Ám Dạ Tàng Phong: Chapter 42: Một mồi lửa

Ám Dạ Tàng Phong

Tác giả: Hắc Tâm Lão Cẩu

Người Dịch: Kiết Tường

Bản dịch được thực hiện bởi truyen66.com. Hãy truy cập truyen66.com đọc để ủng hộ nhóm dịch nha. Cám ơn!

 

Hồi thứ 42: Một ngọn lửa

 

Nhìn thấy thứ trong chum, làm cho Tần Phong tinh thần kiên định, không thể không khởi ác tâm, từ từ oán ghét Nê Trấn Pháp, cha của Huyền Nê.

Nén không ói ra, Tần Phong thấy trong chum, đầy máu đỏ ửng, mở da dê ra, một mùi máu tanh tỏa khắp mật thất, và tởm nhất là trên vũng máu, có xác vài đứa trẻ sơ sinh. Xác các đứa bé trôi trên vũng máu, đã lâu cũng không mục rữa, rõ ràng là có thêm dược liệu nào đó.

Nghĩ đến đây, Tần Phong quay nhìn xung quanh có hơn mười mấy chụm lớn, ánh mắt bất nhẫn, nói nhỏ: “Mô Phật, Nê Trấn Pháp, ngươi đúng là đáng chết, xuống mười tám tầng địa ngục để đền tội ác của ngươi.”

Qua một lát, Tần Phong có vẻ như đã hạ quyết tâm, đến một rương vàng bạc châu báu, lấy một chuỗi trân châu. Lúc này ném đánh lửa về kệ gỗ đầy dược liệu, gỗ khô gặp lửa là cháy, Tần Phong lập tức rút lui.

Nhưng vừa đến bên thang, nội lực chuyển gấp, dây nối trân châu vỡ đứt. Những hạt trân châu, bị Tần Phong vận lên Thiên Thủ Như Lai, ném vào miệng của hơn mười chum lớn.

Rắc rắc rắc rắc.

Miệng chum vỡ nát, Tần Phong không quay lại nhìn, lửa lập tức bao trùm cả mật thất,  Tần Phong vừa ra mật thất, dược liệu gói trong da trâu bọc trong người, lập tức vận lên thân pháp Nhất Vĩ Độ Giang, đi tìm hai tên đó.

Hai tên này chẳng qua chỉ là cảnh giới đỉnh phong nhất lưu, lúc này hai người đang vác một chum lớn, tốc độ chắc chắn không nhanh được. Độ Khách Trấn đến rừng rậm chỉ có một con đường, vì thế Tần Phong đã mau chóng đuổi kịp hai người.

Hai người vừa đi vừa dừng, cảnh giác hoang mang, sợ bị chính tà lưỡng đạo gần đây tìm đến, nhiều thế lực võ lâm phát hiện, lúc đó không cần Nê Trấn Pháp ra tay, hai người này chắc chắn chết không có chỗ chôn.

Nhìn thấy hai người đã kiệt sức, Tần Phong biết lúc này không phải là cơ hội tốt để ra tay. Hắn động thân hình, hai người lập tức có phản ứng, đủ thấy rất cảnh giác.

“Là kẻ nào?”

Tần Phong không trả lời, chỉ vận Thiên Thủ Như Lai Chưởng lao thẳng vào hai tên này. Hai tên này cũng không hổ là đệ tử Nê Trấn Pháp, lập tức rút trường kiếm, muốn cản thế công Tần Phong.

“Thiên Thủ Như Lai Chưởng? Hắn là người của Thiếu Lâm Tự!”

Hai người biết lai lịch võ công Tần Phong. Đủ thấy hai tên này là đệ tử tâm phúc của cha con Nê Trấn Pháp, nếu không thì không nhìn ra được tuyệt kỹ này.

Hai người tuy biết lai lịch võ học Tần Phong, nhưng thực lực không đủ, không cản được đòn công. Chỉ thấy chưởng ảnh đầy trời ập đến, chưởng kình tầng tầng lớp lớp, làm hai bọn chúng không thể không dùng toàn lực chống đỡ. Nhưng Tần Phong nhân lúc hai tên này lực yếu tấn công, sao cho chúng cơ hội phản kháng?

Thiên Thủ Như Lai Chưởng bộc phát ra khí kình, hai người cảm thấy có áp lực, chưởng ảnh hóa ra hàng ngàn hàng vạn, không biết đón đỡ thế nào. Trong tíc tắc, chỉ thấy đan điền như bị sét đánh, ngã bay ra.

“Ngươi… ngươi rất hiểm? Ngươi là ai, tại sao lại theo dõi bọn ta? Còn phế võ công bọn ta!”

Hai tên cao thủ cảnh giới đỉnh phong nhất lưu, cũng không chịu nổi một chiêu của Tần Phong, thấy hai người lúc này đã là phế nhân, Tần Phong từ từ lên tiếng: “Hai bọn ngươi còn không biết mình đã làm gì sao? Trong chum đó là thứ gì?”

Câu hỏi này, hai người dĩ nhiên là biết bên trong là gì, nhưng gần mực thì đen, gần đèn thì sáng, tên đi đầu nói; “Chẳng qua là uống máu mà thôi, từ xưa đến nay, mạnh được yếu thua, kẻ thích hợp thì sống, kẻ yếu thì bị cường giả dùng.”

Nghe người này nói, Tần Phong sao không biết trong chum là trẻ sơ sinh, khẳng định là kiệt tác của hai người, lập tức không nói gì nữa, một chưởng vỗ mạnh vào thiên linh cái của hắn. Xương sọ lõm cả chưởng ấn, bảy lỗ trào ra máu đen, chết ngay tại chỗ!

“Đại sư tha mạng, tôi cũng là bất đắc dĩ! Xin đại sư tha mạng.”

Mắt thấy sư huynh bị đánh chết tươi, cái chết cực thảm sắp xảy ra với mình, làm tên này bỏ cả mặt mũi, quỳ xin tha mạng.

“Nói, Nê Trấn Pháp đang ở đâu, chính tà lưỡng đạo, và các thế lực khác ở đâu? Tại sao không thấy họ?”

“Đại sư… tôi nói, chỉ cần sống. Tôi gì cũng nói, Nê Trấn Pháp đang ở một bờ đầm trong rừng. Đầm đó khi trời tối thì trở thành màu đỏ sẫm, đi về hướng bắc là đến. Còn chánh tà lưỡng đạo, và nhiều thế lực khác, họ bị đại trưởng lão và nhị trưởng lão giam trong Thiên Thần Huyễn Trận, một thời ba khắc họ không ra được!”

Người này biết gì đã nói ra hết, Tần Phong vì xác thực, mở miệng hỏi ngược: “Vậy chánh tà lưỡng đạo, các thế lực có nhiều cao thủ tiên thiên, và đại trưởng lão và nhị trưởng lão chỉ là tu vi hậu thiên, tại sao giam được nhiều người thế?”

“Cái này đại sư không biết, những người đó đã bị trúng độc trước, và nhờ vào Thiên Thần Huyễn Trận trận đồ mà Nê Trấn Pháp có được, dựa vào ưu thế địa hình, mới hoàn toàn giam được họ.”

“Nhưng…”

“Nhưng cái gì…”

“Theo sức thuốc và trận thế Thiên Thần Huyễn Trận, e rằng cũng chỉ giam họ được ba ngày, ba ngày sau các cao thủ tiên thiên chắc sẽ trục được độc tố, công lực hồi phục, muốn phá trận không khó.”

Tần Phong nghe xong hỏi: “Vậy Nê Trấn Hải làm gì, sao hắn không ra tay?”

Tên này cẩn trọng nhìn Tần Phong, mím môi nói: “Sư phụ đang mượn dị bảo đó để đột phá cảnh giới tiên thiên, muốn mượn lực dị bảo kháng lại tiên thiên, nhưng tên đó e là không phải đối thủ của sư phụ.”

Tên này nói đến đây, mọi chuyện đã rõ, nhưng Tần Phong đổi đề tài hỏi: “Vậy người trong Độ Khách Trấn đâu cả? Tại sao trấn lại chẳng có một ai?”

Rất hiếu kỳ tại sao Tần Phong lại hỏi câu hỏi này, nhưng hắn trả lời: “Già trẻ trai gái trong Độ Khách Trấn bị Nê Trấn Pháp hạ lệnh giết sạch, dùng để hiến tế dị bảo, còn các đứa bé sơ sinh trong chum, lấy ra từ bụng của thai phụ, ngâm vào trong máu của người đã chết, dùng để tăng công lực cho bang chủ hay đại trưởng lão, nhị trưởng lão.”

Nghe đến đây, Tần Phong thấy rợn người, cảm nhận cuộc đời còn nhiếu máu lạnh vô tình.

Không đợi tên này nói tiếp, lòng phẫn nộ một chưởng vỗ vào não của hắn…

Cám ơn đã xem tại truyen66.com

Sắp xếp: Mới nhất