Đệ Nhất Mỹ Nhân Thành Trường An: Chương 1: Nghèo Túng


Credit: Thùy Linh
Nguyên Khánh năm thứ mười lăm.

Trước mắt đông chí còn chưa tới, mặt đất tuyết đã rơi đầy, dõi mắt nhìn quanh, toàn bộ thành Trường An như được phủ lên một lớp trắng xóa, sương mù mênh mang, phố hẻm vốn vô cùng náo nhiệt nay cũng thay đổi, trở nên đặc biệt quạnh quẽ.

Canh ba giờ Mẹo, nắng sớm còn chưa chiếu qua được tầng mây mù dày đặc liền thấy một chiếc xe ngựa lộc cộc đi giữa đường.

Sau nửa canh giờ, dừng ở trước một tòa nhà.

Thẩm Chân xuống ngựa.

Nàng cứ thế thất thần mà nhìn vào cánh đóng chặt của phủ Túc Ninh bá, chần chừ do dự, cuối cùng cũng giơ tay lên gõ cửa.

Gõ liền ba tiếng, bên trong vẫn không có dấu hiệu đáp lại.

Liên tiếp bị chặn ngoài cửa nửa tháng, vốn là Thẩm Chân - một đoá kiều hoa chưa bao giờ bị người làm khó nay rốt cuộc cũng hiểu rõ thế nào là bị dồn chân tường, như thế nào là cây đổ khỉ tan.*
*Thất bại nên bị xa lánh, không ai giao du, giúp đỡ.

Một tháng trước.

Vân Dương hầu - Thẩm Văn Kỳ nhậm chức Công Bộ Thượng Thư vừa tròn 3 năm, mắt thấy sắp được thăng chức nhưng thành Tây Cừ mới xây lại ầm ầm sụp đổ.

Nước tràn lan gây cản trở đường xá, lũ lụt ngập úng, thương vong vô số, trăm họ oán than, Hoàng đế vì an ổn lòng dân, nhất quyết xử toàn bộ Công Bộ.

Vân Dương hầu thân ở chức vị quan trọng, cho dù chuyện thành Tây Cừ không phải xuất phát từ tay y, nhưng cũng không tránh khỏi tội không làm tròn trách nhiệm.

Theo luật pháp đương triều, y chẳng những phải cách chức đoạt tước còn bị phán ngồi tù hai năm.

Tin tức vừa ra, thân thích ngày xưa vốn hận không thể ngày ngày tới cửa qua lại, hưởng chút lợi tức, hiện giờ thấy người Thẩm gia thì càng sợ hãi tránh như tránh tà, chỉ sợ bị liên lụy.

Cái gọi là đồng cam thì dễ, cộng khổ thì khó, hẳn chính là như vậy.

Thời gian cứ thế trôi, người trên đường cũng dần dần nhiều lên, thấy phủ Túc Ninh bá vẫn một mực đóng cửa không tiếp khách, mấy phụ nhân đi qua không khỏi tụ tập lại châu đầu ghé tai đối với Thẩm Chân mà bàn tán.


"Chẳng lẽ vị kia chính là tam cô nương Thẩm gia?" Nhắc tới Thẩm gia, tiếng nói chuyện tự nhiên yếu đi.

"Thật đúng là nàng, hai ngày trước ta đi chợ phía thành Tây mua tơ lụa, đi qua Bách Hoa các, vừa vặn nhìn thấy nàng ở bên trong giúp mấy quý phụ điều chế hương liệu."
"Nói tới tam cô nương này quả thực đáng thương, mẹ đẻ chết bệnh, cha thì bị bỏ tù, hiện trên vai còn có khoản nợ lớn như vậy, thật là nhà dột còn gặp mưa rào."
Lại có một người thở dài nói:
"Nhắc tới nợ, Kim thị đằng đó lợi tức hàng tháng cũng là quá cao đi, sợ là trả cả đời cũng không hết được."
"Còn trả nợ?! Theo ta, không phải bán thân đã là tốt lắm rồi đấy!"
Lời này vừa ra khiến xung quanh mấy người đều thổn thức.

Trong đám, một vị nữ tử mang mũ có rèm che sâu kín mà mở miệng, "Phật pháp chú ý nhân quả luân hồi, theo ta thấy nói không chừng là người Thẩm gia làm quá nhiều việc thất đức, lúc này mới gặp báo ứng."
Có người vừa lên tiếng, nội dung nghị luận liền xoay chiều gió.

Mọi người mồm năm miệng mười càng nói càng hoang đường.

Thanh Khê đứng ở một bên rốt cuộc nghe không nổi, nàng nhìn bóng dáng cứng còng của cô nương nhà mình, trái tim như bị ai xé ra vậy.

Kim chi ngọc diệp tam cô nương Thẩm gia, có bao giờ phải chịu ủy khuất bậc này?
Thanh Khê quay đầu căm tức nhìn mọi người, đang muốn mở miệng đã bị Thẩm Chân kéo cánh tay ngăn lại, " Thanh Khê, chúng ta là tới cầu người."
Thẩm Chân lên tiếng, Thanh Khê chỉ có thể quay đầu.

Nàng nhịn rồi lại nhịn, mới làm ngữ khí trở nên đạm nhiên, "Hôm nay nhiều người tất dễ bị lộ, cô nương lại sợ lạnh, không bằng chúng ta ngày khác lại đến?"
Ngày khác lại đến ư?
Thẩm Chân rũ mắt xuống, trong lòng tự hỏi: Những kẻ đầu trâu mặt ngựa chạy tới Thẩm gia đòi nợ, còn có thể dung nàng đến ngày khác sao?
Nàng duỗi tay chỉnh lại áo choàng trên người, dùng thanh âm cực nhẹ nói:" Chờ chút nữa đi."
Chờ một lúc chính là từ buổi sớm chờ tới mặt trời lặn đằng tây.

Ánh sáng đỏ đậm từ chân trời dần dần nhiễm hồng từng đám mây bay, những người xem náo nhiệt kia cũng tự thấy không thú vị mà dần tan đi.

Đúng lúc này, cửa lớn vốn đóng chặt chậm rãi mở ra, Lưu ma ma ra một mình, quen thuộc nói với Thẩm Chân:" Tam cô nương mau tiến vào đi."
Đóng cửa lại, Lưu mama vội nói:" Đại phu nhân gần đây bị phong hàn, thân mình không được khoẻ, cả ngày mơ mơ màng màng, ai tới cũng đều từ chối tiếp khách, lúc này chỉ mới tỉnh lại thôi."
Thẩm Chân từ trong lời nói nghe ra ý hoà giải nên cũng không vạch trần, chỉ nói theo:"Cô mẫu bị bệnh lúc nào, có nghiêm trọng lắm không?"
Lưu mama một bên dẫn đường, một bên lại thở dài nói:"Phu nhân nghe nói đại lão gia ở trong tù bị đánh sáu mươi trượng, liền khóc ngất đi lúc này mới bệnh không dậy nổi."

Lời này vừa ra, cánh tay đặt trong tay áo của Thẩm Chân không ức chế được mà run lên, huyết sắc trên mặt cũng dần rút xuống.

Hoàn toàn luống cuống.
_______
Vừa lúc đi qua hành lang, các nàng liền trùng hợp gặp được Túc Ninh bá - Tạ Thừa từ trong viện đi ra.

Lúc này đây thập phần xấu hổ, Túc Ninh bá quần áo xốc xếch, trên cổ còn có hai dấu đỏ khả nghi.

Thẩm Chân vội vàng cúi đầu, khom người hành lễ.

Túc Ninh bá nghe tiếng chân, liền xoay người, bước tới một bước, dùng nửa con mắt mà đánh giá Thẩm Chân, trong khoảnh khắc chợt dâng lên ý cười,"Tam cô nương là tới tìm cô mẫu sao?"
Thẩm Chân gật đầu quy củ mà trả lời một câu.

Túc Ninh bá không kiêng dè dùng ánh mắt đánh giá cô nương mười sáu dáng người đẫy đà, da thịt trắng nõn tựa ngọc thạch...!trong phút chốc không khỏi giật mình.

Thẳng đến khi cùng Thẩm Chân đối mắt, mới mất tự nhiên nói:" Kia, không cần đa lễ, mau vào đi."
Thẩm Chân trong lòng tưởng nhớ phụ thân cũng không nghĩ nhiều, nghe được lời nói liền vội vã hướng chủ viện mà đi.

Vừa đi nhanh, quần áo trên người cũng theo từng bước mà phác hoạ ra dáng người nóng bỏng kiều mị.

Túc Ninh bá nghiêng đầu thưởng thức dáng người phập phồng quyến rũ, ung dung cười một tiếng, thầm nghĩ: Rốt cuộc là đoá kiều hoa của thành Trường An, quả thực những dung chi tục phấn Bình Khang phường khó có thể so bì được.

Trong phòng ánh nến chập chờn, tràn ngập một cỗ mùi hương khó có thể miêu tả, Thẩm Chân vén rèm lên liền nhìn thấy người cô mẫu mà mình từng thân thuộc nhất - Thẩm Lam.

Nhìn qua vốn tưởng Thẩm Lam đã là phong quang vô hạn, thê tử của đại bá, nhưng chỉ cần nói tới xuất thân của nàng, đó chỉ là một trong những câu chuyện phiếm của các quý nhân lúc trà dư tửu hậu.

Nguyên lai, mẫu thân nàng - Mạnh thị bất quá là một thông phòng của lão hầu gia mà thôi.

Mọi người đều không khỏi cảm thán, nữ nhi thân sinh của một thông phòng có thể bò tới được vị trí hôm nay, rốt cục là thủ đoạn bậc nào a.

Thẩm Lam nằm nghiêng trên giường, sắc mặt tái nhợt, thấy Thẩm Chân đi vào tới liền ngồi dậy nói:" Chân nhi mau tiến vào."

Thẩm Chân ra phía trước, thanh âm nhẹ thanh, uyển chuyển gọi một tiếng," Cô mẫu."
Thẩm Lam vỗ vỗ bên cạnh, ý bảo nàng ngồi xuống, bốn mắt nhìn nhau, nói:" Cô mẫu thật không nghĩ tới, con vậy mà lại mệnh khổ."
Hai chữ "mệnh khổ" đối với quý nữ gặp phải hoàn cảnh khó khăn lúc này như là sát muối vào tim, nhưng cũng có lẽ vài ngày nay nghe được thực sự quá nhiều nên giờ nghe tới chỉ khiến nàng sinh ra một tia chết lặng.

Hàn huyên được vài câu, Thẩm Lam đột nhiên nức nở nói:" Nửa tháng trước ta từng đi một chuyến qua Đại Lý Tự."
Thẩm Chân hai tròng mắt chợt trợn tròn.

"Ta nghe nói huynh trưởng bị dụng hình, vốn định đưa chút bạc nhưng đương nhiệm Đại Lý Tự Khanh Chu Thuật An lại dầu muối không ăn, không chịu lấy một xu."
Tay Thẩm Chân đặt trên đầu gối âm thầm dùng sức, nhịn không được giọng run run nói:" Vậy thương thế của cha con..."
Thẩm Lam dùng ánh mắt đồng tính mà nhìn Thẩm Chân chậm rãi nói:" Trong tù âm lãnh, trời đông giá rét" nàng lại thở dài một hơi," Hẳn chỉ có thể chịu đựng."
Tiếng nói vừa dứt, trong cặp mắt trong suốt của Thẩm Chân đã nổi lên một tầng hơi nước.

Một màn mỹ nhân khóc phá lệ khiến cho người ta đau lòng.

Người người đều nói Thẩm Chân lớn lên xinh đẹp, ở Trường An mà gặp qua nàng đều phải dùng hai chữ" khuynh thành" để hình dung.

Dung mạo nàng vừa không phô trương cũng không kiêu ngạo mà giống như vùng sông nước Giang Nam mờ ảo, sương mù ập vào mặt, mông lung lại nhu hòa khiến mọi người không nhịn được mà hãm sâu vào trong đó.

Chỉ cần nàng cười một cái, phần lớn nam nhân trên đời đều sẽ vì nàng mà trầm luân, vì nàng mà khuynh đảo.

Hay giống như giờ phút này, mỹ nhân rơi lệ, nhỏ bé yêu kiều, dù có là nam nhân kiên định cũng sẽ vì nàng mà sinh ra thương tiếc, đau lòng.

Thẩm Lan nhìn khuôn mặt xinh đẹp của nàng không khỏi thầm than: Nhan sắc bậc này, ai có thể thoát chứ.

Nàng ôm Thẩm Chân vào trong lòng, vỗ nhẹ lên lưng, an ủi, "Ngoan, đừng khóc nữa, hôm nay con đã đến tìm cô mẫu thì cô mẫu cũng sẽ giúp con nghĩ cách."
Thẩm Lam dùng ngón tay cái giúp Thẩm Chân lau nước mắt, chợt nhớ về hồi ức, hốc mắt thế nhưng đỏ lên, nước mắt trực trào" Chân nhi, Thẩm gia thất thế, cô mẫu ở bá phủ cũng như đi trên tầng băng mỏng, chẳng thể giúp được con,...!May mắn trời không tuyệt đường người, vẫn có một người có thể giúp con."
Thẩm Chân ánh mắt trong suốt, nhẹ giọng nói:" Cô mẫu cứ nói, đừng ngại."
Thẩm Lam nhìn đôi mắt nàng thì không đành lòng nhưng vừa nghĩ tới lời Tạ Thừa cảnh cáo liền chỉ có thể nhẫn tâm nói:" Ba ngày nữa, Đằng Vương muốn mở một cuộc đá cầu so tài, đến lúc đó cô mẫu sẽ mang con qua chỉ cần con đi cầu xin hắn cô mẫu cam đoan, sau này hắn nhất định sẽ che chở cho con, sẽ không để con chịu khổ."
Đi cầu Đằng Vương.

Thẩm Chân nghe hiểu hàm ý, liền cảm giác máu quanh thân đều dồn về lồng ngực.

Đằng Vương năm nay đã 40, thê thiếp thành đàn, lòng dạ độc ác, từ trước đến nay đều cùng cha bất hòa, muốn nàng tiến vào Đằng vương phủ có khác gì muốn giết chết nàng đâu?
Thẩm Lam nhìn đầu ngón tay nàng run nhè nhẹ, nghe hiểu được suy nghĩ trong lòng nàng.

Nàng kéo tay Thẩm Chân thấp giọng nói:" Chân Nhi, chỉ cần con có thể nhẫn nhịn, cúi đầu, cha con bên kia tự khắc sẽ được người giúp đỡ, nhưng nếu ngược lại, một thân nữ nhi như con làm sao có thể trụ lại trong thành Trường An, làm sao ngăn được cơn sóng dữ?"
Sắc trời chuyển tối, gió rét thổi mạnh đánh vào cửa sổ phát ra tiếng kêu lạch cạch.


Cũng như tiếng tim đập của Thẩm Chân lúc này.

Cô mẫu vì sao sẽ nhắc tới đằng Vương nàng đương nhiên hiểu rõ, hiện giờ cây đại thụ là Thẩm gia đã ngã xuống, Túc Ninh bá phủ đều nóng lòng muốn đầu nhập vào một thế lực lớn khác để củng cố địa vị.

Đằng Vương thân là vương gia sở hữu tài sản khổng lồ, lại được hoàng đế tin tưởng tự nhiên là một lựa chọn tốt.

Nghĩ như vậy Thẩm Chân liền bừng tỉnh nhớ tới Túc Ninh bá mới vừa rồi nhìn nàng, loại ánh mắt kia nào giống như ánh mắt của trưởng bộ đối với vãn bối?
Nguyên lai, nàng cũng chỉ là thành ý mà Túc Ninh bá dùng để nịnh bợ Đằng Vương mà thôi.

Nếu như trước hôm nay nàng còn nghĩ rằng cô mẫu sẽ niệm tình cũ mà giúp đỡ ít nhiều nhưng sự thật chứng minh trưởng tỷ dặn dò nàng không hề sai.

Người ngoài nói một chữ cũng không tin được.

Thẩm Lam thấy nàng chậm chạp không trả lời, liền biết bức quá ngược lại dễ hỏng việc, liền ôn nhu nói:" Con không cần cho ta đáp án ngay, nếu chưa suy nghĩ ra hãy trở về ngẫm lại một chút."
Không đợi nàng nói xong Thẩm Chân liền trực tiếp đứng dậy.

Nàng tránh ánh mắt quan tâm của cô mẫu, gằn từng tiếng:" Lời cô mẫu mới vừa nói, Chân Nhi coi như chưa từng nghe qua."
"Hôm nay Chân Nhi không mời mà tự đến, đã quấy rầy, mong cô mẫu thứ lỗi." Dứt lời nàng liền xoay người rời đi.

Lưu ma ma đang chuẩn bị tiến lên ngăn lại, Thẩm Lam liền đưa ánh mắt Để nàng rời đi.
Tiếng cửa vừa khép lại " kẽo kẹt" Lưu mama liền nói lời thấm thía:" Lão nô cảm thấy tam cô nương quen sống trong nhung lụa, tính tình này dù vào Đằng Vương phủ ngày sau chưa chắc sẽ vì phu nhân làm việc."
Thẩm Lam giơ tay xoa xoa huyệt thái dương, khinh thường nói," Vậy ngươi nói xem, những ca cơ ở Bình Khang phường đó chẳng lẽ đều là trời sinh thích lấy lòng nam nhân sao? Nói cho cùng bị ép buộc, bị bức đến chân tường thì tự nhiên sẽ biết hấp hối giãy giụa chính là vô dụng nhất."
Nói xong Thẩm Lam liền nghiêng đầu hướng ra cửa sổ thở dài một hơi.

Nếu không phải đã mất hướng đi ai lại nguyện ý tính kế cả nhà mẹ đẻ của mình? Thẩm Chân tuy không phải cháu gái ruột thịt nhưng rốt cuộc cũng là người Thẩm gia.

Nghĩ đến đây Thẩm Lam không khỏi nắm chặt nắm tay.

Tên tiểu nhân Tạ Thừa này âm hiểm dối trá, trở mặt vô tình, một tháng trở lại đây hắn không chỉ thu lại quyền quản gia của nàng giao toàn quyền cho ái thiếp của hắn, còn đưa nhi tử Tạ Bằng của nàng tới gửi chỗ lão phu nhân.

Cái gì mà họa đều đến từ nữ nhân không chịu gả ra ngoài, toàn là lời nói vô căn cứ mà thôi.

Nếu như Thẩm Chân không thể trở thành niềm vui mới của Đằng Vương, không thể giúp hắn thăng chức ở Lễ Bộ như vậy tình huống của nàng cùng với Bằng ca nhi chỉ sợ càng thêm khó khăn.

Chỉ mong chất nữ này của nàng không quá cố chấp, nếu không đừng trách nàng ta không nể mặt.

Thẩm Lam tính toán thời gian, đã hơn nửa tháng, cũng đến lúc Kim thị dẫn người tới cửa đòi nợ..

Sắp xếp: Mới nhất