Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?: Chương 131: Nguy hiểm

Vừa nghe buổi chiều Lục Uyển Đình phải đi Tấn Thiên, đi lần này không biết phải đi mấy ngày, Kỳ Thanh luyến tiếc, cô ngẩng đầu nhìn Lục Uyển Đình, muốn đi cùng.

Lục Uyển Đình ôn nhu cười, vào lúc này hỏi cô, "Kỳ tổng, có muốn đi công tác ở Tấn Thiên không? Chị có thể nói trợ lý Tô đặt vé giúp em."

Tâm tự bị nhìn thấu.

"Được a, phiền toái Lục tổng." Kỳ Thanh nhịn cười, cuối cùng không được vẫn cười tươi.

Lục Uyển Đình cong khoé miệng lên, ánh mắt ôn nhu nhìn Kỳ Thanh không chớp mắt, "Không có gì phiền cả, tiểu Kỳ tổng nhớ trả tiền vé máy bay cho chị là được."

Rõ ràng ở đây có ba người, nhưng mà người còn lại giống như không tồn tại vậy, Lục Uyển Đình ở trước mặt em gái vẫn tiếp tục trêu Kỳ Thanh, "Nếu không muốn đưa tiền cũng được. Đêm nay, đến phòng của chị nha."

Cô em chồng mới vừa còn thoả mãn khi tách được đôi thê thê này, còn chưa kịp vui vẻ nửa phút thì đã chịu bạo kích, cô sao lại quên mất, lần trước chị cô đi Tấn Thiên, Kỳ Thanh cũng lấy lý do đi công tác ở Tấn Thiên còn ở cùng một khách sạn.

Hai người quan hệ đã là hợp pháp, nhưng mà qua lời nói của Lục Uyển Đình thì đang giống như yêu đương vụn trộm, mặt Kỳ Thanh đỏ cả lên, liếc mắt nhìn cô em chồng, cô nghiêm túc cầm điện thoại ra nói, "Bây giờ, em chuyển tiền cho chị."

Làm trò trước mặt Lục Vân Tạ, cô thực sự chuyển tiền sang cho Lục Uyển Đình.

Lục nhị tiểu thư vẻ mặt bức mộng không hiểu hai cái người này đang chơi trò gì, hết nhìn Kỳ Thanh rồi lại nhìn bà chị thân yêu.

Lục Uyển Đình nhận được tiền của Kỳ Thanh, nụ cười càng cao hứng hơn, miệng chậm rãi nói "Chúng ta lấy tiền này đi thuê phòng đi."

Thuê phòng? Tóm lại là chị cô và chị dâu vẫn cùng ngủ chung với nhau a!

Ăn cũng không ăn vô nữa, cô no rồi.

Thật vất vả mới áp chế được nhiệt độ trong cơ thể, một câu đi thuê phòng làm gương mặt Kỳ Thanh nóng lên lại, dựng đứng văn kiện mà che mặt cô lại, chỉ để lộ một đôi mắt nhìn Lục Uyển Đình, khoé môi Lục Uyển Đình vẫn cong lên, quay sang cùng Lục Vân Tạ nói chuyện công việc.

Tâm cứ nhảy nhót, nửa ngày không bình tĩnh được.

Xác định được thời gian, Lục Vân Tạ gọi điện thoại cho trợ lý Tô, phân phó người đặt vé máy bay. Lúc cô em chồng gọi điện thoại thì Kỳ Thanh cầm văn kiện đi đến bên cửa sổ gọi điện thoại cho trợ lý Hoa, sắp xếp công việc ở công ty.

Chính diện với ánh mắt trời, bóng của Kỳ Thanh đổ xuống trên tấm thảm, Lục Uyển Đình nghiêng đầu nhìn cô không chớp mắt, khoé miệng vẫn luôn duy trì nụ cười ôn nhu.

Kỳ Thanh nói chuyện điện thoại xong, quay đầu nhìn thấy người kia đang cười với cô, trái tim chợt có cảm xúc muốn đi đến hôn hôn Lục Uyển Đình.

Cô em chồng đang ở đây, Kỳ Thanh áp chế xúc động, đỉnh mày nhướng lên, cười nói với Lục Uyển Đình "Bên công ty đã sắp xếp ổn thoả."

...

Lần này đi Tấn Thiên, tổng cộng hai ngày, chiều nay lên máy bay, buổi chiều ngày mai sẽ trở lại Giang Lâm. Trợ lý Tô đã mua bốn vé khứ hồi, bốn người người ngồi cùng hàng, chỉ cách nhau một lối đi nhỏ.

Qua cổng kiểm tra an ninh lên máy bay, Lục Uyển Đình ngồi xuống, Lục Vân Tạ lập tức chiếm vị trí bên cạnh cô, ôm lấy cánh tay cô quay sang làm nũng với Kỳ Thanh, "Chị dâu, em muốn ngồi cùng chị em, có thể chứ?"

Giọng nói nghiêm túc nhưng lại cố tình làm thanh âm mềm mại làm Kỳ Thanh sững sờ tại chỗ, đối với gương mặt có mấy phần giống Lục Uyển Đình này, Kỳ Thanh liền biết cô không có nhiều khả năng chống cự, cứ làm nũng bán manh như vậy, Kỳ Thanh hoàn toàn bại dưới tay Lục Vân Tạ.

"Được, em với Uyển Đình ngồi cùng với nhau đi, tôi ngồi cùng với trợ lý Tô."

Trợ lý Tô đi ở sau, nhìn vị trí còn lại, lại nhìn Lục tổng, lòng kinh hoảng mà ngồi xuống bên cạnh Kỳ Thanh.

Cái này không phải là do cô không có tiền đồ mà thật sự không có sự lựa chọn khác.

Máy bay cất cánh, xuyên qua những đám mây xuyên lên tầng mây cao nhất, Lục Uyển Đình nghiêng đầu nhìn ngoài cửa sổ nhìn biển mây vô tận kia, tâm lặng lẽ bay đến chỗ Kỳ Thanh.

Cô và Kỳ Thanh bị em gái cản ở giữa, mỗi lần muốn nhìn sang Kỳ Thanh thì Vân Tạ sẽ làm gương mặt tươi cười chắn lại.

Muốn cùng Kỳ Thanh giao lưu ánh mắt ư? Nghĩ cũng đừng nghĩ.

Lục Uyển Đình lại một lần nữa quay sang nhìn Kỳ Thanh, Lục Vân Tạ vẫn làm như trước, "Chị, có phải khát nước không, có muốn em nói tiếp viên lấy một lý nước không?"

Ở bên cạnh nghe được giọng nói của hai người cho nên nhìn qua, Lục Uyển Đình cởi bỏ dây an toàn, bình tĩnh nói, "Chị đi wc."

Lục Vân Tạ không thể không tránh ra.

Kỳ Thanh từ chỗ ngồi của mình ló đầu ra xem Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình quay sang cười với cô, đôi mắt đào hoa còn nháy mắt câu lấy tâm Kỳ Thanh, Kỳ Thanh không hề do dự, cởi dây an toàn đi theo.

Lục Vân Tạ thở dài, quay sang nhìn trợ lý Tô, hai người đi wc làm gì, các cô đều hiểu mà không nói ra.

Kim dây xoay tám chục vòng, Lục tổng và Kỳ tổng đi wc tám phút mới trở lại.

Trợ lý Tô hạ ống tay áo xuống, che cái đồng hồ trên tay, cởi bỏ dây an toàn đứng dậy, nói với hai người, "Tôi đi wc."

Cô đứng dậy nhường chỗ cho Kỳ Thanh đi vào, Lục Uyển Đình cũng thuận tiện ngồi xuống chỗ của trợ lý Tô.

Cô em gái bên cạnh, nhìn thấy đôi môi sắc hồng của hai người, lặng lẽ xoay đầu đi hướng khác.

Mới tách hai người ra một lúc thôi, vậy mà hai người gấp không chờ nổi, phải đi wc hôn môi nhau, với tình cảnh này nếu lỡ mà tách hai người ra mấy giờ, lát nữa hạ cánh chắc hai người trực tiếp đi mướn phòng mà lăn lộn trên giường a.

Từ wc trở lại, trợ lý Tô hiểu rõ mà ngồi vào chỗ ban đầu của Lục Uyển Đình, từ giờ đến lúc hạ cánh cũng còn dài, trợ lý Tô nghiêng đầu tựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi, không quản hai vị đại nhân bên kia làm cái gì.

Lúc này, Lục Uyển Đình đang cầm tay Kỳ Thanh mà xem tướng, cô nâng tay Kỳ Thanh, đầu ngón tay nhẹ nhàng mà vuốt mấy cái đường chỉ tay, Kỳ Thanh bị cô vuốt đến ngứa, chịu đựng cảm giác nhộn nhạo, "Xem được sao?"

Chị cô từ khi nào biết xem tướng? Lục Vân Tạ tò mò nhìn các cô, muốn nghe xem chị cô làm sao để lừa gạt người khác.

Lục Uyển Đình ngước mắt cười nhạt tới gần Kỳ Thanh, "Chị chỉ học lõm cho nên sợ phải dùng cả đời mới có thể phân tích xong."

Kỳ Thanh hơi giật mình, bậc cười "Không sao, đời này xem không xong thì kiếp sau xem tiếp."

Hoá ra là cẩu lương, mặt Lục Vân Tạ vô cảm nhìn các cô, đang muốn nhắc các cô, không cần ở trên máy bay ve vãn đánh yêu.

Chị của cô cầm tay Kỳ Thanh, giọng nói không nặng không nhẹ, trong giọng nói còn mang theo ý cười, chị cô nói "Kiếp trước em cũng nói với chị như vậy đó."

Lục Vân Tạ đỡ trán dựa lưng vào ghế, cô không nghĩ chị cô lại trắng trợn như vậy, lời nói thế này mà cũng nói được.

Tâm Kỳ Thanh rung lên, mắt nhìn xung quanh, không có ai chú ý đến các cô bên này, trợ lý Tô và Lục Vân Tạ một người thì ngủ một người thì chống cái trán, Kỳ Thanh liền hôn lên cánh môi của Lục Uyển Đình.

Một nụ hôn ngắn ngủi càng làm người ta ngứa thêm, Lục Uyển Đình chưa đã thèm mà bắt lấy môi Kỳ Thanh hôn hôn, xoa xoa tóc, ở bên tai nói: "Buổi tối tiếp tục nha." Nhân cơ hội này hôn bên Kỳ Thanh một cái.

Mặt Kỳ Thanh ửng đỏ tới mang tai, cô bị người này trêu chọc không cách nào dập lửa xuống liền được, cứ như vậy, cô sợ sẽ chảy máu mũi mất, Kỳ Thanh đẩy Lục Uyển Đình ra, ngồi thẳng người nghiêm túc, "Em muốn ngủ một lát." Đem đầu hướng về hướng khác.

Có một bàn tay duỗi lại, vòng qua sau cổ cô, kéo đầu cô đáp lên vai, Lục Uyển Đình đè bả vai Kỳ Thanh hướng vào trong lòng ngực của cô, để Kỳ Thanh thoải mái dựa.

Giọng nói ôn nhu mà rơi vào đầu quả tim Kỳ Thanh, Lục Uyển Đình rũ mi cười nhạt, "Chị ôm em ngủ."

Ngón lửa nhỏ thêm miếng dầu thành ngọn lửa lớn, lửa cứ thế mà bùng lên, từ ngực đến bàn chân, lan đến cả cơ thể.

Kỳ Thanh cắn môi, "Em muốn uống nước."

Lục Uyển Đình cúi đầu, nhưng mà đã bị Kỳ Thanh ngăn lại, "Em thật sự muốn uống nước mà."

Không phải hôn hôn đâu.

"Được rồi, chị đi lấy cho em." Lục Uyển Đình cười đến bả vai run lên, gọi tiếp viên hàng không mang nước đến, sau đó đích thân đút Kỳ Thanh uống nước.

Máy bay hạ cánh, người ở công ty con đã chờ sẵn, chuyện rất khẩn cấp cho nên đón được người, lập tức đến thẳng công ty.

Lục Uyển Đình không cho Kỳ Thanh đi theo, để cho người đưa cô về khách sạn nghỉ ngơi.

Thời gian dần trôi qua, phía chân trời áng mây kết hợp với ánh chiều tạo thành hình ảnh như phượng hoàng vỗ cánh, hình ảnh hùng vĩ mỹ lệ, Kỳ Thanh đứng ở bên cửa sổ chờ Lục Uyển Đình từ công ty trở lại.

Nhân lúc rảnh rỗi, cô cùng với lão Kỳ tổng tâm sự với nhau.

Năm đó, ba cô cầu hôn mẹ cô là ở giữa hoa viên ở ngoại ô, mẹ thích hoa cho nên ba cô đã đưa bà một bông hoa đẹp nhất, giữa ngàn đoá hoa, mẹ cô là đoá hoa xinh đẹp nhất trong mắt ông.

Kỳ Thanh quyết định nói ý tưởng muốn cầu hôn Lục Uyển Đình ở thư viện cho lão Kỳ tổng nghe, lão Kỳ tổng khịt mũi coi thường, ông ngàn tưởng vạn tưởng không ngờ con gái ông lại chọn một nơi không có tình thú như vậy mà cầu hôn.

Lúc cầu hôn sẽ nói như thế nào? Trong ngàn cuốn sách kia chỉ có duy nhất một cuốn xem cả đời không chán?

Kỳ Huy uống ngụm trà, quay đầu nói cho Kỳ mẹ đang ngồi trên sô pha, "Bà xã, bà đoán đúng chỗ mà Thanh Thanh nhà chúng ta muốn cầu hôn, con bé muốn cầu hôn Lục Uyển Đình ở thư viện!"

"Thư viện a..." Kỳ mẹ nở nụ cười, "Chỗ đó cũng tốt."

Kỳ ba "...." Bà xã nhà ông sao vậy? Cho dù Kỳ Thanh là con gái của hai người, cũng không thể khen bất chấp như vậy chứ.

Kỳ mẹ liếc nhìn chồng nhà mình một cái "Làm sao, ông cảm thấy con gái không chọn chỗ tốt sao?"

"Không có, không có a, ở thư viện cũng tốt a, nơi tri thức là nơi cùng chung góp sức, sẽ vĩnh viễn sát cánh bên nhau, đi đến cuối cuộc đời." Kỳ ba ôm lấy bà xã của mình, "Nếu như bà thích, ngày kỷ niệm kết hôn chúng ta đến thư viện được không?"

Kỳ mẹ nhìn qua điện thoại, ý bảo lão Kỳ tổng, "Con gái nhắn cho ông kìa, chờ Thanh Thanh và Uyển Đình kết hôn, chúng ta hãy suy xét lại ngày kỷ niệm."

"Được, bà xã." Kỳ ba tiếp tục nhắn tin với đứa con gái không tình thú của ông, chuẩn bị giúp con gái mình mấy phương án cầu hôn, nỗ lực biến thư viện làm nơi lãng mạn nhất.

Nhìn hai cha con nói chuyện với nhau, Kỳ mẹ đi pha ly trà nóng mang lại, bắt đầu gia nhập cuộc nói chuyện, sau khi cầu hôn xong chính là chọn ngày tháng cử hành hông lễ.

Kỳ Thanh dời nơi nói chuyện, từ cửa sổ đi đến sô pha, cô nói chuyện rất nhập tâm, cửa đột ngột mở ra làm cho cô hoảng sợ.

Quay nhìn về hướng cửa thấy Lục Uyển Đình, trong lòng càng căng thẳng thêm, nhanh kết thúc đề tài này với lão Kỳ tổng, [Ba, con không nói nữa, phu nhân nhà con về rồi.]

Nhắn tin xong lập tức xoá sạch lịch sử trò chuyện, miễn làm cho Lục Uyển Đình biết.

Lục Uyển Đình mở cửa xong chờ Kỳ Thanh bay đến ôm cô, ngờ đâu lại bị Kỳ Thanh làm kinh ngạc, lúc mở họp cô vẫn luôn nhớ đến Kỳ Thanh. Nắm rõ hiểu được vấn đề của công ty, tan họp cô lập tức chạy về khách sạn.

Mà Kỳ Thanh đang làm cái gì vậy? Lén lút cùng người khác nói chuyện?

"Em nhắn tin với ai vậy?"

Lục Uyển Đình vẫn cười ôn nhu, nhưng mà cái ôn nhu này so với hôm qua có thêm phần nguy hiểm, nếu mà Kỳ Thanh trả lời sai thì cô sống cũng rất thảm.

"Với ba em." Cái này nói thật, nhưng mà câu sau chính lời nói dối, "Chị không ở đây, em với ba cùng nhau nói chuyện ở công ty."

Kỳ Thanh cất điện thoại đi qua ôm Lục Uyển Đình, hai cơ thể dán lấy nhau, tim Kỳ Thanh vẫn không vì có được Lục Uyển Đình rồi mà ngưng đập nhanh, Lục Uyển Đình nắm lấy cằm Kỳ Thanh, "Vậy em khẩn trương cái gì hả?"

"Không phải khẩn trương mà là kích động." Kỳ Thanh vòng lấy cổ Lục Uyển Đình "Thấy chị đã trở lại cho nên kích động."

Muốn nói nhớ, muốn hôn nhau.

Nụ hôn triền miên cứ thế kết thúc ở trên giường, Lục Uyển Đình sờ lấy điện thoại trong túi quần Kỳ Thanh, sau đó tách ra khỏi Kỳ Thanh kéo ra khoảng cách, nhìn trên màn hình khoá điện thoại thấy lão Kỳ tổng nhắn lại [Được, con bồi phu nhân nhà con đi, không nói nữa.]

Kỳ Thanh chui vào trong lòng ngực Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình cười ôm lấy cô, "Hoá ra thực sự cùng với ba vợ nói chuyện phiếm nha."

Cô mở wechat, muốn nhìn thử Kỳ Thanh và ba vợ nói cái gì, nhưng mà bên trong trắng trơn, Kỳ Thanh tặc lưỡi làm vẻ đáng tiếc giúp Lục Uyển Đình, "Em không cẩn thận xoá mất lịch sử trò chuyện a."

Lục Uyển Đình xoa xoa bụng Kỳ Thanh, "Là em cố ý thì đúng hơn." Lục Uyển Đình nhấn nút nhìn vào danh sách wechat của Kỳ Thanh, thấy trong danh sách nói chuyện có tên giảng viên Ngô, nhấp vào đó, thì vị giảng viên này gửi qua cho Kỳ Thanh hai tin nhắn, một cái là Ngô Ngư, một cái là nước trong quá ắt không có cá.

Hừ nhìn thấy là biết đang muốn tán tỉnh Kỳ Thanh nhà cô, sắc mặt Lục Uyển Đình trầm xuống, "Giảng viên Ngô này là ai?"

Sắp xếp: Mới nhất