“Cậu nghĩ nhiều quá rồi.”
Hoắc Dư Sâm nhìn thấu tia hy vọng mỏng manh trong mắt Trang Lạc, anh khẽ mỉm cười lịch sự, nhưng lời thốt ra lại sắc như dao cạo: “Bây giờ là xã hội pháp trị, tôi vốn là một công dân lương thiện, luôn thượng tôn pháp luật. Làm sao tôi có thể vì loại người như cậu mà đi phạm pháp cơ chứ?”
[Dịch từ tiếng Trung sang tiếng Trung: Đồ rác rưởi như cậu không đáng để tôi ra tay!]
“…”
Khóe môi Trang Lạc khẽ co giật một cái, nghiến răng hỏi: “Vậy hậu quả mà anh nói là gì?”
“Đương nhiên là tôi rồi!” Hứa Tô lại nhảy ra.
“…”
Khóe môi Trang Lạc co giật mạnh một cái: Đây đâu phải là hậu quả, rõ ràng là quả báo!
“Cậu… cậu lại muốn làm gì nữa?” Cậu ta run rẩy hỏi.
“Quả báo” nở một nụ cười đầy huyền bí: “Đừng căng thẳng thế. Tôi chỉ muốn chia sẻ ‘tình yêu’ của cậu với mọi người một chút thôi mà.”
“??”
Trán Trang Lạc hiện lên một chuỗi dấu chấm hỏi: “Tình yêu gì??”.
Ngay cả Lệ Duy Chu – người vẫn đang chết lặng sau cú sốc bị cắm sừng hụt – cũng ngẩng cổ lên ngơ ngác: “Lúc này mà còn chia sẻ tình yêu của chúng tôi làm gì? Tôi đang chuẩn bị soạn văn bản chia tay rồi đây này.”
Hứa Tô ném cho anh ta một cái nhìn khinh bỉ: “Ai nói ‘tình yêu’ của cậu ta nhất định phải liên quan đến anh?”
“?????????”
Lệ Duy Chu cảm thấy đầu mình như sắp nổ tung: “Tình yêu của cậu ta mà không liên quan đến tôi? Thế thì liên quan đến ai?!”
Hứa Tô khẳng định chắc nịch: “Chắc chắn không phải anh.”
Trong một khoảnh khắc, Trang Lạc dường như chợt nhận ra điều gì đó kinh khủng, sắc mặt cậu ta từ trắng bệch chuyển sang xanh mét.
“Cậu định làm gì?”
Cậu ta hét lên, giọng lạc đi vì hoảng sợ nhưng vẫn cố tỏ ra hung hăng: “Tôi cảnh cáo cậu, đây là chương trình đang ghi hình trực tiếp, cậu đừng có mà làm bậy!”
“À, cậu cũng biết là đang ghi hình cơ đấy.”
Hứa Tô thong dong rút từ túi ra một chiếc USB, xoay vòng vòng trên đầu ngón tay đầy khiêu khích. Đây chính là “món quà” mà người chị Alexia thân thủ phi phàm kia đã bí mật đưa cho cậu trước lúc rời đi.
“Đã dám làm chuyện xấu trước, thì đừng trách người khác trả đũa sau.”
Trang Lạc mấp máy môi, muốn thét lên nhưng cổ họng như bị ai bóp nghẹt. Não bộ cậu ta hoạt động hết công suất để tìm đường sống, nhưng dường như mọi lối thoát đều đã bị chặn đứng.
Hứa Tô không để cậu ta kịp thở, tiếp tục bồi thêm một cú: “Ồ, suýt nữa thì quên nói với cậu. Tôi là người ‘ăn một miếng trả một miếng’, lại sợ lát nữa tung bằng chứng ra, cậu lại bảo Hoắc Dư Sâm làm giả hộ tôi. Cho nên…”
Cậu nheo mắt cười đầy tinh quái: “Tôi quyết định sẽ đăng toàn bộ thứ này lên mạng ngay bây giờ, để bàn dân thiên hạ cùng ‘thẩm định’.”
Trang Lạc hoảng loạn tột độ: “Không được! Tuyệt đối không được!!”
Hứa Tô cười khẩy: “Cậu bảo không được là không được à? Cậu nghĩ mình là cha thiên hạ chắc?”
“Tôi…!”
Trang Lạc nghẹn họng, hoàn toàn thất thế.
Hứa Tô chẳng buồn liếc cậu ta thêm một cái, cậu xoay người một vòng cực mượt, tiến thẳng về phía ống kính máy quay chính, nở một nụ cười rạng rỡ: “Chào các anh chị em bạn dì tai thính mắt tinh, lý trí sáng suốt, thông minh lanh lợi! Tôi là Hứa Tô đây.”
“Lát nữa mời mọi người ghé thăm trang cá nhân của tôi. Bất cứ ai có kỹ thuật cao xin cứ kiểm tra tự nhiên, giám định xem video và hình ảnh tôi sắp đăng có dấu vết cắt ghép hay chỉnh sửa không nhé.”
“Nếu có, cứ việc khiếu nại tố cáo tôi. Còn nếu là hàng thật giá thật, xin hãy đồng loạt gõ cụm từ ‘làm màu là chó’ phần bình luận để ủng hộ chính nghĩa nhé! Cảm ơn, cảm ơn mọi người rất nhiều!”
(装逼: Làm màu = 庄bitch: Trang bitch.
Ý cả câu là : ‘Trang bitch là chó’)
Dứt lời, cậu dứt khoát đưa chiếc USB cho Đạo diễn Dã. Đạo diễn Dã ban đầu còn hơi lưỡng lự, nhưng nhìn vào con số người xem đang nhảy vọt một cách điên rồ trên livestream, cô quyết định đánh cược.
Cô không tin Hứa Tô có thể khui ra cái gì quá kinh thiên động địa, cùng lắm là vài thói hư tật xấu của Trang Lạc thôi. Cô hoàn toàn không ngờ rằng, hành động cắm chiếc USB này vào máy tính sẽ chính thức khai tử chương trình 《Gặp Nhau Phía Cầu Vồng》 ngay tại đây.
Khu vực bình luận nổ tung:
[Vãi chưởng! Lại còn ‘tình yêu’ gì nữa đây? Trang Lạc ngoại tình thật à?]
[Nghe giọng Hứa Tô thì chắc chắn là một cú ‘phốt’ siêu to khổng lồ rồi!]
[Đúng là loại tiện nhân! Không chỉ nhân cách thối tha mà còn vi phạm đạo đức lối sống nữa!]
[Tại sao lại gõ ‘Trang Bitch là chó’? À… tôi hiểu rồi, chơi chữ thâm thật!]
[Ghế đã sẵn, trà sữa đã sẵn, hạt dưa đã sẵn! Lên nhạc đi Hứa Tô ơi!]
Nhưng giữa lúc đám đông đang sục sôi, Trang Lạc – kẻ đã hoàn toàn sụp đổ lý trí – đột nhiên hét lên thất thanh:
“KHOAN ĐÃ!! KHÔNG ĐƯỢC PHÁT!!”
Cậu ta lao đến chặn trước mặt Đạo diễn Dã, rồi lập tức quay sang nhìn Hứa Tô bằng ánh mắt van nài thảm hại. Giọng cậu ta run rẩy, vài tia máu đỏ ngầu vằn lên trong đôi mắt ướt át: “Hứa Tô… Cậu… Cậu muốn gì? Có gì chúng ta từ từ nói, về nhà rồi nói được không? Tôi xin cậu!”
Cậu ta thực sự phát điên rồi. Cậu ta chỉ muốn kéo Hứa Tô xuống nước, chứ không muốn tự mình chôn thây! Nếu bí mật trong USB đó bị lộ ra, những khoản tiền phạt vi phạm hợp đồng khổng lồ sẽ khiến cậu ta khuynh gia bại sản, vĩnh viễn không thể ngóc đầu lên nổi trong giới giải trí này.
Nhìn thấy Hứa Tô vẫn dửng dưng, Trang Lạc hiểu rằng mình đã hết đường lui. Cậu ta cắn răng, quyết định chọn cái chết nhẹ nhàng hơn.
“Hứa Tô, xin lỗi! Tôi sai rồi! Tôi thực sự không nên vu oan cho cậu!”
Hứa Tô ngẩn ra: “Hửm? Trò gì mới nữa đây?”
Trang Lạc chắp tay, cúi đầu thật thấp, nước mắt rơi lã chã: “Tôi nghiêm túc đấy. Tôi thực sự biết lỗi rồi. Nhưng tôi không cố ý đâu, chỉ là lúc đó tôi quá đau vì cú tát của cậu nên mới nghĩ quẩn… tôi chỉ muốn đòi lại chút công bằng cho mình thôi mà…”
Cậu ta ngước nhìn cậu bằng vẻ mặt tội nghiệp nhất có thể: “Cậu xưa nay vốn luôn bao dung, cậu sẽ tha thứ cho tôi lần này đúng không?”
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này