Chương 86: Yêu quái phương nào! Dám tới đây gây sự!

Cuối cùng vẫn là Phương Hàn không nhịn được mà thay mặt mọi người hỏi ra tiếng lòng: “Cậu chắc là đang mắng chú ấy đấy chứ?” “Tất nhiên là mắng rồi! Mắng anh ta không lo làm việc đàng hoàng!” Hứa Tô vẫn còn đang trong trạng thái phẫn nộ. Nói xong lại quay…

Written by

Cuối cùng vẫn là Phương Hàn không nhịn được mà thay mặt mọi người hỏi ra tiếng lòng:

“Cậu chắc là đang mắng chú ấy đấy chứ?”

“Tất nhiên là mắng rồi! Mắng anh ta không lo làm việc đàng hoàng!”

Hứa Tô vẫn còn đang trong trạng thái phẫn nộ. Nói xong lại quay sang gào với Cố Tinh Phàm:

“Cút! Đi làm việc đàng hoàng cho tôi!”

Người bị chửi là Cố Tinh Phàm, nhưng cư dân mạng trước màn hình lại không nhịn được nữa mà suy sụp tinh thần.

[Trời ơi! Ai có thể tự nhiên cho cậu ấy một khoản tiền lớn đi được không! Tôi muốn làm con cậu ấy quá!]

[Tôi cũng vậy.]

[(〒︿〒) Cho dù là con riêng chưa từng gặp cũng được, chỉ cần cho tôi tiền để tôi đi “làm việc đàng hoàng” là được.]

[Cậu ấy định khi nào sinh con vậy! Để tôi canh giờ chết!]

[Lầu trên…cậu!???]

Người cũng suy sụp không kém còn có đạo diễn Dã trong phòng điều khiển.

“Rốt cuộc cậu ta đang phát điên cái gì vậy!!”

“Nhận được tỏ tình mà không vui mừng, không xấu hổ thì thôi đi, còn khuyên người ta đừng đặt thật lòng vào?!”

“Cậu ta có bệnh à!!”

“Sao cậu ta không tới chùa khuyên hòa thượng kết hôn! Tới bệnh viện khuyên bác sĩ đi chế thuốc độc! Ra ruộng khuyên nông dân trồng thịt đi!”

Nhân viên xung quanh: “……”

Trong nhất thời, không ai phân biệt nổi rốt cuộc ai mới là người bệnh nặng hơn.

……

Đêm khuya, bên bờ biển.

Gió biển thổi thẳng vào mặt, Hứa Tô cảm thấy mùi vị của tự do.

Cậu đã nghĩ kỹ rồi, ngày mai về sẽ chấm dứt hợp đồng với Thành Nam, nghỉ hưu sớm để du lịch vòng quanh thế giới, không làm việc nữa.

Mặc dù làm ngôi sao kiếm được rất nhiều tiền, nhưng số tiền tiết kiệm của cậu bây giờ gộp lại đã gần hai mươi triệu (khoảng 74 tỷ VND)rồi, đủ cho cậu sống sung túc nửa đời sau, vậy là được rồi, không cần thiết phải làm những việc mình không thích nữa.

Đặc biệt là những việc như ghi hình chương trình với một đám ngu ngốc, cậu cả đời cũng không muốn làm lần thứ ba nữa!

Chỉ cần nghĩ đến việc ngày mai sẽ không cần phải gặp đám ngu ngốc này nữa, khóe miệng cậu còn khó kìm hơn cả súng AK.

Đây cũng là lý do cậu không ngủ mà ra biển dạo chơi vào lúc nửa đêm— quá phấn khích.

“Cậu cười cái gì?”

Đang vui vẻ, sau lưng bỗng vang lên một giọng nói lạnh lẽo.

Hứa Tô quay đầu lại.

Dưới gốc cây cách vài mét, có một cái bóng đen đứng đó.

Nhìn như ma.

Hứa Tô nheo mắt, rút từ bên hông một cành cây.

“Yêu quái phương nào! Dám tới đây gây sự!”

“…… Cậu xem phim truyền hình nhiều quá rồi à?”

Cái bóng chậm rãi bước ra, lộ diện dưới ánh trăng.

Hứa Tô nhìn kỹ.

“Xì — còn không bằng ma nữa.”

Cậu ném cành cây, quay người định rời đi nhưng bị Trang Lạc gọi lại:

“Cậu cứ thế mà đi à?”

Câu hỏi này nghe rất buồn cười.

Hứa Tô quay đầu, lười biếng hỏi ngược lại:

“Không đi thì ở đây làm gì? Ngắm trăng với cậu à?”

Trang Lạc nhìn chằm chằm vào cậu, sắc mặt hơi âm trầm.

“Cậu rất đắc ý đúng không?”

“?”

Hứa Tô hơi nhíu mày.

“Đắc ý cái gì?”

“Cậu biết rõ.”

Trang Lạc chậm rãi bước lại gần.

“Hứa Tô, ở đây chỉ có hai chúng ta, cậu không cần giả điên giả ngốc nữa.”

Hứa Tô cười.

“Tôi chưa từng giả điên giả ngốc với kẻ ngu.”

Sắc mặt Trang Lạc lập tức trầm xuống thêm vài phần.

Nhưng một lát sau, cậu ta bỗng cong môi cười, nụ cười mang theo ác ý.

“Đúng vậy, đối với cậu mà nói tôi chỉ là kẻ thua cuộc sắp bị loại, cậu đương nhiên có thể dùng tư thế của người chiến thắng để khinh thường tôi. Nhưng đừng quên, bây giờ vẫn chưa phải hồi kết.”

“Tôi vẫn còn cơ hội lật ngược thế cờ, vẫn có cơ hội thắng cậu. Ai cười đến cuối cùng, còn chưa chắc đâu.”

“……”

Hứa Tô nhìn cậu ta, vẻ mặt bất lực.

“Tôi có lẽ là xem phim truyền hình quá nhiều, còn cậu thì thực sự xem phim truyền hình nhiều quá rồi đấy.”

“Nếu muốn diễn thì đi tìm đạo diễn đi… À xin lỗi, tôi quên mất.”

“Cậu sắp bị cả ngành phong sát rồi.”

Hứa Tô cười, không có chút áy náy.

“Nhưng không sao, cậu vẫn có thể tới rạp xiếc, ở đó chắc chắn sẽ nhận cậu.”

“Chỉ là dù thế nào cũng đừng diễn trước mặt tôi, được không?”

“Tôi không có vỗ tay cho cậu, cũng không trả thù lao cho cậu.”

“Diễn nhiều như vậy không đáng đâu.”

Giọng điệu mỉa mai này rõ ràng là lấy gậy ông đập lưng ông.

Trang Lạc dần dần không cười nổi nữa.

“Cậu nhất định phải nói chuyện hèn hạ như vậy sao?”

“Ồ?” Hứa Tô thấy thú vị.

“Kẻ hèn lại không nghe được lời hèn à? Lạ thật.”

“Cậu nói ai hèn?!”

Trang Lạc lập tức nổi giận, như thể hai chữ kia là giới hạn cậu ta không thể chấp nhận.

Hứa Tô vẫn cười nhàn nhạt.

“Ở đây chỉ có hai chúng ta, chẳng lẽ tôi đang nói chính mình?”

Lửa giận của Trang Lạc càng bốc cao.

“Cậu mới là kẻ hèn! Cậu là kẻ hèn nhất trên thế giới này!!”

Hứa Tô qua loa gật đầu.

“Ừ, cậu hèn cậu nói gì cũng đúng.”

Hứa Tô uể oải ngáp một cái.

“Cậu cứ tiếp tục mắng đi, tôi về ngủ trước. Buồn ngủ rồi.”

“Cậu đứng lại! Tôi cho cậu đi à!”

Thấy Hứa Tô lại định rời đi, Trang Lạc cuống lên.

Cậu ta lao tới nắm lấy tay Hứa Tô.

“Cậu hại tôi ra nông nỗi này, hủy hoại sự nghiệp của tôi, lại còn muốn cướp Duy Chu, vậy mà còn muốn toàn thân rút lui? Nằm mơ đi!”

Hứa Tô cảm nhận bàn tay phải đang bị siết chặt.

Nụ cười trên mặt vẫn lười biếng, nhưng trong mắt đã lóe lên một tia nguy hiểm.

“Tôi cho cậu ba giây để buông tôi ra.”

“Cậu chửi tôi thế nào tôi không quan tâm, đó là sự bao dung của tôi đối với loại người ngu ngốc như cậu, nhưng nếu cậu động đến tôi, thì đó là giá tiền khác rồi.”

Lúc này Trang Lạc đang bị hận ý chi phối, hoàn toàn không nhận ra khí tức nguy hiểm từ Hứa Tô.

Cậu ta nhìn chằm chằm vào cậu, cười dữ tợn.

“Tôi động đến cậu là giá tiền khác, vậy cậu động đến tôi thì sao?”

“Cậu khiến tôi mất rất nhiều hợp đồng, khiến tôi buộc phải hạ mình với Phương Hàn để tự cứu bản thân, bắt tôi quỳ lạy cậu mười cái, những món nợ này tính toán thế nào—”

“Bốp!”

Khoảnh khắc đó, thế giới cuối cùng cũng yên tĩnh.

Hứa Tô lắc lắc bàn tay trái đang đau, chậm rãi nhìn xuống Trang Lạc đang ngã trên cát.

“Tính cái gì mà tính?”

“Con lươn chết dính chút nước biển mà đã tưởng mình là hải sản à? Cũng không tự soi lại xem mình là thứ gì.”

Lời khinh miệt hòa vào tiếng sóng biển dập dềnh.

Nhưng Trang Lạc không nổi giận.

Cậu ta ngồi trên bãi cát, tay che nửa khuôn mặt bị tát, chậm rãi cười lên.

Rất kỳ quái.

Bị tát một cái, cậu ta không tức giận, ngược lại còn lộ vẻ đắc ý vì mục đích đạt được.

Giữa khoảng lặng của tiếng sóng, cậu ta cười âm trầm nói:

“Vậy thì chúng ta cứ chờ xem. Xem ván này hôm nay… rốt cuộc ai mới là kẻ ngu.”

“Được thôi.”

Hứa Tô đáp lại bằng một nụ cười vui vẻ.

Sau đó cậu đi tới đống đá cách đó vài mét, vạch cỏ ra, nhặt lên một chiếc điện thoại không biết được đặt ở đó từ khi nào.

Cậu lắc lắc đèn flash vẫn đang sáng trên đó, nhếch mày trêu tức về phía Trang Lạc, trong mắt đầy vẻ thích thú và chơi đùa.


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →


Bình luận về bài viết này