Chương 78: Hầy, cái tính nóng nảy này của tôi!

Hứa Tô cười khan hai tiếng rồi kéo câu chuyện về đúng hướng. “Từ lúc bọn tôi đặt chân lên đảo, cô lúc nào cũng như muốn tiễn chúng tôi đi gặp Diêm Vương. Tự nhiên giờ lại tốt bụng thế?” “Hừ, chuyện này chỉ có thể chứng minh một điều!” Cậu dựng mày, giơ…

Written by

Hứa Tô cười khan hai tiếng rồi kéo câu chuyện về đúng hướng.

“Từ lúc bọn tôi đặt chân lên đảo, cô lúc nào cũng như muốn tiễn chúng tôi đi gặp Diêm Vương. Tự nhiên giờ lại tốt bụng thế?”

“Hừ, chuyện này chỉ có thể chứng minh một điều!”

Cậu dựng mày, giơ tay chỉ thẳng đạo diễn Dã đang hơi hoảng.

“Các người muốn hớt tay trên thành quả lao động của bọn tôi!”

“!”

Đạo diễn trợn mắt.

Bị nói trúng tim đen quá nhanh khiến cô ta đứng hình mất mấy giây.

Thật ra đúng là cô có ý đó thật.

Đám nhân viên đi theo quay hình, nói dễ nghe là ekip, nói thẳng ra là một ổ hậu đậu. Đi bắt hải sản mà loay hoay cả đêm không vớt nổi con cá, vừa rồi còn suýt đẩy luôn cô xuống biển.

Nghĩ thôi đã thấy tức.

So với đám này, mấy vị khách mời ít nhất còn có vẻ đáng tin hơn.

Bị lật tẩy, đạo diễn Dã lập tức chỉnh lại sắc mặt, nói đầy chính khí:

“Nói linh tinh gì thế? Tôi chỉ lo các cậu đói quá lâu, nhỡ đâu cơ thể xảy ra vấn đề.”

Hứa Tô chìa tay ra rất tự nhiên.

“Thế cô đưa đồ ăn luôn đi.”

Đạo diễn Dã cười gượng.

“Đưa thẳng thì phá luật chương trình mất…”

Hứa Tô liếc nhìn đống dụng cụ phía sau.

“Còn đưa công cụ thì không phá luật à?”

“Cung cấp ở mức hợp lý thì không tính.”

“Ồ…”

Hứa Tô gật gù, ánh mắt đầy ẩn ý.

“Vậy ra cung cấp đồ ăn ở mức hợp lý cũng không tính vi phạm nhỉ.”

“Đúng đúng, cung cấp hợp lý th—”

Đạo diễn Dã bỗng khựng lại.

Khoan.

Sai sai.

“Ý tôi là công cụ!”

Cô vừa kịp sửa miệng thì Hoắc Dư Sâm đã lạnh nhạt chen vào:

“Đạo diễn cứ lấy đồ ăn ra đi. Đừng để đến lúc bọn tôi chết đói thật rồi mới chạy tới thắp hương.”

Bề ngoài là nói bâng quơ, nhưng thực chất bên trong ẩn chứa sát khí, cảnh cáo cô ta nếu không đưa đồ ăn ra, thì cẩn thận đấy.

Hừ ~

Mánh khóe vặt!

Tưởng uy hiếp như vậy là có tác dụng sao?

Cô ta, Dã Viện, là loại người dễ dàng sợ hãi quyền thế như vậy sao?

He he!

“Muốn ăn gì?”

“Hải sản thì không có. Đám ngu ngốc kia vớt cả đêm chẳng được cái gì.”

“Bánh quy nhập khẩu ngài có thích ăn không?”

Mọi người: “……”

Ủa, lúc nãy đâu phải nét mặt này.

Ekip phía sau: “……”

Ai là “đám ngu ngốc”?

Bình luận lập tức nổ tung:

[Đạo diễn cô có dám cứng rắn hơn một chút không? Đã nói là đạo diễn tuân thủ quy tắc nhất lịch sử đâu rồi?]

[Đạo diễn Dã: Anh giỏi thì anh làm đi, làm đi, làm đi!i]

[Cười chết mất, mềm nhũn trong hai giây, y như bạn trai tôi vậy.]

[?? Lầu trên còn cười nổi à?]

[Có gì mà không cười nổi, bạn trai cũ của tôi chỉ một giây thôi.]

Rất nhanh, đồ ăn được mang ra.

Chỉ là…

“Cô đem mỗi bát nước chấm là sao?”

Phương Hàn nhìn cái bát trước mặt, vẻ mặt không thể hiểu nổi.

Trang Lạc cũng cau mày.

“Bánh quy nhập khẩu đâu?”

Hứa Tô bật cười.

“Định bảo bọn tôi chấm vỏ cây ăn à?”

Đạo diễn Dã tiếp tục cười trừ.

Sự thật là cô vừa lật tung lều lên thì phát hiện bánh quy đã bị ăn sạch từ đời nào, giờ chỉ còn cái hộp rỗng, không thể bê ra được.

“Thế đồ ăn khác đâu?” Hứa Tô hỏi.

“Đừng nói với tôi là cả tổ chương trình chỉ còn mỗi bát nước chấm đấy nhé?”

Đạo diễn cúi đầu, lí nhí:

“Vật tư mới… chiều nay mới tới…”

Hứa Tô trước mắt tối sầm.

Lần này là thật sự muốn xỉu.

Hoắc Dư Sâm nhanh tay đỡ người:

“Không sao, vẫn có thể hái quả rừng tạm thời lót dạ.”

Hứa Tô chậm rãi sờ mặt mình.

“Anh nhìn kỹ xem, sắc mặt tôi giờ có giống màu quả rừng không?”

“Để tôi xem.”

Hoắc Dư Sâm giả vờ nhìn kỹ một lượt, ý định ban đầu là muốn trêu chọc cậu, nhưng không ngờ, tai mình lại đỏ lên trước.

Cảnh này không qua nổi mắt Cố Tinh Phàm.

“Ê, họ Hoắc kia!”

“Anh đỏ tai làm gì đấy?!”

Hoắc Dư Sâm: “?”

Cả đám cũng quay sang nhìn theo.

Cố Tinh Phàm đầy tự tin đưa ra kết luận:

“Có phải vì anh muốn cười Hứa Tô bảo bối có sắc mặt kém, nhưng lại không dám cười thành tiếng, nên nhịn đến đỏ cả tai không!”

Hoắc Dư Sâm: “……”

Mọi người: “……”

Bình luận cũng cạn lời:

[Logic kiểu gì vậy trời.]

[Não bộ rẽ nhánh hơi dị.]

[Đúng là không phải người bình thường.]

Hứa Tô thì lập tức nổi đóa.

“Anh nói ai sắc mặt kém hả?!”

Cậu bật dậy phản bác đầy khí thế:

“Mở to mắt ra nhìn cho kỹ! Đây là làn da non mịn chuẩn trẻ sơ sinh đấy nhé!”

Không hề nói khoác chút nào, làn da của cơ thể này quả thực cực kỳ mịn màng, ẩm mượt và bóng đẹp, khí chất cũng thanh cao tao nhã bẩm sinh, cứ như một nhân vật chính trời sinh, đặt ở đâu cũng là sự tồn tại tỏa sáng.

Chỉ tiếc vì không được tác giả gốc yêu thích, số phận và kết cục đều rất thê thảm.

Ôi, đúng là một nỗi bi thương.

Cố Tinh Phàm cũng biết mình lỡ miệng, vội vàng chữa cháy:

“Không không, anh không có ý đó, anh thấy em rất—”

“Cậu nói nhiều như vậy là do có nhiều hơn người khác một cái lưỡi sao?”

Hoắc Dư Sâm lạnh lùng cắt ngang.

“Có bệnh thì đi khám, đừng đứng đây phát biểu linh tinh.”

“Anh nói ai có bệnh hả?!”

Cố Tinh Phàm lập tức xù lông.

“Có gan thì nói lại xem!”

Hoắc Dư Sâm nhìn thẳng, phát âm rõ ràng từng chữ:

“Cậu. Có. Bệnh.”

“Cố Tinh Phàm. Có bệnh nặng.”

“Hầy, cái tính nóng nảy của tôi!”

Cố Tinh Phàm hùng hổ xắn tay áo.

Chưa kịp lao lên đã tự vấp chân mình.

“Áu ——!”

Toàn trường: “……”

Bình luận cười điên:

[Chưa đánh đã tự ngã.]

[Đúng chất chiến thần hài kịch.]

[Không ổn thật rồi.]

Thấy tình hình ngày càng hỗn loạn, đạo diễn Dã quyết định tranh thủ trước khi vật tư tới, tổ chức một trò chơi tương tác để cứu vãn bầu không khí — tiện thể cứu luôn độ nhiệt của phòng livestream.


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →


Bình luận về bài viết này