Lần này thì Trang Lạc hoàn toàn không theo kịp tiết tấu nữa rồi.
“Ý anh là gì?”
Hoắc Dư Sâm chẳng buồn đáp lời, chỉ hờ hững ngoắc tay về một hướng. Ngay lập tức, một người phụ nữ với dáng vẻ bình thường nhưng ẩn chứa sát khí của một kẻ có thể chấp hai mươi người cùng lúc, cung kính bước tới. Trên tay cô là một chiếc máy quay không người lái (drone), nhẹ nhàng đặt nó trước mặt anh.
Ánh mắt Hoắc Dư Sâm khẽ dao động, thầm nghĩ: Lão già đó cuối cùng cũng làm được một việc ra hồn.
Đám đông xung quanh bắt đầu xôn xao, những ánh mắt nghi hoặc đổ dồn vào vật thể lạ lẫm vừa xuất hiện.
“Cái gì thế kia?”
“Nhìn giống máy quay chuyên dụng của đoàn phim…”
“Sao chị Alexia lại thân thiết với Hoắc tiên sinh thế?”
Giữa vòng vây của những kẻ ngơ ngác, chỉ có Hứa Tô là hiểu thấu vấn đề. Cậu khẽ cong khóe mắt, nụ cười dần hiện rõ. Dư Đại Ngưu thấy vậy, len lén lại gần thì thầm: “Này, cái thứ đó là cái gì vậy?”
“Bằng chứng.” Hứa Tô nhếch môi.
“Bằng chứng gì?”
“Bằng chứng minh oan cho ông đây.” Hứa Tô hếch cằm, vẻ mặt đầy đắc ý.
Dù câu nói hớ vừa rồi đã khiến Trang Lạc lộ sơ hở, nhưng với một kẻ mặt dày như cậu ta, bấy nhiêu đó vẫn chưa đủ để cậu ta chịu “tra tay vào còng”.
Nếu không có bằng chứng thép, Trang Lạc hoàn toàn có thể dùng cái bản mặt đáng thương đó để đổi trắng thay đen, dắt mũi dư luận. Cách tốt nhất để dập tắt mọi nghi ngờ chính là phơi bày sự thật ngay dưới ánh mặt trời.
Hóa ra, ngay từ đầu Hoắc Dư Sâm đã tính toán kỹ lưỡng. Anh dùng dằng với Trang Lạc lâu như vậy không phải vì rảnh rỗi, mà là để câu giờ cho thuộc hạ đi thu hồi bằng chứng.
Hiểu ra chân tướng, ánh mắt Dư Đại Ngưu sáng rực lên. Nhưng chỉ một giây sau, anh ta lại nhìn Hứa Tô bằng ánh mắt quái dị: “Hôm nay cậu bị làm sao thế?”
“Bị làm sao?” Hứa Tô nhướng mày.
Dư Đại Ngưu dò xét: “Theo tính cách ‘đụng là chạm’ của cậu, lẽ ra cậu phải xông lên ‘xé xác’ cậu ta từ lâu rồi. Sao hôm nay lại im hơi lặng tiếng, ngoan ngoãn đứng sau lưng để Hoắc tiên sinh ra mặt bảo vệ vậy? Lạ lẫm quá đấy.”
Hứa Tô đảo mắt, lười giải thích. Dư Đại Ngưu vẫn chưa chịu thôi: “Mà sao Hoắc tiên sinh lại giúp cậu nhiệt tình thế? Cậu nắm thóp được vụ giết người nào của anh ta à?”
Hứa Tô liếc xéo một cái sắc lẹm: “Nói ít thôi, giữ mồm giữ miệng vào.”
Dư Đại Ngưu: “…”
Khu vực bình luận trực tiếp:
[Không hiểu thì hỏi, cái drone đó là của đoàn phim à?]
[Không biết, nhưng nhìn khí chất của Thái tử gia kìa, mang ra chắc chắn là để ‘vả mặt’ rồi!]
[Ối trời! Không lẽ nó quay được toàn bộ cảnh đêm qua sao? Phen này Trang Lạc xong đời!]
[Mấy người đừng vội mừng, tôi không tin có ai điên đến mức tự đánh mình thành ra thế kia đâu.]
[Đúng đấy, chắc lại là chiêu trò hù dọa thôi. Nếu Hứa Tô bị oan thật, tôi thề sẽ livestream ăn cứt gà!]
[Đã chụp màn hình ID lầu trên nhé, chờ đấy!]
Trang Lạc đứng sững tại chỗ, móng tay bấu chặt vào lòng bàn tay đến đỏ ửng. Trực giác mách bảo cậu ta rằng chiếc drone kia chính là “tử thần”.
Bây giờ phải làm sao? Thừa nhận và xin lỗi?
Không!
Cậu ta đã chịu đựng Hứa Tô quá lâu rồi. Những lần bị sỉ nhục, những lần bị khinh miệt như rác rưởi…
Cậu ta không thể để Hứa Tô có cơ hội giẫm đạp mình thêm lần nào nữa. Tuyệt đối không!
Hít một hơi thật sâu, đôi mắt Trang Lạc lóe lên sự liều lĩnh của kẻ cùng đường.
Cậu ta ưỡn thẳng lưng, cố giữ giọng bình thản: “Hoắc tiên sinh, cái này là gì? Lại một bằng chứng giả mà anh định dùng để vu khống tôi, che chở cho Hứa Tô sao?”
Chỉ một câu nói, cậu ta lại một lần nữa đóng vai nạn nhân kiên cường trước cường quyền. Hoắc Dư Sâm nhìn vẻ mặt diễn sâu của cậu ta, không thèm tranh luận, chỉ buông một câu ung dung: “Xem xong rồi nói.”
Dưới sự phối hợp của Đạo diễn Dã, đoạn video độ nét cao được trình chiếu công khai trước toàn bộ ê-kíp và hàng triệu cư dân mạng.
Nội dung đoạn clip như sau:
1. Nửa đêm: Trang Lạc lén lút bám theo Hứa Tô sau khi cậu rời chòi lá.
2. Hành tung kỳ lạ: Hắn rẽ vào một góc khuất, chủ đích giấu chiếc điện thoại vào bụi cỏ (để ghi âm/quay phim).
3. Cuộc đối thoại: Hai người tranh cãi khoảng mười phút. Tuy drone ở xa không nghe rõ tiếng, nhưng hình ảnh thì rõ mồn một.
4. Cú tát duy nhất: Drone quay được cảnh Hứa Tô tát Trang Lạc đúng một cái. Sau đó, Hứa Tô lạnh lùng quay lưng bỏ đi.
5. Màn trình diễn kinh hoàng: Mười phút sau khi Hứa Tô đi khỏi, Trang Lạc đứng một mình giữa bóng đêm. Cậu ta đột ngột vung tay, tự tát liên tiếp vào mặt mình. Lực đạo cực mạnh, số lượng nhiều đến mức khiến người xem phải rùng mình sở gai ốc.
[Mẹ kiếp! Đúng là một kẻ tàn nhẫn với chính mình!]
Đến lúc này, mọi thứ đã sáng tỏ như ban ngày. Tất cả chỉ là một vở kịch tự biên tự diễn của Trang Lạc nhằm dùng dư luận để bóp chết sự nghiệp của Hứa Tô. Cậu ta muốn dùng sự cảm thông của công chúng làm bàn đạp để trở lại, bất chấp việc tự hủy hoại bản thân.
Cộng đồng mạng bùng nổ:
[Đồ rắn độc! Lòng dạ thâm hiểm đến mức này sao?!]
[Đánh một cái mà dám khống lên thành một trăm cái? Loại người này gọi một tiếng tiện nhân chắc nó cũng dám thưa!]
[Đúng là rừng nào cũng có chim lạ, kịch bản phim còn chẳng dám viết điên thế này. Hắn bị bệnh tâm thần phân liệt à?]
[Hứa Tô đừng tha thứ! Kiện chết nó đi!]
[Cái ID đòi ăn cứt gà lúc nãy đâu rồi? Ra đây bật cam lên bạn ơi!]
Lệ Duy Chu ngồi đó, môi tái nhợt vì kinh hãi. Hắn ta mở to mắt, cảm giác như vừa thoát khỏi một hố sâu vạn trượng.
“Trời đất…”
Cậu ta bị điên thật rồi! Dám chơi trò “khổ nhục kế” kinh tởm này ngay dưới mũi hàng chục camera? Đúng là loại chó điên đội lốt người!
Thế nhưng, con “chó điên” ấy đến tận lúc này vẫn ngoan cố đến mức rợn người. Trang Lạc nhếch môi, nụ cười yếu đuối nhưng đầy thách thức: “Hoắc tiên sinh quả là thần thông quảng đại, có thể tạo ra một đoạn video kỹ xảo chân thực thế này trong thời gian ngắn. Tôi không biết Hứa Tô đã cho anh lợi lộc gì mà anh phải tận tâm tận lực vì cậu ta đến thế…”
Cậu ta nhìn thẳng vào Hoắc Dư Sâm: “Thật sự ghen tị với Hứa Tô. Nếu tôi không phải là nạn nhân, có khi tôi cũng tin vào cái clip giả này rồi.”
Hoắc Dư Sâm lười biếng nhướng mí mắt, giọng lạnh như băng: “Cậu có biết cái giá phải trả cho những lời này là gì không?”
“Anh đang đe dọa tôi sao?” Trang Lạc cười thảm hại, ánh mắt đầy vẻ bất cần đời. Cậu ta đang đánh cược mạng sống của mình vào đám ván bài cuối cùng này.
← Chương trước | 📑 Mục lục |
Bình luận về bài viết này