là phát đường, nhìn nhau là lên… khụ, nên đám cưới tôi muốn ngồi bàn chính, tiền mừng là cái đầu của tôi.]

[Tất cả đứng dậy, bắt đầu ca hát: Đây chính là tình yêu ~→~↖~↗~←↑~↓~~~]

Fan cặp đôi Hoắc Hứa đồng loạt hít đường đến chết, màn hình đầy bong bóng.

Hứa Tô lại không hề có chút xao động nào, thậm chí còn muốn đáp trả vài câu.

Nhưng câu “Mặt anh làm bằng hợp kim titan à?” đã trôi đến khóe miệng, cậu lại nuốt ngược vào.

Người ta nói cũng đâu có sai, quả thực là giàu to, còn là siêu giàu nữa kìa.

Vậy có gì mà phải phản bác chứ?

Nói cho cùng, là do lúc đầu tự mình không chọn kỹ khi đầu thai, không thể trách người khác được.

“Ôi…”

Đột nhiên, tâm trạng trở nên nặng trĩu, cứ như cả đời này sẽ không thể vui vẻ nổi nữa.

Hoắc Dư Sâm thấy vậy, không khỏi cười thầm.

“Lại sao nữa rồi? Vị thiếu gia này.”


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →


Bình luận về bài viết này