Phương Hàn nghiến răng nghiến lợi giơ tay phải lên, chỉ vào sống mũi Hứa Tô cảnh cáo:
“Tôi nói cho cậu biết! Tôi đã giữ thể diện cho cậu lắm rồi! Nếu cậu còn…”
“Nếu cậu còn chỉ nữa, tôi không ngại làm cho bàn tay đó phế đi đâu.”
Hoắc Dư Sâm vốn im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng, ánh mắt không chút ấm áp nhìn chằm chằm vào bàn tay đáng ghét đó, đáy mắt lạnh lẽo.
Phương Hàn lập tức rụt tay lại, tức giận nhưng không dám nói, quay đầu sang hướng khác.
Hứa Tô vỗ vai Hoắc Dư Sâm, “Đại lão bình tĩnh chút, tôi còn chưa làm màu xong, anh đợi lát nữa hãy xuất hiện.”
Ánh mắt Hoắc Dư Sâm lập tức dịu dàng, nhìn cậu cười nhẹ: “Vậy cậu cứ tiếp tục đi.”
Hứa Tô cảm kích gật đầu, khoanh tay tiếp tục phát biểu.
“Lời tôi nói có gì sai sao?”
“Chỉ là một phần tương tác đơn thuần để tăng rating cho chương trình, tăng niềm vui cho khán giả thôi, mà các người lại coi là thật, không những vậy còn nâng tầm lên thành lo lắng doanh nghiệp không tuyển được nhân tài.”
“Làm ơn đi, thật sự không được thì rót chút nước cốt dừa vào não rồi hãy nói chuyện có được không?”
[Ha ha ha ha ha ha nước cốt dừa.]
“…Chúng tôi chỉ là nói sự thật thôi.” Trang Lạc không chịu thua lầm bầm.
Hứa Tô cười như không cười nhìn cậu ta, “Cậu rốt cuộc là đang nói sự thật, hay là đang muốn dẫn dắt dư luận phá hoại tình cảm khán giả của tôi?”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt Trang Lạc thay đổi ngay lập tức.
Đồng thời, những cư dân mạng bị dẫn dắt sai hướng cũng cuối cùng phản ứng lại.
[Tôi đã nói mà, chỉ là một trò vui thôi, xem như là tiểu phẩm hài là được, đâu đến mức lừa đảo.]
[Đúng vậy, đời còn như vở kịch, trong chương trình diễn vài đoạn thôi mà có người đã làm quá lên.]
[Hơn nữa nói thật, cho dù cư dân mạng nào đó thực sự làm theo cách Hứa Tô dạy, chỉ cần có thể vào làm, thì cũng coi như anh ta giỏi rồi, dù sao một doanh nghiệp ngay cả mánh khóe nhỏ này cũng không nhìn ra, tôi cũng không tin nó có thể giỏi giang đến đâu được.]
[Đúng vậy! Vừa nãy có tên ngu ngốc nào còn nói “điều này không công bằng với những người không giỏi ăn nói nhưng có năng lực” à? Làm ơn đi! Nếu một người thực sự có năng lực, thì khả năng ăn nói của họ cũng sẽ không tệ đâu!]
[Đồng ý! Nếu khả năng ăn nói thực sự kém, thì chứng tỏ năng lực cũng không mạnh lắm.]
[Đương nhiên, mọi việc luôn có ngoại lệ, cũng có những người rất giỏi nhưng không giỏi nói chuyện, nhưng, bạn đã thấy thần đồng Toán học Vỹ Thần đi phỏng vấn ở công ty nào chưa?]
[[Ngón tay cái] Ha ha ha ha ha ha cư dân mạng không nói gì, chỉ một mực thả tim]
Sau khi xả giận xong, đạo diễn Dã cuối cùng cũng ra tiếp tục chương trình.
“Xin lỗi nhé, vừa nãy phía sau có một con heo rừng tới, tám chuyện với nó nên bị lỡ mất một lúc.”
Dư Đại Ngưu bị vạ lây: “…?”
Cô có lễ phép không vậy?
“Bây giờ xin công bố điểm số nhé.”
Đạo diễn Dã mở cuốn sổ nhỏ, đọc ra điểm số mà ai cũng đã biết từ lâu.
Đọc xong, Phương Hàn ánh mắt u ám trừng Đạo diễn Dã, khó chịu hỏi: “1 điểm thì đổi được gì?”
Đạo diễn Dã đóng cuốn sổ lại: “1 cái bánh quy thôi.”
Phương Hàm trợn tròn mắt không thể tin được.
“1 cái?!”
“Cô chắc chắn không phải là 1 gói?!”
“Có lầm không?!”
Đạo diễn Dã dang hai tay: “1 cái, chắc chắn không phải 1 gói, không có lầm, có vấn đề gì không?”
“Vấn đề lớn lắm!!”
Phương Hàn hoàn toàn nổi điên, xắn tay áo định xông lên lý luận.
Nhưng bị Cố Tinh Phàm chặn lại:
“Thô lỗ! Sao có thể động tay chân với đạo diễn chứ? Chúng ta phải giữ phép lịch sự!”
Phương Hàn liếc xéo qua: “Mấy người nghĩ đổi được 6 cái bánh quy là chuyện đáng mừng lắm sao?”
Cố Tinh Phàm lập tức đứng hình.
Mẹ nó.
Mải lo xây dựng hình tượng người tốt lịch sự trước mặt Hứa Tô.
Quên mất mình cũng là nạn nhân.
Thế là hắn xắn tay áo còn cao hơn cả Phương Hàn.
“Mau giao vật tư ra đây! Không thì tôi cho cô biết tay!”
Đạo diễn Dã ôm cuốn sổ nhỏ run lẩy bẩy: “Cậu cậu cậu muốn làm gì?”
Cố Tinh Phàm cười khẩy một tiếng: “Tôi muốn làm gì ư? Hừ! Hừ hừ! Hừ hừ hừ!”
[Đồ heo, hừ hừ hừ (tiếng lợn kêu).]
Trang Lạc, người giỏi đóng vai hình tượng thuần lương, hòa nhã trước công chúng, thấy không khí ngày càng gay gắt, liền đứng ra khuyên giải:
“Phương tiên sinh, Cố tiên sinh, xin hãy bình tĩnh, đừng như vậy, mặc dù cách làm của đạo diễn có chút không hợp lý, nhưng dù sao chúng ta cũng không nên sử dụng bạo lực, chúng ta nên giải quyết trong hòa bình.”
Phương Hàn quay đầu nhìn cậu ta, nheo mắt lại, đột nhiên nhếch khóe môi, cười nhẹ một tiếng.
“Giải quyết trong hòa bình bằng cách nào?”
“Đúng vậy! Giải quyết trong hòa bình bằng cách nào?!”
Cố Tinh Phàm hét lên đầy giận dữ.
“Có thể thương lượng, có thể đàm phán, thậm chí có thể trao đổi.”
Trang Lạc nói với vẻ cảm hóa kẻ xấu: “Tóm lại là không được sử dụng bạo lực, hơn nữa bạo lực cũng không giải quyết được vấn đề.”
“Vậy à.”
Giọng điệu của Phương Hàn đột nhiên trở nên hơi mờ ám.
Trang Lạc nghe ra sự trêu chọc của hắn ta, mất tự nhiên quay đầu sang một bên: “Ừm, là như vậy đấy.”
Cố Tinh Phàm không hiểu những tính toán nhỏ giữa hai người, chỉ cảm thấy Trang Lạc đang nói nhảm, lên giọng bác bỏ:
“Cậu nói bậy! Ai nói bạo lực không giải quyết được vấn đề! Bố tôi ngoại tình lần nào mẹ tôi cũng đánh ổng gần chết, sau này ổng ngoan hẳn, không ngoại tình nữa!”
Mọi người: “…”
Hình như đây không phải cùng một chuyện thì phải?
Trang Lạc cau mày: “Cố tiên sinh, cái anh nói là mâu thuẫn vợ chồng, không giống lắm với tình huống của chúng ta bây giờ…”
Cố Tinh Phàm: “Sao mà không giống? Chẳng phải đều dùng bạo lực, rồi vấn đề được giải quyết à!”
“Cái đó… cái đó là người nhà với nhau, còn cái này là người ngoài.”
“Người nhà với người ngoài thì tình cảm khác nhau.”
Trang Lạc cố gắng xoay chuyển bộ não, tìm kiếm quan điểm đúng đắn để phản bác đối phương.
“Tục ngữ chẳng phải có câu “vợ chồng cãi nhau đầu giường cuối giường làm hòa sao”, nhưng đổi thành người ngoài, chắc chắn không thể…”
“Sao lại không thể?” Cố Tinh Phàm nhìn cậu ta bằng ánh mắt khinh thường.
“Cô giúp việc nhà tôi với thằng em họ tôi cũng suốt ngày cãi nhau đầu giường cuối giường làm hòa, họ là người ngoài với nhau rồi còn gì?”
Trang Lạc: “…………”
Mọi người: “…………”
[Ôi mẹ ôi, đây vẫn là tiếng Trung à?]
[Đồng ý, rõ ràng từng chữ tôi đều hiểu, nhưng ghép lại với nhau là não tôi đứng máy.]
[Gia đình này thật loạn.]
[[che mặt] Rốt cuộc hắn ta có hiểu cái gì gọi là cãi nhau đầu giường, làm lành cuối giường không?]
Phương Hàn — tuy họ hàng xa nhưng vẫn dính chút quan hệ — lúc này bỗng thấy cực kỳ mất mặt.
“Rốt cuộc chú đang nói cái gì vậy?!”
Cố Tinh Phàm: “Nói tiếng Trung mà.”
Phương Hàm: “Nói nhảm! Nếu chú nói tiếng ngoài hành tinh thì tôi đã không hỏi rồi!”
Cố Tinh Phàm: “? Tại sao?”
Phương Hàm: “Bởi vì ít nhất như vậy thì người khác sẽ không hiểu!”
Cố Tinh Phàm: “Ê! Cậu nói chuyện với trưởng bối kiểu gì thế!”
Phương Hàm: “Chú im miệng đi!”
…
Nhìn hai chú cháu tự đấu đá với nhau, Hứa Tô chép miệng hai tiếng, cay độc nhận xét:
“Đúng chuẩn nội ưu ngoại hoạn(nội bộ lục đục).”
Trang Lạc ánh mắt lạnh nhạt nhìn sang, “Chúng ta cứ đứng nhìn họ cãi nhau như vậy sao?”
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này