Chương 91: Đúng là “dao nhỏ rạch mông” – mở mang tầm mắt

Trước ánh nhìn của mọi người, cậu ta dùng giọng yếu ớt giải thích: “Tối qua tôi không ngủ được nên ra bờ biển đi dạo. Ai ngờ mới đi được một lát thì gặp Hứa Tô.” “Vừa nhìn thấy cậu ta, tôi nghĩ đến chuyện dạo này chúng tôi ở chung không vui vẻ,…

Written by

Trước ánh nhìn của mọi người, cậu ta dùng giọng yếu ớt giải thích:

“Tối qua tôi không ngủ được nên ra bờ biển đi dạo. Ai ngờ mới đi được một lát thì gặp Hứa Tô.”

“Vừa nhìn thấy cậu ta, tôi nghĩ đến chuyện dạo này chúng tôi ở chung không vui vẻ, nên chủ động đi qua muốn xin lỗi, hòa giải. Kết quả… kết quả…”

Nói đến đây, nước mắt lại trào ra. Sau khi sụt sịt hai tiếng, cậu ta nghẹn ngào tiếp:

“Kết quả Hứa Tô không nói không rằng liền đánh tôi, hu hu… Tôi cầu xin cậu ta tha cho, nhưng mặc kệ tôi nói gì, cậu ta vẫn… cậu ta như phát điên vậy. Tôi sức yếu, không cản nổi… hu…”

Nói tới đây, cậu ta đã khóc không thành tiếng. Hứa Tô lập tức vỗ tay: “Hay lắm! Đoạn này phải có tràng pháo tay! Bốp bốp bốp!”

Mọi người liếc sang: … Cậu ta đang nói về cậu đó, vậy mà cậu còn khen được?

Hứa Tô hiểu ánh mắt mọi người nhưng không giải thích, tiếp tục khen Trang Lạc: “Không ngờ nhé, kế tối qua thất bại, cậu lập tức theo hướng đó nghĩ ra kế khác. Đúng là dao nhỏ rạch mông, mở mang tầm mắt mà.”

“Này, cậu thông minh vậy sao không đi làm biên kịch? Kiếm được nhiều tiền lắm đấy, câu chuyện viết ra chắc chắn rất đặc sắc.” Trong lời nói tràn đầy mỉa mai, đến kẻ ngốc cũng nghe ra.

Trang Lạc bĩu môi vô tội: “Là Hoắc tiên sinh bảo tôi nói.”

“Vậy cậu nói xong chưa?”

Hoắc Dư Sâm hỏi: “Còn bổ sung gì không?”

Câu sau nghe hơi lạ. Trong lòng Trang Lạc chợt dâng lên dự cảm xấu. Nhưng không có thời gian suy nghĩ, đành gật đầu: “… Nói xong rồi.”

“Được.” Hoắc Dư Sâm rũ mắt, trầm tư.

[Rồi sao nữa?]

[Đương nhiên là tìm lỗ hổng rồi! Đồ ngốc!]

Một lát sau, Hoắc Dư Sâm đột nhiên ngẩng đầu, ánh mắt sắc lạnh.

“Trả lời tôi mấy câu.”

“Thứ nhất: Cậu ấy dùng tay nào đánh cậu?”

“Thứ hai: Khi bị đánh sao cậu không chạy?”

“Thứ ba: Sau khi bị đánh xong cậu đi đâu? Vì sao không về chòi lá nói với mọi người?”

Trang Lạc chạm vào má trái, suy nghĩ hai giây rồi đáp: “Cậu ta dùng tay phải đánh.”

“Tôi không chạy vì cậu ta luôn giữ tôi lại.”

“Còn việc không về chòi lá… lúc đó tôi rất khó chịu, cũng không muốn mọi người biết chuyện. Bị đánh cũng không phải chuyện vẻ vang gì, nên tôi tìm chỗ vắng trốn, đến khi đạo diễn thổi còi mới buộc phải ra.”

Câu trả lời rất đẹp, hoàn hảo giữ mình ở vị trí người bị hại. Đáng tiếc…

Hoắc Dư Sâm cười khẽ, trong lòng nghĩ chiêu này quá vụng về. Anh chậm rãi đi tới cạnh Hứa Tô, kéo tay phải của Hứa Tô lên, lật lòng bàn tay cho mọi người xem.

“Trước hết, lực tác dụng là hai chiều, cậu có biết không?”

“Cậu ấy đánh cậu thành như vậy, mà tay mình vẫn trắng mịn. Cậu thấy hợp lý không?”

“Hay là lúc đó cậu ấy đeo găng tay thép không gỉ đánh cậu?”

[Ha ha ha găng tay thép không gỉ, thái tử gia cũng có khiếu hài hước đấy.]

[‘Lực tác dụng là hai chiều’ — học sinh cấp hai nhớ kỹ, thi sẽ ra.]

[OK]

Sau lưng Trang Lạc lập tức toát mồ hôi lạnh: “Cậu ta… lúc đó… đeo…”

“Tôi vừa hỏi cậu có bổ sung gì không, cậu nói không.” Hoắc Dư Sâm cắt ngang. Trang Lạc nuốt nước bọt, cứng họng.

Hoắc Dư Sâm tiếp tục: “Thứ hai, cậu nói Hứa Tô giữ cậu nên không chạy được. Vậy cậu ấy giữ chỗ nào?”

“Dựa vào thể hình hai người, lực giãy của cậu ít nhất cũng ngang trẻ mười tuổi. Trong quá trình đó, cậu ấy chắc chắn phải bóp mạnh tới mức để lại vết thương mới giữ được cậu.”

“Vậy vết thương thứ hai của cậu ở đâu?”

“Vai? Hay da đầu?”

“……” Người bị hại tiếp tục im lặng.

Hoắc Dư Sâm mặc kệ, nói tiếp: “Cuối cùng, cậu nói không muốn mọi người biết. Tôi nhớ bác sĩ Trần có thuốc và khẩu trang, cậu hoàn toàn có thể trước trời sáng tới căn cứ chương trình bôi thuốc giảm sưng rồi đeo khẩu trang che đi. Nhưng cậu không làm.”

Bác sĩ Trần lập tức nhảy ra thề: “Tôi không có! Từ tối qua đến hôm nay trước khi tập hợp tôi luôn ở lều! Đạo diễn Dư có thể làm chứng!”

Dư Đại Ngưu: “Tôi tôi tôi làm chứng!”

[Cười chết, bác sĩ Trần sợ bị đội nồi.]

Lưng Trang Lạc đã ướt mồ hôi. Cậu ta không ngờ kế hoạch hoàn hảo lại thua kiến thức. Nhưng dù bị bóc trần, cậu ta vẫn không định nhận. Trừ khi có camera quay lại, nếu không dù Hoắc Dư Sâm có chĩa súng vào đầu, cậu ta cũng sẽ chối đến cùng.

Cậu ta âm thầm đứng thẳng lưng, vẻ yếu đuối mà kiên cường, như trung thần cổ đại chịu oan cũng không cúi đầu. Cậu ta nhìn Hoắc Dư Sâm, nói từng chữ: “Tôi không biết vì sao tay Hứa Tô không sưng, có lẽ do thể chất tốt, nghỉ một đêm là khỏi. Cũng có thể bác sĩ Trần lén bôi thuốc cho cậu ta.”

“Như Hoắc tiên sinh đã nói, tôi có thể tìm bác sĩ Trần, Hứa Tô cũng có thể.”

“Còn việc tôi không có vết thương khác, vì tôi sức yếu bẩm sinh, Hứa Tô dễ dàng khống chế tôi nên không để lại thương tích.”

“Còn việc không tìm bác sĩ Trần… vì lúc đó tôi khó chịu, không muốn gặp ai.”

Cậu ta nói xong hỏi ngược lại: “Giải thích như này, Hoắc tiên sinh hài lòng không?”

Bác sĩ Trần lại nhảy ra: “Tôi không hài lòng! Tôi không lén bôi thuốc cho Hứa Tô! Tối qua tới giờ tôi ở trong lều xem phim… à… chưa hề rời đi! Đạo diễn Dư có thể làm chứng!”

Dư Đại Ngưu: “Tôi tôi tôi… hả?!”

[Hai người này là khỉ phái tới gây cười à?]

Hiện trường hỗn loạn. Không ai chú ý phía sau máy quay xuất hiện thêm một người cầm flycam. Hoắc Dư Sâm khẽ cong môi:“Tôi cũng không hài lòng.”

Trang Lạc cau mày: “Không hài lòng chỗ nào?”

“Đồ ngu.”

Hứa Tô cũng cười: “Tay tôi nghỉ một đêm thì hồi phục. Vậy tay cậu nghỉ một đêm có hồi phục không?”

“!!”

Đồng tử Trang Lạc co rút. Cậu ta theo bản năng giấu tay trái ra sau, nhưng đã muộn. Mọi ánh mắt đều dồn vào cậu ta.

Không giấu được, cậu ta giả ngu: “Tôi không hiểu cậu nói gì.”

“Không hiểu cũng không sao, nhìn là hiểu.” Hoắc Dư Sâm lại lên tiếng, giọng đầy ẩn ý.

← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →

Bình luận về bài viết này