Phương Hàn kinh ngạc tột độ. Nhưng phản ứng của anh ta cũng rất nhanh, ngay lập tức gầm lên: “Thằng chó nào làm cái chuyện này!!”
Hét xong, theo bản năng nhìn về phía Đạo diễn Dã, nhưng lại phát hiện Đạo diễn Dã… đang bị khống chế?! Đúng theo nghĩa đen luôn.
Đạo diễn Dã lúc này đang bị chị Alexia – người phụ nữ một mình cân hai mươi – kẹp chặt hai tay, bịt kín miệng. Nhìn cái vẻ vùng vẫy tuyệt vọng cùng đôi mắt trợn ngược của cô ấy, Phương Hàn thầm đoán chắc cô ấy đã ăn nhầm phải nấm độc rồi.
Thế là anh ta lại quay sang Trang Lạc: “Đừng có lắc tay nữa, chuyện quái gì đang xảy ra thế này!”
Trang Lạc nghe thấy giọng anh ta thì sững sờ, rồi quay đầu một cách máy móc. Sau khi xác nhận đúng là đồng đội, cậu ta liền lao nhanh về phía anh ta như tìm thấy phao cứu sinh.
“Phương Hàn! Anh, anh mau giải thích với Duy Chu đi, chúng ta không có gì hết! Thực sự không có gì hết!!”
“Không có gì hết?”
Ánh mắt Phương Hàn lóe lên vẻ khó tin: “Cậu đang nghĩ cái quái gì vậy? Nếu cậu thực sự không muốn anh ta biết, sao lại đồng ý cho những thứ này phát ra?”
Trang Lạc liên tục nháy mắt ra hiệu đến muốn lé cả mắt: “Anh đang nói cái gì vậy! Những thứ gì cơ! Những thứ này rõ ràng là do Hứa Tô cố ý làm ra để vu oan cho chúng ta!”
Đáng tiếc, đồng đội này của cậu ta không chỉ mắt kém mà còn chẳng có chút tâm ý tương thông nào. Không những không giúp cậu ta nói dối, Phương Hàn còn thẳng tay đổ thêm dầu vào lửa:
“Chỉ dựa vào cậu ta? Hừ! Cậu ta cùng lắm chỉ có thể tìm người chụp lén vài tấm ảnh chúng ta ở phim trường thôi, làm gì có khả năng chụp được mấy tấm ảnh giường chiếu đó. Những tấm đó rõ ràng là do chính chúng ta chụp mà.”
Rắc —
Trang Lạc hoàn toàn tan vỡ.
[Thôi xong, lần này không cần đợi Hứa Tô đăng lên để giám định dấu vết nữa rồi.]
[Lần đầu tiên thấy kẻ làm tiểu tam mà lại tự tin khoe cá tính đến thế này.]
[Ai có thể châm một khẩu pháo cối nổ tung hai người này đi được không?]
[Tôi không dám nhìn sắc mặt Lệ Duy Chu luôn, ai thay tôi nhìn đi.]
Sắc mặt Lệ Duy Chu lúc này thực sự khó coi đến cực điểm. Dường như sau một thời gian dài đại não bị đình trệ, cuối cùng hắn ta cũng hoàn hồn. Hắn ta không muốn chấp nhận, nhưng sự thật trần trụi đã bày ra trước mắt khiến hắn ta buộc phải đối mặt.
Và rồi, một cơn thịnh nộ không thể kiểm soát bùng phát từ sự phản bội. Cũng dễ hiểu thôi, chiếc mũ xanh to tướng này không chỉ đội lên đầu hắn ta, mà còn bị cả thế giới nhìn thấy.
Nên nhớ rằng Lệ ảnh đế là người của công chúng! Nếu chuyện này mà không giận, Hứa Tô chỉ có thể nghĩ đến một khả năng: Hắn ta bị bất lực nên mới cảm thấy áy náy trong lòng. Nhưng điều đó rõ ràng là không thể.
Thế là theo lẽ tự nhiên, Phương Hàn bị ăn đòn. Mà lại là kiểu bị đánh đến mức đầu bị ghì xuống đất mà chà xát! Hứa Tô đứng ngoài nhìn kỹ mấy lần, thầm xác định sau vụ này Phương Hàn chắc chắn phải đi cấy tóc.
Vở kịch lố bịch cuối cùng cũng hạ màn khi cơ quan chức năng gọi điện yêu cầu ngừng phát sóng. Các khách mời dưới sự sắp xếp của đoàn làm phim lần lượt lên máy bay rời khỏi hòn đảo vô danh.
Khi sắp về đến sân bay thành phố Y, Hoắc Dư Sâm đột nhiên mở lời: “Chuyện hôm nay, định cảm ơn tôi thế nào?”
Hứa Tô ngẩn ra: “Hả?”
Chuyện hôm nay còn phải cảm ơn sao? Lúc trước có nghe nói gì đâu?
Cậu cảnh giác nhìn anh: “Anh muốn tôi cảm ơn thế nào?”
Hoắc Dư Sâm nhướng mày hỏi ngược lại: “Thế cậu muốn cảm ơn thế nào?”
Tôi muốn á?
Hứa Tô thầm nghĩ: Tôi muốn không cảm ơn có được không?
Hoắc Dư Sâm như đọc được suy nghĩ của cậu, quả quyết đáp: “Không được.”
Hứa Tô: “…”
Có cảm giác ví tiền sắp bị rút sạch đến nơi rồi. Cậu thầm nghiến răng, rồi trong đầu bỗng hiện lên câu hỏi mà Dư Đại Ngưu đã hỏi trước đó: Hoắc tiên sinh tại sao lại giúp cậu nhiều như vậy? Cậu nắm thóp anh ta giết người à?
Thấy Thái tử gia giết người thì chắc chắn là không thể, nhưng ngẫm lại, Hoắc Dư Sâm quả thực đã giúp cậu quá nhiều.
Nhưng… đâu phải cậu yêu cầu! Là anh tự nói cậu cứ đứng sang một bên để anh xử lý mà. Bây giờ sao lại quay sang đòi thù lao?
Hứa Tô cảm thấy mình đã bỏ sót cái bẫy nào đó, cậu bắt đầu hồi tưởng lại chi tiết trước khi trò hề bắt đầu. Lúc đó, khi nhìn thấy Trang Lạc với khuôn mặt sưng như đầu heo đi tới, Hoắc Dư Sâm đã nói: “Lát nữa mọi chuyện cứ để tôi xử lý, cậu đứng bên cạnh là được.”
Lúc đó phản ứng đầu tiên của cậu là: Tuyệt vời! Hóa ra dựa dẫm đại gia lại sướng thế này!
Nhưng ngay sau đó, cậu đã cảnh giác hỏi: “Anh muốn bao nhiêu tiền?”
Mặt Hoắc Dư Sâm lúc đó tối sầm lại, im lặng một lúc lâu mới trả lời: “Tôi không cần tiền.”
Bây giờ nghĩ lại, lúc đó Hoắc Dư Sâm dường như còn nói thêm một câu nữa. Là câu gì nhỉ…
Hứa Tô dừng hồi tưởng, cau mày hỏi: “Sáng nay hình như anh còn nói thêm một câu, nhưng tôi không nghe rõ?”
Hoắc Dư Sâm lộ ra một biểu cảm vi diệu: “Đúng vậy, giờ cậu muốn nghe không?”
Hứa Tô: “…”
Cái biểu cảm này là ý gì? Sao thấy có mùi không tốt lành nhỉ? Suy nghĩ một lát, Hứa Tô lắc đầu: “Không nghe.”
Chỉ cần tôi không nghe, là có thể coi như không có gì!
Hoắc Dư Sâm nhìn cậu cười, không hề ép buộc, chỉ buông một câu ẩn chứa dao trong nụ cười: “Không nghe không sao, nhớ thực hiện đúng hẹn là được.”
Hứa Tô: “…………”
Trời ơi, rốt cuộc tôi đã nợ anh ta cái gì?!
Khi xuống máy bay, Hoắc Dư Sâm lại đột nhiên lên tiếng: “Đến nhà tôi ở đi.”
“…Dựa vào cái gì mà tôi phải đến nhà anh ở?”
Hứa Tô lại lộ ra ánh mắt cảnh giác. Cậu đâu phải không có chỗ ở, chỉ là môi trường hơi tệ một chút – hơi nát, hơi rách, ánh sáng còn chẳng lọt vào nổi. Nhưng không thể vô duyên vô cớ mà dọn qua nhà anh được! Ai biết anh muốn mưu tài hay hại mạng! Cậu bây giờ là người có tiền rồi, mất cái gì cũng không được!
Hoắc Dư Sâm không trả lời trực tiếp, chỉ thong thả nói: “Theo tôi được biết, cậu không có nhà riêng đứng tên mình.”
Ý ngoài lời chính là: Chỗ cậu đang ở là nhà thuê.
Hứa Tô bị cái ý tứ này chọc cười: “Nhà thuê thì sao? Tôi chỉ thích ở nhà thuê đấy, anh quản được tôi chắc?”
Hoắc Dư Sâm gật đầu một cách đương nhiên: “Quản.”
Hứa Tô suýt chút nữa là nghẹn họng: “Ai cần anh quản?”
Hoắc Dư Sâm lại chỉ vào mình, vẻ mặt tỉnh bơ: “Tôi.”
Hứa Tô hoàn toàn chịu thua: “Ông anh, anh đi chỗ nào mát mẻ mà ở đi cho tôi nhờ.”
Phiền phức!
Hai chữ “phiền phức” dù không nói ra miệng nhưng đã viết đầy trong đôi mắt xinh đẹp kia. Hoắc Dư Sâm nhìn thấy rõ, nhưng anh không hề tức giận, còn kiên trì hỏi lại: “Thật sự không đi à?”
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này