“Không đi!”
Hứa Tô mở to mắt, đối diện trực diện với ánh mắt của Hoắc Dư Sâm. Ánh mắt cậu kiên định đến mức trông như thể một chiến thần vừa được khai sáng qua một lớp đào tạo đa cấp cấp cao vậy.
“Tục ngữ có câu: Ổ vàng ổ bạc không bằng ổ chó của mình. Tôi đây chỉ thích ở cái ổ chó của tôi thôi.”
Hoắc Dư Sâm khẽ gật đầu, không khuyên bảo thêm câu nào, ra vẻ như đã hoàn toàn bỏ cuộc. Hứa Tô thấy anh ta không còn dán mắt vào mình nữa, lập tức xách hành lý chạy biến ra khỏi sân bay, tốc độ nhanh như thể chỉ chậm một giây thôi là sẽ bị bắt cóc về làm thiếu phu nhân nhà họ Hoắc không bằng.
Tuy nhiên, cái khoảnh khắc vừa trở về căn nhà thuê tồi tàn, nằm vật xuống chiếc giường sắt cũ kỹ kêu kẽo kẹt, Hứa Tô lại bắt đầu thấy hơi hối hận.
“Mẹ kiếp, biết thế vừa nãy không nói dứt khoát như vậy.”
Nghĩ kỹ lại thì ổ vàng ổ bạc cũng có cái giá của nó, thật sự không cần thiết phải bài xích chúng một cách cực đoan như thế.
Nhưng chỉ một lát sau, Hứa Tô đã tự đả thông tư tưởng. Dù sao cậu bây giờ cũng là người có tiền, không thiếu thốn gì, mua một căn biệt thự sang chảnh để tận hưởng cuộc sống nằm dài hoàn toàn không thành vấn đề.
Nghĩ là làm, Hứa Tô lập tức gọi điện cho môi giới nhà đất nhờ tìm cho mình một “dinh thự” ra hồn. Vừa cúp máy với bên môi giới, điện thoại lại vang lên bản nhạc chuông “đang đang chít chít” quen thuộc. Là Thành Nam gọi đến.
Hứa Tô nhấn nghe: “Nam ca.”
Thành Nam như thể vừa nuốt phải thuốc pháo, vừa mở miệng đã gầm lên: “Đừng có gọi tôi là anh! Tôi không phải anh của cậu! Cậu mới là ông nội của tôi!”
Hứa Tô thản nhiên đáp: “Được rồi cháu ngoan, tìm ông nội có việc gì?”
Thành Nam: “…Tên khốn nhà cậu còn được đà lấn tới đấy hả!!”
Hứa Tô cười thầm. Anh còn tưởng ông nội đây là cái ngôi sao hạng bét ngày xưa, suốt ngày phải quỳ lạy xin xỏ tài nguyên chắc? Ông nội bây giờ đã đổi đời rồi nhé!
Thành Nam chưa kịp để cậu phản pháo đã tiếp tục mắng: “Tôi thực sự quỳ lạy cậu luôn rồi! Đưa cậu đi tham gia show thực tế là để cậu tích lũy danh tiếng, thu hút fan! Chứ không phải để cậu đi phổ độ chúng sinh, khui tin động trời khắp nơi như thế!!”
“Bây giờ thì hay rồi! Cậu sướng! Cư dân mạng sướng! Chỉ có bộ phận pháp lý của công ty là khổ như chó! Cậu có biết làm thế là dính kiện tụng như chơi không!”
Hứa Tô định giải thích: “Tôi…”
Nhưng vừa hé môi, Thành Nam đã lại thở hồng hộc: “Tôi biết, hai thằng chó chết Trang Lạc và Lệ Duy Chu bắt nạt cậu, cậu tức quá nên trả thù. Tôi hiểu! Nhưng ít nhất cậu cũng phải để lại cái quần lót cho ông chủ công ty quản lý của hai thằng đó chứ?! Cậu có biết người ta suýt nữa đã ra lệnh phong sát cậu không!!”
Hứa Tô suýt thì điếc tai vì tiếng hét, nhưng vẫn bắt được từ khóa: “Suýt? Tại sao lại là suýt?”
Thành Nam cười khẩy một cách bậm trợn: “Cái này còn không phải nhờ chính cậu sao! Người ta vừa nhìn đã thấy cậu leo được lên cành cây cao là Hoắc Dư Sâm nên mới dám làm càn như vậy. Họ phải kiêng dè nhà họ Hoắc chứ đâu dám thực sự động vào cậu.”
“Ồ…”
Hứa Tô bừng tỉnh, rồi đổi giọng trêu chọc: “Vậy với tư cách là người quản lý, anh chẳng làm được cái tích sự gì à?”
Thành Nam suýt nghẹn chết vì câu nói này. Mãi một lúc lâu sau mới hoàn hồn, ngụy biện: “Tôi đương nhiên là có làm chứ! Tôi… tôi đã phải chạy vạy đủ mọi mối quan hệ cho cậu, bận đến tận bây giờ mới có thời gian gọi điện đây này!”
Hứa Tô nhìn đồng hồ, cười khẩy: “Cái vụ chạy vạy nào mà chỉ mất có hai tiếng rưỡi thế?”
Thành Nam lại nghẹn, nín thở một lúc rồi gầm lên: “…Cậu không cần quan tâm!”
Xì! Không quan tâm thì thôi! Đợi ngày mai hủy hợp đồng xong đường ai nấy đi, ai thèm quan tâm anh!
“À đúng rồi, tiện thể tôi cũng có chuyện tìm anh.”
Hứa Tô đi thẳng vào vấn đề: “Hợp đồng của tôi với công ty còn bao lâu?”
Thành Nam ngẩn ra: “Còn hai năm, có chuyện gì?”
“Không có gì, muốn hủy hợp đồng thôi.”
Hứa Tô thong thả vắt chân chữ ngũ: “Phiền anh chuẩn bị giấy tờ, ngày mai tôi qua ký tên.”
Thành Nam kinh hãi: “Cậu muốn hủy hợp đồng với công ty?!”
“Anh yên tâm, tiền phạt vi phạm hợp đồng tôi sẽ bồi thường đầy đủ, không thiếu một xu.”
Nói xong, Hứa Tô dứt khoát cúp máy. Cậu đã tính rồi, vì nguyên chủ lúc ký hợp đồng chưa có danh tiếng nên tiền phạt chỉ khoảng 50 vạn. Bỏ ra 50 vạn để đổi lấy sự tự do, quá hời!
Sáng hôm sau, Hứa Tô tỉnh dậy với cơn đói cồn cào sau khi ngủ liên tục gần một ngày trời. Cậu gọi một đống đồ ăn ngoài, nhưng ăn được vài miếng đã phát hiện ra toàn là đồ ăn chế biến sẵn kém vị. Gạt đĩa thức ăn sang một bên, cậu quyết định sau khi làm thủ tục hủy hợp đồng sẽ đi ăn một bữa thật thịnh soạn ở nhà hàng cao cấp.
Vừa chuẩn bị ra ngoài, điện thoại lại reo lên.
Là Lục Kinh?
Cậu nghi hoặc nhấn nghe, chưa kịp chào hỏi thì giọng nam cao hưng phấn như vừa phê thuốc của Lục Kinh đã xộc thẳng vào tai: “Hứa Tô! Cậu giỏi thật đấy! Xuất sắc như một vai phản diện vậy!”
“…Ai dạy cậu khen người kiểu đó?” Hứa Tô đen mặt.
Lục Kinh cười ngượng: “Tôi đang học nghệ thuật ăn nói của cậu mà. Tôi lên mạng mua ít tài liệu về cậu để học tập, ai ngờ… học hơi lệch một tí.”
“Có người bán tài liệu của tôi trên mạng??”
“Đúng vậy! Họ tổng hợp những câu nói xéo xắt kinh điển của cậu thành sách đấy. Bán đắt lắm, tận 80 tệ một quyển cơ!”
Hứa Tô bất lực. 80 tệ một quyển mà “chính chủ” là cậu không được chia một xu nào… Thật là thất đức!
“À đúng rồi, suýt quên nói chuyện chính!”
Lục Kinh lại kích động: “Chúc mừng cậu báo thù thành công! Trang Lạc thì thân bại danh liệt, còn Lệ Duy Chu thì được đi ăn cơm tù rồi!”
Hứa Tô: “…?”
Cái gì cơ? Lệ Duy Chu đi tù? Tình hình gì đây?
Cậu vội vàng cúp máy rồi mở Weibo. Xem xong, Hứa Tô cũng phải đứng hình mất vài giây.
Hóa ra sau khi xuống máy bay hôm qua, vì uất ức do bị Lệ Duy Chu đánh trước mặt bao nhiêu người, Phương Hàn đã đường hoàng ôm lấy Trang Lạc ngay trước mặt hắn ta.
Hắn còn buông lời ong bướm: “Lạc Lạc, tôi vì em mà bị đánh, em tính bồi thường cho tôi thế nào đây? Bằng miệng hay là…”
Lời nói thì hướng về Trang Lạc, nhưng mũi nhọn rõ ràng là đâm thẳng vào tim Lệ Duy Chu. Đường đường là Ảnh đế, là người đàn ông có lòng tự trọng cao ngút trời, Lệ Duy Chu sao chịu nổi sự khiêu khích trắng trợn ấy? Không nói hai lời, hắn ta lập tức tung ra một loạt cú đấm thép, đánh cho gã “gian phu” Phương Hàn gãy luôn hai cái xương sườn ngay tại chỗ.
Gia đình Phương Hàn cũng không phải dạng vừa, lập tức báo cảnh sát. Lệ Duy Chu đánh người gây thương tích rõ ràng, không thể chối cãi nên đã bị bắt giam ngay lập tức.
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này