Chương 90: Hóa cái con khỉ khô nhà anh!

Trang Lạc lập tức từ cõi chết trở về, bật dậy như tôm tẩm điện: “A a a a đồ biến thái! Đồ biến thái!!!” Cái màn “hồi dương” đột ngột này khiến mọi người cũng kịp phản ứng lại: Hóa ra tên này giả vờ ngất thật. [Đậu xanh rau má!!!] [Sao không tát…

Written by

Trang Lạc lập tức từ cõi chết trở về, bật dậy như tôm tẩm điện: “A a a a đồ biến thái! Đồ biến thái!!!”

Cái màn “hồi dương” đột ngột này khiến mọi người cũng kịp phản ứng lại: Hóa ra tên này giả vờ ngất thật.

[Đậu xanh rau má!!!]

[Sao không tát chết hắn luôn đi cho rồi.]

[Đúng là vẫn còn bị ăn đòn ít quá mà.]

Hứa Tô phủi tay một cách đầy phong lưu, tặc lưỡi nhìn Dư Đại Ngưu: “Thế nào? Quá một phút chưa? Tỉnh chưa? Tôi đã bảo là bao tỉnh mà lị.”

Dư Đại Ngưu: “…”

Tỉnh thì đúng là tỉnh rồi. Cũng đúng là chưa quá một phút thật.

“Nhưng cậu có nói là tỉnh bằng cái cách này đâu!!” 

Dư Đại Ngưu túm lấy cổ áo Hứa Tô gào lên: “Cậu có biết livestream suýt chút nữa là bị cấm sóng luôn không hả!!”

Hứa Tô nhẹ nhàng gạt “móng trâu” của anh ta ra, thản nhiên: “Làm việc lớn thì không nên câu nệ tiểu tiết.”
Dư Đại Ngưu: “…” 

Câu nệ cái con khỉ khô nhà cậu ấy!

Đạo diễn Dã có nằm mơ cũng không ngờ tới, lễ chia tay mà cô tốn bao công sức chuẩn bị cuối cùng lại biến thành hiện trường xét xử tranh chấp dân sự. Cô hoàn toàn bất lực.

“Hãy để cơn mưa tầm tã này rơi xuống đời tôi đi~~~”

Cô ngửa mặt nhìn trời, bày ra bộ dạng nghẹn ngào đau đớn, rồi ra hiệu cho trợ lý dội từng chậu nước biển vào mặt mình.

“…Diễn hơi quá rồi đấy.”

Các khách mời không ai chịu nổi nữa, chẳng buồn đợi cô “xả vai” mà trực tiếp mở phiên tòa tại chỗ. Trang Lạc sợ mình rơi vào thế bí, bèn đi trước một bước để giành quyền chủ động.

“Thôi bỏ đi, tôi không muốn nhắc lại chuyện đó nữa… Dù sao vết thương này cũng không nặng lắm, tôi về nhà tĩnh dưỡng là khỏi thôi, shhhh…”

Miệng thì nói bỏ qua, nhưng khi chạm vào mặt, cậu ta lại cố tình phát ra tiếng rên rỉ như thể đang phải chịu đựng nỗi đau thấu trời xanh.

Hành động này khiến Hứa Tô cười khoái chí: “Kỹ thuật diễn của cậu tệ thật đấy.”

Trang Lạc: “?”

Không phải chứ, sao tên này lại không diễn theo kịch bản thông thường thế? Lúc này chẳng phải cậu nên cuống cuồng biện minh cho mình sao? Tại sao lại thản nhiên như vậy?

“Thật kỳ lạ.”

Hoắc Dư Sâm – người nãy giờ vẫn giữ vẻ lạnh lùng đứng ngoài quan sát – đột nhiên lên tiếng.

“Cậu luôn miệng nói ‘bỏ qua’, nhưng lại không nói rõ rốt cuộc chuyện gì cần ‘bỏ qua’. Cậu bày ra cái vẻ ‘ta đây rộng lượng không chấp nhặt Hứa Tô’, nhưng lại cứ luôn mồm nhắc nhở mọi người về vết thương của mình.”

Ánh mắt lạnh như băng của anh quét thẳng qua Trang Lạc. Tư thế của anh tuy lười nhác, nhưng khí thế lại mang đậm tính uy hiếp: “Rốt cuộc là cậu muốn ‘bỏ qua’… hay là ‘không muốn bỏ qua’? Nói cho rõ ràng vào.”

Cổ họng Trang Lạc vô thức nuốt nước bọt một cái. Cậu ta không ngờ “Thái tử gia” nhà họ Hoắc vốn dĩ chỉ đứng xem kịch lại đột nhiên chĩa mũi dùi về phía mình. Sự sợ hãi khiến cậu ta bắt đầu run rẩy.

“Tôi… tôi chỉ là…”

Đúng lúc gay cấn, Phương Hàn lại nhảy ra “anh hùng cứu mỹ nam”: 

“Hoắc tổng… Hoắc tiên sinh đừng hiểu lầm, có lẽ vì Trang Lạc lần đầu gặp phải chuyện thế này nên không biết cách diễn đạt thôi.”

“Thôi đi giùm cái.”

Hứa Tô đứng bên cạnh chọc gậy bánh xe: “Cái màn kịch này cậu ta diễn không dưới mười lần thì cũng phải tám lần rồi, ở đó mà lần đầu gặp, lừa ai chứ.”

Phương Hàm: “…” (Cậu không nói không ai bảo cậu câm đâu!)

Trang Lạc: “…” (Tốt nhất là cậu nên câm cả đời đi!)

[Á á á Thái tử gia bắt đầu bảo vệ vợ rồi!!]

[Đẹp trai siêu cấp luôn!]

[Không ngờ ngày cuối cùng của chương trình còn được xem cảnh Tu La nảy lửa thế này!]

[Đây không phải Tu La tràng, đây là cảnh ‘Thái tử gia nghiền nát toàn sân khấu’ mới đúng.]

[Lầu trên nói chuẩn, vả lại Phương Hàn có phải người của Trang Lạc đâu mà tính là Tu La.]

[Nhắc mới nhớ, sao gã họ Phương này cứ bênh Trang Lạc chằm chằm thế nhỉ? Định đào góc tường nhà Lệ Duy Chu à?]

“Nói đi?” 

Hoắc Dư Sâm nhìn Trang Lạc đang im bặt, tiếp tục ép hỏi.

Trang Lạc bấu chặt ngón tay. Thái tử gia của tập đoàn Hoắc Thị – người đã thay cha điều hành công ty từ năm 18 tuổi – tuyệt đối không phải kẻ dễ dàng bị qua mặt bằng mấy trò vặt vãnh.

Thế nhưng, kế hoạch mà cậu ta đã vắt óc suy nghĩ mấy ngày nay không thể nói bỏ là bỏ được. Suy đi tính lại, Trang Lạc quyết định dùng chiêu “mỹ nam kế” mà mọi đàn ông bình thường đều dễ mắc. 

Hoắc Dư Sâm không cắn câu cũng không sao, chỉ cần có người khác cắn câu là được. Thế là cậu ta run rẩy đưa tay lên che khuôn mặt sưng đỏ.

“Dù tôi… dù tôi từng đóng vài vai tương tự, nhưng khi diễn thì vết thương đều là giả, cho nên… cho nên…”

Lời nói lấp lửng, nhưng ý tứ thì rõ mười mươi: Vì chưa bao giờ bị đánh thật nên phản ứng có hơi lóng ngóng, không biết xử lý ra sao.

Phương Hàn quả nhiên đớp thính ngay lập tức, đứng hẳn về phía cậu ta: “Tôi hiểu ý cậu mà, cậu cứ yên tâm, tôi tin cậu.”

Hứa Tô – kẻ chuyên phá đám – lại bồi thêm một nhát: “Bởi vậy tôi mới nói diễn xuất của cậu tệ, cậu còn chưa chịu phục à?”

Trang Lạc: “…” 


[Nói công bằng thì diễn xuất của Trang Lạc không phải lúc nào cũng tệ đâu, lúc nãy đoạn giả vờ ngất trông thật lắm, suýt chút nữa làm tôi cười chết.]

[Dao phay của tôi rút ra 39 mét rồi đấy lầu trên.]

[Cất dao đi đồng chí, tôi là fan Tô Tô đây.]

[Ồ, thế thì được.]

Dấu chấm hỏi trên đầu Lệ Duy Chu ngày càng lớn: Cái tên họ Phương này sao cứ liên tục nói đỡ cho Trang Lạc thế nhỉ… 

Thôi, giờ không phải lúc nghiên cứu chuyện này, phải dập lửa trước đã.

Lệ Duy Chu lại nhảy ra làm “người hòa giải”, cố gắng biến chuyện lớn thành nhỏ: “Theo ý tôi thì cứ bỏ qua đi, mọi người có duyên gặp gỡ, không cần phải gay gắt như vậy, chi bằng hóa giải ân oán…”

“Hóa cái con khỉ khô nhà anh ấy!”

Hứa Tô bực bội ngắt lời: “Cái chữ ‘bỏ qua’ kia còn chưa xong, anh lại bồi thêm ‘hóa giải’, anh tính toán cái gì đấy? Hai người là bàn tính thành tinh à mà suốt ngày cứ ‘tính tính tính’ ở đây!”

Sắc mặt Lệ Duy Chu tối sầm lại: “…Hứa Tô, tôi làm vậy cũng là vì tốt cho cậu thôi.”

Hứa Tô vung tay tát vào không khí một cái đầy khinh bỉ: “Cút đi! Tốt cho tôi cái nỗi gì, ông đây không mắc cái bẫy này đâu nhé!”

Phương Hàn không chịu nổi thái độ ngông cuồng của Hứa Tô, nghiến răng nghiến lợi: “Hứa Tô, cậu đừng có mà không biết điều!”

Cố Tinh Phàm thấy Phương Hàn dám lên giọng với Hứa Tô cũng không chịu ngồi yên, liền vòng tay kẹp cổ hắn: “Đồ cháu con rùa còn chưa nhớ bài học à? Hứa Tô là bảo bối của tôi, tôi bảo kê đấy, hiểu chưa?”

Phương Hàn : “…”

“Hiểu cái con khỉ mốc nhà chú mà hiểu!”

Cố Tinh Phàm: “Ôi giào, mày dám chửi tao? Ăn đấm này!”

Hai chú cháu nhà họ Cố lại bắt đầu lao vào vật lộn.

[Hai cái ông này thật là…]

[Haiz, đúng là gia môn bất hạnh mà.]

Cuối cùng, vẫn là Hoắc Dư Sâm kéo mọi người về thực tại: “Cậu không cần vòng vo với tôi làm gì, chỉ cần nói cho rõ: Vết thương trên mặt cậu rốt cuộc là từ đâu mà có?”

Ánh mắt sắc lẹm của anh một lần nữa khóa chặt lấy Trang Lạc. Trang Lạc như thể cuối cùng cũng đợi được câu hỏi này, trong đáy mắt xẹt qua một tia sáng đắc thắng. Tuy nhiên, vẻ ngoài cậu ta vẫn diễn rất tròn vai, không để lộ chút sơ hở nào.


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →


Bình luận về bài viết này