Chương 76: Người thì không lạnh, nhưng tim thì lạnh như băng

Hứa Tô thở dài, lắc đầu đầy u sầu. “Không có gì… chỉ là tự nhiên nhớ tới một số chuyện hơi buồn thôi.” Hoắc Dư Sâm liếc sang. “Chuyện gì mà buồn?” Hứa Tô giơ tay che mắt, giọng cực kỳ nghiêm túc: “Mượn một cục sạc dự phòng mà chưa trả.” “Quét mã…

Written by

Hứa Tô thở dài, lắc đầu đầy u sầu.

“Không có gì… chỉ là tự nhiên nhớ tới một số chuyện hơi buồn thôi.”

Hoắc Dư Sâm liếc sang.

“Chuyện gì mà buồn?”

Hứa Tô giơ tay che mắt, giọng cực kỳ nghiêm túc:

“Mượn một cục sạc dự phòng mà chưa trả.”

“Quét mã xe đạp công cộng mà quên tắt.”

“Ở nhà còn bình gas bị rò rỉ mà chưa thay.”

Hoắc Dư Sâm: “……”

Bình luận lập tức nổ tung:

[??? Toàn kèo tử thần ???]

[Không đùa đâu, ba chuyện này mà rơi trúng tôi chắc tôi stress tới mất ngủ.]

[Cái cuối đúng kiểu tuyệt sát – là sát thật chứ không đùa.]

[Trời ơi, gặp phải nhiều chuyện khó chịu như vậy mà chỉ “hơi buồn” thôi sao, Tô Tô ơi, cậu thật sự làm tôi khóc hết nước mắt.]

“Ngoài những điều này ra, cậu không còn điều gì muốn nói sao?”

Hoắc Dư Sâm khẽ nói, ánh mắt mang theo một sự kỳ vọng không tên.

Vâng, đúng vậy, trọng tâm của anh ấy là ở nửa sau câu nói—”Lại có thể hôn một lần nữa”!

Nhưng không ngờ, trọng tâm của Hứa Tô vẫn là ở nửa đầu câu:

“Có chứ.”

“Trên đời này thiếu gì tỷ phú, sao lại không thể dư ra thêm một người nữa là tôi?”

“Tôi sống lỗi lắm à?”

Hoắc Dư Sâm: “…………”

Bình luận cạn lời:

[Đúng chuẩn khúc gỗ ngàn năm.]

[Người ta gợi ý rõ vậy rồi mà vẫn lái sang chủ đề tiền bạc được.]

[Cậu mà lấy được đại gia thì giàu rồi còn gì nữa, trời ơi!!!!]

Chớp mắt một cái, trời đã tối.

Ngoài căn nhà gỗ, cả nhóm uể oải nhóm lửa.

Phương Hàn nhìn đống củi cháy tí tách, mặt đầy khó hiểu:

“Khoan đã… giờ lạnh lắm à?”

Tháng tám, giữa rừng, mới hơn bảy giờ tối.

Nói gì thì nói, cũng chưa tới mức phải sưởi lửa.

Hứa Tô mệt mỏi ngẩng đầu nhìn anh ta, ánh mắt đầy tang thương:

“Người thì không lạnh…”

“… nhưng tim thì lạnh như băng.”

Phương Hàn: “……”

Bình luận đồng cảm sâu sắc:

[Không cãi được.]

[Câu này nghe xong tự nhiên thấy thấm.]

[Đúng kiểu đói quá sinh triết lý nhân sinh.]

Ngọn lửa nhanh chóng bùng lên, ánh sáng cam đỏ hắt lên mấy gương mặt thiếu sức sống.

Hứa Tô ngồi nhìn chằm chằm một đốm lửa nhảy nhót, càng nghĩ càng thấy sai sai.

“… Không đúng.”

“Hào quang nhân vật chính đâu?”

“Trong truyện, main lúc nào cũng bật buff, vượt ải như đi dạo, cuối cùng lên đỉnh nhân sinh.”

“Sao tới lượt tôi thì chẳng có cái quái gì vậy?”

“Quy trình tiểu thuyết bị sửa à?”

Cả đám nghe xong, đồng loạt ngơ ngác.

Cố Tinh Phàm gãi đầu:

“Hứa Tô bảo bối, em đang nói gì thế? ‘Tới lượt em mà chẳng có gì’ là sao?”

Hứa Tô lại thở dài:

“Không có gì.”

Cố Tinh Phàm lập tức xáp lại:

“Nói đi mà.”

Hứa Tô liếc anh ta:

“Nói anh cũng không hiểu.”

“Không nói sao biết anh không hiểu?”

“Thật sự hiểu thì không cần phải nói.”

“Em nói ra anh sẽ hiểu.”

“Nói ra mất hay.”

“Chắc chắn có hay.”

“Tôi nói mất hay là mất hay.”

“Em sai rồi!”

“Tôi sai?”

“… Ờ thì, em đúng.”

“Thấy chưa, anh cũng công nhận là mất hay mà.”

Cố Tinh Phàm: “……”

Bình luận cười ngất:

[Hai người này đang đấu trí hay đấu khẩu vậy.]

[Chuẩn cảm giác cãi nhau với người yêu.]

[Trả lời kiểu gì cũng dính bẫy]

[Câu hỏi này còn khó trả lời hơn cả “tôi và mẹ anh cùng rơi xuống nước, anh cứu ai trước”, sợ đến mức tôi phải nhanh chóng ấn đầu bạn gái vào bồn cầu, sợ cô ấy học được rồi đến làm khó tôi.]

[?????Lầu trên nghiêm túc đấy à?!!]

[Tôi quan tâm hơn là “hào quang nhân vật chính” mà Tô Tô nói rốt cuộc là có ý gì?]

Trang Lạc ngồi bên cạnh nghe từ đầu tới cuối, càng nghe càng thấy để bụng.

Cái gọi là “hào quang nhân vật chính” kia…

Nghe kiểu gì cũng giống thoại phim.

Cậu ta thử dò hỏi:

“Hứa Tô… cậu đang học lời thoại cho phim mới à?”

Hứa Tô lúc này đang ngáp, trả lời qua loa:

“Ừm.”

Trang Lạc lập tức cứng người.

Trong đầu bắt đầu diễn luôn một bộ phim bi kịch.

Danh tiếng cậu ta đang lao dốc không phanh.

Nếu đúng lúc này Hứa Tô bật lên, sự nghiệp thăng hoa…

Thì khác gì giẫm thẳng lên xác cậu ta mà đi?

Không được.

Tuyệt đối không được.

Trang Lạc cố giữ vẻ bình tĩnh:

“Kịch bản của đạo diễn nào thế?”

Hứa Tô nhìn sang, ánh mắt vô cùng lạnh nhạt:

“Kịch bản của đạo diễn chó.”

Trang Lạc khựng lại.

“Đạo diễn… Chó?”

“Biệt danh à?”

“Không.”

“Thế trong giới có ai họ Chó à?”

Hứa Tô bình thản:

“Ai nói là trong giới?”

Trang Lạc bắt đầu thấy có mùi không ổn.

“Ngoài giới tôi cũng chưa từng nghe qua…”

Hứa Tô nhếch môi, giọng đầy ẩn ý:

“Sao lại chưa nghe.”

“Có khi ngày nào cậu cũng lôi ông ta ra chửi trong lòng ấy.”

Trang Lạc càng nghe càng rối.

“Tôi thật sự không nghĩ ra.”

Hứa Tô nhướng mày:

“Nghĩ kỹ lại xem.”

Trang Lạc chột dạ quay mặt đi.

“Không nhớ nổi.”

Hứa Tô bật cười.

“Này.”

“Cậu chưa từng chửi ‘cái thế giới chó chết này’ à?”

Trang Lạc: “……”

À.

Hiểu rồi.

Bình luận vỡ lẽ:

[Tôi cũng chửi suốt.]

[Không chỉ chửi trong lòng, tôi còn chửi thành tiếng.]

[Ai mà chẳng thế, đặc biệt là khi gặp phải một đống chuyện tào lao, tôi đã dùng hết tất cả những lời chửi thề có thể dùng.]

[Khu bình luận bị làm sao vậy? Chỉ có tôi bị lừa thôi sao? Tôi thực sự tưởng Tô Tô đang nói về đạo diễn nào đó.]

[Tôi cũng tưởng là đạo diễn thật, ai ngờ là lại là ông trời.]

[Lại bị Hứa Tô lừa một vố.]


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →