Hoắc Dư Sâm nở nụ cười như có như không nhìn cậu: Được. Đợi đấy.
Hàm ý phía sau câu nói ấy, Hứa Tô hoàn toàn không nhận ra, lúc này cậu đã quay người đi, định rót nước cho Hoắc Như Hối.
Nhưng đảo một vòng trong nhà, cậu mới phát hiện thứ duy nhất có thể uống… là cốc trà sữa trân châu đường đen vừa mua dưới lầu.
“……”
Thôi, trà sữa cũng là trà, uống tạm vậy.
Cậu dứt khoát tháo ống hút, chọc vào nắp, rồi đưa cho Hoắc Như Hối: “Ông ơi, uống chút trà đi.”
Hoắc Như Hối: “???”
Đây là loại trà gì??
Hoắc Dư Sâm: “……”
Cái này… cũng tính là trà à??
Hai ông cháu ngơ ngác nhìn nhau, như phát hiện ra lục địa mới.
Hứa Tô lúc này cũng nhíu mày: Không phải chứ… hai người này đến trà sữa trân châu đường đen cũng chưa uống bao giờ sao? Tiết kiệm dữ vậy??
Mao quản gia không biết từ lúc nào đã xuất hiện, trong lúc ba người im lặng ngắn ngủi liền bước vào.
“Thưa lão gia, đây là trà sữa trân châu, một loại đồ uống đang rất thịnh hành ngoài phố.”
Ông nói xong, cung kính gật đầu với Hứa Tô, rồi nhìn về phía Hoắc Như Hối: “Ngài có thể uống thử một chút, nhưng đừng quá nhiều, lát nữa còn phải uống thuốc.”
Không hổ là quản gia lâu năm của nhà họ Hoắc, mấy câu ngắn ngủi này vừa giải đáp thắc mắc cho Hoắc Như Hối, vừa giữ gìn sức khỏe cho ông, lại không làm Hứa Tô mất mặt.
Một mũi tên trúng ba đích.
Hứa Tô khâm phục gật đầu, hỏi: “Ngài đi cùng à? Sao nãy tôi không thấy?”
Lão Mao cười: “Cầu thang hẹp, không đứng được ba người, tôi lùi xuống hai bậc nên cậu không nhìn thấy.”
Ý là chỗ này quá chật, thêm vài người là đứng không nổi.
Hứa Tô nghe ra, lập tức định tiễn khách.
Đúng lúc này, Hoắc Như Hối lên tiếng: “Con à, chỗ này quả thật quá nhỏ, hay là dọn về trang viên đi.”
Ý là: sống ở đây quá thiệt thòi, về ở nhà lớn với ông đi.
Hứa Tô nghe hiểu, lập tức muốn từ chối.
Hoắc Dư Sâm lại chen vào: “Ông à, cậu ấy nói chỉ ở chuồng chó thôi.”
Hứa Tô: “……”
Tôi nói thế bao giờ??
Anh có biết vu khống là phạm pháp không??
Lão Mao cũng phụ họa: “Thế sao được? Cậu Hứa tuấn tú nho nhã thế này, sao có thể ở chuồng chó được?”
Hứa Tô: “……”
Tuấn tú tôi nhận, ở chuồng chó tôi không nhận.
Hoắc Như Hối tiếp lời: “Đúng vậy. Con à, dù trước đây con trải qua khổ sở gì, cũng không thể tự ti từ bỏ, nhất là nói kiểu giận dỗi như ‘ở chuồng chó’, sau này không được nói nữa.”
Hứa Tô: “…………”
Tôi muốn báo cảnh sát, nhờ họ chứng minh tôi chưa từng nói câu đó.
Hoắc Dư Sâm tiếp tục bồi thêm: “Cháu lúc đó cũng khuyên rồi, nhưng cậu ấy không nghe, còn bảo cháu quản quá nhiều.”
Hứa Tô: “…………”
Trước khi luật sư tới, tôi sẽ không nói thêm chữ nào.
Ba người như đang diễn kịch, mục tiêu cuối cùng là Hứa Tô. Nhưng nói nửa ngày không thấy cậu phản ứng, bọn họ có chút lúng túng.
Đúng lúc này, điện thoại của thư ký Trình gọi tới, vô tình nhắc Hoắc Như Hối tỉnh ngộ.
Dù chuyện trong điện thoại chẳng liên quan đến Hứa Tô, nhưng hai chữ “bất động sản” lại khiến ông bừng tỉnh, nhớ ra mình đã chuyển một khu nhà ở quận Lâm Tây sang tên Hứa Tô, mà cậu vẫn chưa biết.
He he, có cách rồi.
Hoắc Như Hối đảo mắt, nhìn ly trà sữa trong tay hỏi: “Cái này ngon đấy, gọi là gì nhỉ?”
“Trà sữa trân châu đường đen, món đặc trưng của cửa hàng dưới lầu.” Hứa Tô đáp.
Hoắc Như Hối gật đầu hài lòng: “Không tệ.”
Rồi quay sang Hứa Tô: “Người làm ăn chú trọng lễ nghĩa qua lại. Con đã mời ta trà sữa, ta cũng phải đáp lễ, nếu không sẽ không hợp lẽ.”
Mắt Hứa Tô lập tức sáng lên mười độ.
Nhưng miệng vẫn khách sáo: “Thế này… ngại quá.”
Hoắc Dư Sâm nhìn khóe miệng cậu sắp kéo tới tận mang tai: “…Cậu chắc là mình đang ngại à?”
Hứa Tô trừng mắt: “Sao lại không?!”
Hoắc Dư Sâm giơ tay đầu hàng: “Được, được, cậu nói có thì có.”
Hoắc Như Hối nhìn hai người cãi nhau, không nhịn được bật cười, trong mắt tràn đầy vui mừng và mãn nguyện.
Lão Mao bên cạnh nhìn hai người trẻ rồi lại nhìn ông cụ, cũng mỉm cười theo.
Cảnh này, ông cụ đã chờ suốt năm năm, giờ cuối cùng cũng thành hiện thực.
Đợi hai người cãi xong, Hoắc Như Hối lấy điện thoại, mở một tấm hình: “Xem đi, thích không?”
Hứa Tô ghé mắt nhìn: Một khu nhà đang xây dựng?
… Chẳng lẽ ông cụ định tặng mình một căn hộ?!
Cậu trợn tròn mắt, nhìn Hoắc Dư Sâm: Ông nội anh nói thật à???
Hoắc Dư Sâm nhún vai, tỏ ý mình cũng không biết.
Thấy ánh mắt kinh hỉ của Hứa Tô, Hoắc Như Hối biết mình đi đúng nước cờ, lập tức tung ra “toàn cảnh” món quà.
“Đây là một khu bất động sản trên đường Nhã Quế, quận Lâm Tây, tổng diện tích xây dựng khoảng 50.000 mét vuông, phong thủy cực tốt—” Giọng nói trầm ấm dừng lại một nhịp.
Sau đó hiền hòa tiếp lời: “Ta lấy nó làm quà đáp lễ, con thấy thế nào?”
“!!!!!”
Hứa Tô đứng hình tại chỗ.
Nửa ngày không nhúc nhích, kinh ngạc đến quên cả thở.
Cuối cùng Hoắc Dư Sâm phải bóp mặt cậu lắc mạnh mấy cái mới kéo hồn cậu về.
Vừa hoàn hồn, cậu kích động túm lấy Hoắc Dư Sâm, miệng không nói nhưng mắt toàn chữ: Trời ơi????Trời ơi!!!!Tôi có nghe nhầm không?!?!Năm mươi nghìn mét vuông?!?!Tặng luôn cho tôi như thế á?!?!
“…Cậu bình tĩnh đã.”
Hoắc Dư Sâm cố trấn an con mọt tiền đang kích động vì của cải từ trên trời rơi xuống. Ai ngờ lúc kích động, cậu còn khó giữ hơn con heo ngày Tết! Không những không giữ được, anh còn bị cậu đè ngược lên tường!
“….”
Thái tử gia nhà họ Hoắc bị đè vào tường, trong đầu không nhịn được lo lắng: Sau này dọn về ở chung, liệu mình có rơi vào cảnh ‘phu cương bất chấn’ (chồng mất uy) không đây?
Hứa Tô không biết chỉ trong vài giây, người bị mình ép lên tường đã nghĩ xa đến thế. Nếu biết, cậu nhất định sẽ ép Hoắc Dư Sâm vào tường luôn
…
Một lúc sau, dưới sự “giải cứu trung nghĩa” của Lão Mao, Hoắc Dư Sâm cuối cùng cũng thở lại bình thường, Hứa Tô cũng bình tĩnh lại.
— Nhưng kiểu bình tĩnh của cậu hơi khác người.
Không báo trước, cậu “phịch” một cái quỳ xuống trước Hoắc Như Hối.
“Người ta nói đại ân không cần nói lời cảm ơn, nhưng đại lễ thì phải nhận — vậy cháu không tiện từ chối nữa”
“Từ hôm nay, ông chính là ông nội ruột của cháu! Ông bảo cháu làm gì cháu làm đó, ông bảo cháu đi đâu cháu đi đó, tuyệt đối không trái lời!”
Nói xong, cậu lại bất ngờ cúi người lạy một cái, thành kính như đang bái Thần Tài.
← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →
Bình luận về bài viết này