“Tha cái con khỉ! Bớt dùng cái thói đạo đức giả đó để trói buộc tôi đi!”
Hứa Tô hoàn toàn không mắc bẫy “khổ nhục kế”. Thái độ cứng rắn này khiến Trang Lạc đứng hình tại chỗ. Cậu ta thầm rủa sả trong lòng: Tên này sao không diễn theo kịch bản thông thường thế? Đáng ghét thật!
Nếu không phải vì xung quanh là ống kính và hàng triệu người xem, cậu ta chỉ muốn xông lên xé nát cái miệng độc địa của Hứa Tô ngay lập tức.
Dù trong lòng hận đến nghiến răng, nhưng ngoài mặt, Trang Lạc vẫn cố duy trì vẻ cầu xin: “Hứa Tô, tôi biết cậu đang rất tức giận, nhưng tôi thành tâm…”
“Thành tâm chỗ nào?” Hứa Tô thô bạo ngắt lời cái đống lý lẽ giả tạo đó.
“Cậu nói mình không cố ý, nhưng cậu đã tự đánh mình bao nhiêu cái rồi? Không cố ý mà cậu có thể tự vả đến mức mặt sưng vù thành thế này sao? Cậu tưởng đây là tiết học thể dục, đang tập khởi động cơ mặt chắc?”
Hứa Tô lại bồi thêm: “Cậu nói chỉ muốn đòi lại công bằng cho bản thân, nhưng cậu có biết mặt mình sưng đến mức nào rồi không? Ra tay tàn nhẫn với chính mình như vậy, chỉ vì một lời công bằng thôi sao? Cậu nghĩ tôi là trẻ lên ba chắc?”
[Ý gì đây?]
[Trang Lạc coi cậu ta là thằng ngốc à?]
Hứa Tô tiếp tục: “Làm rõ đầu óc cậu đi, không biết xin lỗi thì đừng xin lỗi. Cũng đừng cố gắng dùng đạo đức trói buộc tôi, tôi không phải là người có đạo đức, cậu không trói buộc được tôi đâu. Càng không nên cố gắng gây hiểu lầm cho mọi người nữa, để mọi người nghĩ cậu vô tội đến mức nào. Người thực sự vô tội sẽ không bày ra chuỗi âm mưu quỷ kế này đâu.”
[Nói hay lắm!]
[Chỗ này nên có tiếng vỗ tay!!!]
Trang Lạc cảm thấy mình như không thở nổi nữa. Cậu ta không ngờ Hứa Tô lại “đao thương bất nhập”, còn nhận ra ngay âm mưu mới của mình. Đáng sợ quá! Nhưng cậu ta có thể làm gì? Chẳng lẽ nói thẳng với mọi người mình là một kẻ mưu mô sao? Ai lại tự bóc phốt mình như thế!
Trong lúc Trang Lạc còn đang đấu tranh tư tưởng, Hứa Tô đã mất sạch kiên nhẫn: “Đạo diễn, mau phát đi, phát xong tôi còn phải…”
“Không! Đừng!”
Trang Lạc như chim sợ cành cong, vụt chạy lên nắm lấy cánh tay Hứa Tô: “Tôi sai rồi! Tôi thực sự sai rồi! Tôi không nên ác ý vu oan cho cậu, không nên dùng mưu mô hãm hại cậu, tất cả là lỗi của tôi! Tôi xin lỗi, tôi xin lỗi cậu mà!”
“Ồ?”
Hứa Tô nhìn cậu ta: “Nói vậy, cậu thừa nhận mình cố ý rồi?”
Trang Lạc gật đầu mạnh: “Tôi thừa nhận!”
Hứa Tô: “Cậu thừa nhận mình có ý đồ xấu xa rồi?”
Trang Lạc: “Tôi thừa nhận!”
Hứa Tô: “Cậu thừa nhận mình khẩu Phật tâm xà rồi?”
Trang Lạc: “Tôi!… Tôi thừa nhận!”
“Ừm…”
Hứa Tô có vẻ hài lòng, khẽ gật đầu: “Tốt!”
Mắt Trang Lạc lóe lên một tia sáng: “Cậu, cậu tha thứ cho tôi rồi?!”
[Không nha Tô Tô! Đừng tha thứ cho đồ tiện nhân này! Hắn không đáng!]
[Hứa Tô, nếu cậu dám tha thứ cho hắn, tôi mắng cả cậu luôn!]
[Mau tung tin xấu này ra đi! Tôi muốn xem rốt cuộc là chuyện gì mà khiến hắn phải tự vả mặt như thế!]
Hứa Tô từng ngón tay bẻ tay Trang Lạc ra, ánh mắt cười lạnh lướt qua những giọt mồ hôi đang rịn ra trên trán cậu ta: “Tha thứ? Đừng đùa nữa, từ điển đời tôi không có hai từ đó.”
“!!!”
Trang Lạc lại một lần nữa kinh hãi. Trong lúc hoảng loạn, cậu ta không tự chủ nhìn về phía Lệ Duy Chu, ánh mắt đầy bất lực và cầu xin, mong rằng hắn ta có thể nói giúp mình vài câu.
Đáng tiếc Lệ Duy Chu lúc này sống như đã chết, như thể bị chín chín tám mươi mốt luồng sấm sét đánh trúng, người sắp tan vỡ đến nơi, hoàn toàn không còn tâm trí để ý đến cậu ta.
Trang Lạc bất đắc dĩ, lại nhìn lại Hứa Tô, hạ giọng nói: “Cậu nhỏ nhen như vậy, không sợ khán giả có ý kiến về cậu sao?”
Hứa Tô lộ ra nụ cười giống hệt ánh mắt của cáo Nick (trong phim Zootopia): “Tôi chỉ sợ mình sống không đủ sướng thôi.”
Nói xong câu này, Hứa Tô nhìn về phía Hoắc Dư Sâm, trao một ánh mắt mà người ngoài không thể giải mã.
Hoắc Dư Sâm ngay lập tức quay đầu nhìn Đạo diễn Dã.
Đạo diễn Dã: Gì?! Gì!? Tôi nên làm gì!?
Hoắc Dư Sâm: “…”
Đến lúc quan trọng này, chị Alexia – người phụ nữ một mình cân hai mươi – đã giơ bàn tay công lý ra, nhấn nút phát trình chiếu.
Giây tiếp theo, hàng loạt bức ảnh thân mật hiện ra trước mặt mọi người và cư dân mạng. Những tấm ảnh này có đủ mọi sắc độ, nhẹ nhàng thì là liếc mắt đưa tình nơi công cộng, nặng đô thì là cảnh thân mật không khoảng cách trên giường (phiên bản đã che mờ).
Cư dân mạng sửng sốt. Đặc biệt là sau khi nhìn rõ mặt “gian phu”:
[Á đù cây đại thụ cao chót vót! Sao lại là Phương Hàn!?!?!!!]
[Á đù thần ma khắp trời! Sao lại là Phương Hàn!?!?!!!]
[Á đù Lady Gaga! Sao lại là Phương Hàn!?!?!!]
[Sốc! +99!!!]
[Sốc! +1230000789!!!]
Từ khóa lập tức leo top tìm kiếm:
#Trang Lạc ngoại tình#
#Lệ Duy Chu bị cắm sừng xanh lè#.
Cư dân mạng ồ ạt kéo đến hóng hớt nhanh như tên lửa:
[Trời ơi má ơi, rốt cuộc là chuyện gì thế này]
[Hai chữ VL đã không đủ diễn tả nội tâm tôi nữa rồi, giới giải trí này có dám hỗn loạn hơn chút nữa không!]
[Trang Lạc làm cách nào mà vừa cãi nhau giận dỗi với Lệ Duy Chu, vừa dan díu với Phương Hàn thế kia?]
[Hứa Tô cũng thật lợi hại, tham gia một chương trình khui ra một chuyện động trời, như một nông dân trồng dưa điện tử vậy.]
Lệ Duy Chu không khóc, vì hắn ta tưởng như đang sống nhưng thực chất đã “chết lâm sàng” từ lúc ảnh hiện lên rồi. Ngay cả khi Trang Lạc ở bên cạnh giải thích đến mức nước bọt văng tung tóe, hắn ta cũng không có phản ứng gì.
Đúng lúc này, hai chú cháu oan gia vừa đánh nhau xong đã quay lại. Họ mang theo những “vết thương vinh quang” bước đến trước ống kính, vừa đứng vững liền phát hiện tất cả mọi người đều đang nhìn mình chằm chằm.
“…”
Phương Hàn cảnh giác hỏi: “Xảy ra chuyện gì vậy?”
Cố Tinh Phàm ngốc nghếch gãi đầu: “Không biết nữa… Chẳng lẽ mọi người cuối cùng đã phát hiện ra vẻ đẹp trai của tôi rồi sao?”
Thần kinh!
Phương Hàm âm thầm trợn trắng mắt, kết quả lại tình cờ liếc thấy màn hình chiếu bên cạnh. Anh ta theo bản năng quay đầu nhìn lại. Giây tiếp theo, đôi mắt trợn to như muốn nứt ra:
“!!!”
“Vãi cứt?! Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?!?”
Cố Tinh Phàm lúc này cũng nhìn qua, và rồi đôi mắt cũng trợn ngược lên:
“!!!”
“Vãi cứt?! Chuyện quái gì đang xảy ra thế này?!?”
[Nói giống nhau thì thôi đi, biểu cảm cũng y hệt nữa, hai người thật sự không phải là chú cháu ruột sao?]
Bình luận về bài viết này