Rõ ràng là đã có tính toán từ trước, đang âm thầm lên kế hoạch gì đó, nhưng lại bày ra dáng vẻ đau khổ như muốn một mình chịu đựng.
Phương Hàn thấy vậy, chủ nghĩa đàn ông lập tức trỗi dậy, bản năng muốn bảo vệ người yếu thế bị kích thích.
Hắn ta nắm chặt cánh tay Trang Lạc quát lên:
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?! Có phải có người bắt nạt cậu không?!”
Vừa dứt lời, trên trán Lệ Duy Chu chậm rãi hiện ra một dấu chấm hỏi:
“?”
Người của tôi, anh quan tâm nhiều như vậy làm gì?
Lệ Duy Chu cảm thấy có chút kỳ lạ, nhưng chưa kịp suy nghĩ sâu thì đã bị gương mặt sưng đỏ của Trang Lạc thu hút sự chú ý.
Hắn cúi xuống nhìn kỹ một lúc, phát hiện vết sưng này không phải do yếu tố tự nhiên gây ra.
Mà là bị người đánh.
Một kiểu đánh rất thô bạo.
Hắn cau mày sắc bén, ánh mắt lúc này trầm xuống.
“Ai đánh cậu? Nói!”
Trang Lạc vẫn lắc đầu, liên tục nói không có gì.
Điều này khiến cư dân mạng sốt ruột muốn chết.
[Đệt, cậu nói đi chứ!]
[Đúng vậy! Bị đánh thành thế này rồi mà còn muốn che giấu cho kẻ bạo hành à! Mau nói!]
[Trời ơi, tôi suýt tưởng đây là show thực tế của Hàn Quốc rồi.]
[Mặc dù nhân phẩm Trang Lạc bình thường, thậm chí có thể hơi tệ, nhưng dù sao cũng không thể đánh người ta như vậy được, quá đáng thật.]
[Có phải đám anti fan lần trước làm không?!]
[Chắc không phải đâu, nếu là họ thì người bị đánh không chỉ có mình Trang Lạc.]
[Dù ai đánh thì tổ chương trình cũng gọi bác sĩ tới xem trước đi, không xem nữa là vết thương lành lại mất.]
[???]
[Đánh nhầm chữ, ý là lát nữa nặng hơn.]
[Haiz, thấy cũng tội.]
Dù sự việc còn chưa rõ ràng, nhưng Trang Lạc cũng coi như nhân họa đắc phúc, trước tiên thu hoạch được một làn sóng quan tâm.
Còn bên này, Hứa Tô lại nheo mắt, cảm thấy có dự cảm không lành.
Cậu hơi nghiêng đầu, ghé sát tai Hoắc Dư Sâm nói nhỏ:
“Sao tôi lại có cảm giác sắp biến thành Đậu Nga nhỉ?”
“Đậu Nga?” Khóe môi Hoắc Dư Sâm cong lên một đường nhẹ.
“Ví dụ này rất chuẩn. Cần tôi giúp cậu đánh trống kêu oan không?”
“…Cút.”
Hứa Tô trừng anh một cái.
Khi quay đầu lại, vừa đúng lúc chạm phải ánh nhìn đầy ẩn ý của Trang Lạc.
“…………”
Hứa Tô: Luôn có gian dân muốn hại trẫm.
Những người khác cũng nhận ra điều gì đó từ hướng ánh mắt có mục đích của Trang Lạc.
Đạo diễn Dã là người lên tiếng trước:
“Hứa Tô… không phải là cậu… chứ?”
Hứa Tô nở một nụ cười lịch sự:
“Không phải là ba tôi đâu, yên tâm.”
Đạo diễn Dã: “……”
Bây giờ là lúc để đùa sao?
(Đạo diễn Dã hỏi kiểu “không phải cậu làm đó chứ?” (不会是你吧)
Hứa Tô cố tình nghe sai thành “không phải là ba cậu làm đó chứ?” (你爸) )
Phương Hàn vốn đã bực bội, nghe Hứa Tô trả lời như vậy càng nổi giận hơn. Cũng mặc kệ Hứa Tô là người được Hoắc Dư Sâm che chở, trực tiếp xông tới gây sự.
“Ngoài cậu ra còn ai nữa?! Ở đây chỉ có cậu nhìn Trang Lạc không vừa mắt!”
“Đừng có như chó hoang chạy vào hố phân rồi há miệng nói bừa!” Hứa Tô trừng to mắt.
Vẻ mặt cực kỳ oan uổng:
“Vu khống tôi không tốn tiền à?!”
Phương Hàn càng tức:
“Cậu mắng ai là chó hoang?!”
Hứa Tô chống nạnh, ngẩng cằm:
“Ai vu khống tôi thì tôi mắng người đó!”
Phương Hàn: “Ai vu khống cậu?!”
Hứa Tô: “Con chó đang chỉ tay vào tôi kia!”
Phương Hàn: “……”
[Có nghĩa là vẫn đang mắng anh đó.]
[Anh họ Phương ơi nhận đi, cãi tiếp tôi chóng mặt rồi.]
Lệ Duy Chu không muốn tin chuyện này là Hứa Tô làm.
Dù thực sự rất giống việc cậu có thể làm ra.
Nhưng hắn còn phải lợi dụng Hứa Tô để tẩy trắng, còn cần độ nổi tiếng của Hứa Tô giúp mình quay lại đỉnh cao sự nghiệp.
Cho nên dù thế nào hắn cũng không thể để Hứa Tô xảy ra chuyện trước khi mình tẩy trắng xong.
Suy nghĩ một lát, hắn thu lại ánh mắt lạnh lẽo, dịu dàng nói với Trang Lạc:
“Dù tối qua xảy ra chuyện gì, chúng ta về rồi nói sau được không?”
Trang Lạc đảo mắt nhìn hắn, ánh mắt đầy vẻ khó tin.
Cậu ta không nói gì, nhưng đôi mắt ngập nước kia tràn đầy câu hỏi không lời: Anh lại bênh cậu ta như vậy sao?
Lệ Duy Chu áy náy cúi mắt xuống.
Hắn biết mình làm vậy có phần quá đáng, nhưng vì kế hoạch lâu dài, hắn không còn cách nào khác.
“Cậu yên tâm, về rồi tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho cậu.”
Hắn giả vờ thâm tình, nắm tay Trang Lạc để bảo đảm.
Sau đó lại khuyên:
“Nhưng bây giờ thật sự không phải lúc để làm lớn chuyện. Ngoan.”
“……”
Trang Lạc đau lòng vô cùng.
Cậu ta không ngờ mình đã bị đánh thành thế này rồi mà điều Lệ Duy Chu nghĩ đến đầu tiên vẫn là Hứa Tô.
Đây còn là Lệ Duy Chu mà cậu ta quen sao?
Đây còn là người mà cho dù hắn chạy 18 lịch trình liên tiếp mệt đến muốn đứt hơi, vừa về nhà vẫn lập tức cởi đồ làm tình bảy lần với cậu ta sao?
Cậu đau khổ lắc đầu, vẻ mặt đầy không thể tin nổi…
“Cậu tự nhìn đi!”
Đúng lúc này Phương Hàn quay lại, kéo Trang Lạc tới trước mặt Hứa Tô, chỉ vào gương mặt sưng vù kia quát lớn:
“Cậu dám nói không phải cậu đánh sao?!”
Hứa Tô không trả lời, hỏi ngược lại:
“Dựa vào đâu anh nói là tôi đánh? Có chứng cứ không?”
“Còn cần chứng cứ gì nữa! Trang Lạc đã nói là cậu rồi!” Phương Hàn trừng mắt, nước bọt bay tung tóe.
Hứa Tô ghét bỏ lau mặt, nhìn Trang Lạc:
“Là tôi đánh cậu à?”
Trang Lạc giống như đem cả Hoàng Hà nhét vào mắt.
Khoảnh khắc bị hỏi, nước mắt lập tức chảy ra sáu dòng, đến Hoàn Hoàn cũng phải bái phục.
Hắn vừa lau nước mắt vừa lắp bắp như bị uy hiếp:
“Không… không phải… không phải… Phương tiên sinh… đừng… đừng hỏi nữa… thôi bỏ đi…”
Nghe thì giống phủ nhận.
Nhưng từng chữ lại như đang khẳng định.
Những cư dân mạng không biết sự thật lập tức bùng nổ.
[Đây là bắt nạt trong giới giải trí rồi!!!]
[Mau thu thập chứng cứ! Báo cảnh sát! Khởi kiện!]
[Không ngờ ngoài đời Hứa Tô lại là loại người như vậy, trời ơi tam quan của tôi sắp sụp đổ rồi.]
[Quá đáng thật, dù có nổi tiếng cũng không thể đối xử với đồng nghiệp như vậy, phong thủy luân chuyển đấy.]
[Thật sự rất thương Trang Lạc, chăm chỉ tới ghi hình chương trình, kết quả bị bắt nạt thành thế này còn không dám lên tiếng.]
[Những cư dân mạng có lương tâm hãy lên tiếng cho cậu ấy!]
Hứa Tô bật cười.
“‘Thôi bỏ đi’ là sao? Cậu nói rõ xem.”
“‘Thôi bỏ đi’ nghĩa là không so đo với cậu nữa! Cái này cũng không hiểu à!” Phương Hàn tức giận chắn phía trước.
Cố Tinh Phàm và Phương Hàn cùng một dòng họ, dù đã xa mấy đời nhưng trong xương vẫn có chủ nghĩa đàn ông giống nhau.
Thấy người mình thích bị chất vấn liên tiếp như vậy, hắn không nói hai lời, xông lên đấm đá ngay.
“Thằng rùa con! Mày nói chuyện với thím tương lai của mày kiểu gì đấy!”
“?!” Phương Hàn muốn chửi tổ tông hắn luôn.
“Cậu ta mà xứng à?!”
Cố Tinh Phàm: “Cậu ấy không xứng thì mày xứng à?!”
Phương Hàn: “Phi!!”(tiếng nhổ nước bọt)
Cố Tinh Phàm: “Tao cho mày phi!!”
Hai người lập tức lao vào đánh nhau.
Mọi người xung quanh: “……”
[Các anh có thể chờ chút không… nhiều điểm đặc sắc quá tôi xem không kịp]
[… +1]
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này