Ông chủ râu ria xồm xoàm lúc này mới hoàn hồn, mặt đỏ tía tai chỉ tay vào mặt Hứa Tô mà mắng xối xả: “Đồ hỗn xược! Mày dám mắng tao như vậy à? Muốn chết phải không!”
Hứa Tô nhếch môi, nụ cười lạnh đến thấu xương: “Tôi đợi chính là câu nói này của ông!”
Ông chủ ngẩn ra: “Cái gì? Ý mày là sao?”
Hứa Tô không đáp, cậu lặng lẽ vén chiếc áo ba lỗ màu trắng lên, để lộ “quân bài tẩy” khiến đối phương phải đứng hình: Một hàng lựu đạn màu đỏ rực buộc sát quanh eo!
“!!!!!!!!”
Lần này không chỉ là mắt chữ O mồm chữ A nữa, cả ba người trong phòng mặt cắt không còn giọt máu.
“Cậu… cậu… cậu định làm cái quái gì thế hả?!”
Hứa Tô vẫn im lặng, từ tốn rút chiếc điều khiển từ xa ra khỏi túi quần, ngón cái đặt ngay sát nút đỏ định mệnh.
“!!!!!!!!!!!!!!!!!!”
Ba hồn bảy vía của cả bọn bay sạch sành sanh, mắt trợn ngược, chân tay bủn rủn như sắp đổ gục. Hứa Tô nhìn cái điệu bộ nhát chết ấy, thầm cười nhạo cái đám bị đạo cụ rẻ tiền dọa cho khiếp vía.
Cậu nặn ra một giọng điệu đầy vẻ tinh nghịch nhưng lại khiến người ta sởn gai ốc: “Sợ chết rồi à? Ôi chao, vậy tôi bấm nút luôn đây nhé. Dù sao sợ chết cũng là chết, mà bị nổ chết thì cũng là…”
Chữ cuối còn chưa kịp ra khỏi miệng, ba bàn tay đã đồng loạt giơ cao như đang chào cờ: “Đừng! Bình tĩnh! Vẫn còn cứu được!”
Chỉ trong tích tắc, cả ba người như được “hồi sinh” một cách kỳ diệu.
“Bây giờ nói sao đây?”
Hứa Tô lắc lắc chiếc điều khiển trong tay: “Tiền phạt vi phạm hợp đồng này rốt cuộc là bao nhiêu?”
“Bằng không! Là không đồng!”
Ông chủ râu xồm vội vàng lắc đầu xua tay liên tục: “Không thu một xu! Một cắc cũng không!”
Thành Nam cũng nhanh nhảu hùa theo: “Đúng thế! Không thu! Cậu đã lập công lớn cho công ty, chúng tôi làm sao có thể thất đức như vậy được!”
Ông chủ lườm anh ta một cái cháy mặt: Cậu thanh cao à? Lúc nãy ai là người đòi phong sát cậu ta?
Hứa Tô lộ ra vẻ hài lòng. Tuyệt quá, ngay cả 50 vạn tiền phạt ban đầu cũng tiết kiệm được luôn.
“Tốt lắm, vậy mau soạn hợp đồng hủy bỏ mới đi. Ký xong tôi còn có việc bận.” Nói xong, Hứa Tô thong dong ngồi xuống sofa, vắt chéo chân đầy kiêu hãnh.
Ông chủ không dám hé răng nửa lời, vội quát trợ lý: “Đi! Mau soạn thảo lại hợp đồng nhanh lên!”
Tên trợ lý đứng bên bàn làm việc lại nhấc máy: “Alo bà chủ à, đừng đến nữa nhé, ông chủ bị người ta phản sát, tan nát đời hoa rồi!”
Ông chủ: “…………”
Sau khi lấy được tờ giấy tự do và tiết kiệm được một khoản tiền lớn, Hứa Tô vui như mở hội. Cậu lao về nhà thu dọn hành lý ngay lập tức.
“Hawaii! Tahiti! Đợi đấy! Anh đến đây!!!”
Cậu vừa nhảy chân sáo vừa đặt vé máy bay. Đúng lúc này, cửa bỗng vang lên tiếng gõ.
Cốc — Cốc Cốc
Tiếng gõ rất nhẹ, có vẻ lịch sự, nhưng Hứa Tô vẫn bực mình vì bị cắt ngang cảm hứng. Cậu hầm hầm đi mở cửa: “Ai đấy!”
“Ông nội xem cháu nói có sai đâu, người ta hoàn toàn không muốn tiếp chúng ta. Ông cứ khăng khăng đòi đến tận nhà, giờ thì hay rồi, bị ghét bỏ rồi kìa.” Giọng nói lạnh lùng, mang mác vẻ ‘trà xanh’ của Hoắc Dư Sâm vang lên.
Hứa Tô: “…”
Đôi khi im lặng đúng là một loại đạo đức đấy, anh biết không?
Cậu cố nén cơn giận, nặn ra một nụ cười ngọt ngào nhất có thể: “Ông nội, sao ông lại đến đây ạ?”
Người đứng đó chính là Chủ tịch Hoắc Như Hối cùng đứa cháu cưng của ông ta. Ông cụ cười hiền từ: “Nghe nói cháu không muốn về Trang viên ở, ta đoán chắc chắn là thằng nhóc này lại bắt nạt cháu nên mới phải đích thân đến xem sao.”
Hứa Tô: “…………”
Logic kiểu gì đây? Không về Trang viên = Bị Hoắc Dư Sâm bắt nạt? Ông già này chắc chắn là bị Hoắc Dư Sâm “tẩy não” rồi!
“Ông nội, chắc ông hiểu lầm rồi, cháu và Hoắc tiên sinh thực ra không thân thiết đến thế đâu ạ.”
Hoắc Như Hối ngạc nhiên: “Không thân?”
Hứa Tô gật đầu lia lịa: “Vâng! Hoàn toàn không thân!”
Ông cụ quay sang nhìn cháu mình: “Xem ra cháu nói đúng thật rồi.”
“Cháu có bao giờ lừa ông đâu.”
Hoắc Dư Sâm vỗ nhẹ lưng ông, thở dài đầy diễn xuất: “Bây giờ ông tin chưa, người ta thực sự không muốn để ý đến chúng ta đâu. Nhìn xem, còn đang cố phủi sạch quan hệ kìa.”
Hứa Tô: “……….”Cái quái gì đang xảy ra vậy?! Mối quan hệ của họ “phát triển” đến mức phải dùng từ “phủi sạch quan hệ” từ khi nào thế?
Không nhịn nổi nữa, Hứa Tô nghiến răng lườm cái tên Thái tử gia kia: Rốt cuộc anh phát bệnh gì thế hả!
Hoắc Dư Sâm bình thản nhìn lại: Tôi chỉ nói sự thật với người lớn thôi, có vấn đề gì à?
Hứa Tô: Sự thật của anh là tôi không về Trang viên vì bị anh bắt nạt á?!
Hoắc Dư Sâm: Tôi không nói nguyên văn như thế.
Hứa Tô: Thế sao ông nội lại nghĩ như vậy!
Hoắc Dư Sâm: Ông cụ lớn tuổi rồi, tai hơi nặng, chắc là nghe nhầm thôi.
Hứa Tô: Thế sao anh không giải thích đi!
Hoắc Dư Sâm: Ông nội lớn tuổi rồi, giải thích rạch ròi quá làm gì cho cụ buồn.
Hứa Tô: Anh cố ý!!!
Hoắc Dư Sâm: Bằng chứng đâu?
“Hai đứa đang liếc mắt đưa tình, trao đổi mật mã gì thế?” Hoắc Như Hối đột nhiên lên tiếng cắt ngang.
Hứa Tô đành thu hồi ánh mắt, giải thích: “Ông nội, ông đừng nghe anh ấy nói bậy, cháu không có ý không muốn tiếp ông đâu.”
Mắt ông cụ sáng lên: “Ồ? Thật sao?”
Hứa Tô gật đầu: “Thật ạ.” (Chỉ cần ông đi ngay bây giờ là được).
“Vậy thì tốt quá.”
Ông cụ cười hớn hở, nhưng chưa đầy hai giây sau lại xị mặt xuống: “Thế nghĩa là cháu chỉ không muốn để ý đến Dư Sâm thôi à?”
Hứa Tô: “……….”
Giữa ban ngày ban mặt, tại sao lại ném cho cậu câu hỏi hóc búa này? Trả lời kiểu gì bây giờ?
Bảo “phải” thì ông cụ buồn, bảo “không” thì lại trúng kế của cái tên mặt dày kia!
Hứa Tô gầm thét trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn phải cố dịu dàng: “Không có ạ… Cháu cũng không có… không muốn để ý đến anh ấy.”
Mặc dù nói hơi ngượng nghịu, nhưng tóm lại là xong. Ai ngờ Hoắc Dư Sâm lại bồi thêm: “Ông nội xem, cậu ấy phải do dự mãi mới nói được một câu, chắc chắn là ghét cháu lắm rồi. Thôi mình đi đi ông, đừng làm khó người ta nữa.”
Hứa Tô: “……….”
Hủy diệt đi, thế giới này hỏng rồi!
Màn “trà ngôn trà ngữ” của Hoắc Dư Sâm cuối cùng cũng hiệu quả, Hứa Tô hết cách đành mời hai ông cháu vào nhà.
“Ông nội, nhà cháu hơi lụp xụp, ông đừng chê ạ.”
Cậu mời Hoắc Như Hối ngồi xuống chiếc sofa cũ, thấy Hoắc Dư Sâm cũng định ngồi xuống, cậu liền nhấc chân đạp nhẹ một cái, liếc xéo: Cho anh vào cửa là phúc đức lắm rồi, còn đòi ngồi? Cút!
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này