Chương 57: Mắt tôi con mẹ nó là kính hiển vi à?!!!

Trang Lạc hết cách, đành đặt toàn bộ hy vọng lên người Lệ Duy Chu. “Vậy Duy Chu… chúng ta…” Cậu ta nhìn Lệ Duy Chu bằng ánh mắt cầu cứu, mong hắn ta lấy thân phận “chính thất” mà khéo léo từ chối đề nghị của Phương Hàn. Nhưng không ngờ, Lệ Duy Chu…

Written by

Trang Lạc hết cách, đành đặt toàn bộ hy vọng lên người Lệ Duy Chu.

“Vậy Duy Chu… chúng ta…”

Cậu ta nhìn Lệ Duy Chu bằng ánh mắt cầu cứu, mong hắn ta lấy thân phận “chính thất” mà khéo léo từ chối đề nghị của Phương Hàn.

Nhưng không ngờ, Lệ Duy Chu căn bản là không hề nghe họ nói gì.

Lệ ảnh đế không biết hồn vía bay đi đâu, nghe thấy có người gọi mới giật mình hoàn hồn, há miệng đáp ngay:

“Hả? Gì cơ? Tôi sao cũng được, không ý kiến.”

“……”

Nếu là trước đây, lúc tình cảm còn chưa tan vỡ, Trang Lạc chắc chắn đã bật lại:

“Anh lại nghĩ tới con nào nữa phải không?! Tôi nói chuyện mà anh không thèm nghe à?!”

Nhưng nay thời thế đã khác, cậu ta chỉ có thể thuận theo hoàn cảnh — dù cái “hoàn cảnh” này chính tay cậu ta tự tạo ra.

Nhưng biết làm sao được?

Cậu ta cũng chỉ muốn sống tốt hơn thôi mà.

Nghĩ cho cùng, tất cả đều tại Hứa Tô!

Nếu không có Hứa Tô, cậu ta đâu cần bị ép tham gia cái chương trình toàn khổ với nạn này, càng không cần phải dây dưa với Phương Hàn — một thằng đàn ông thối nát!

Trang Lạc siết chặt nắm tay lần nữa.

Hứa Tô, mày chờ đó!

……

Bên cạnh một cây nho rừng dại không biết đã bao nhiêu năm tuổi.

Hứa Tô vừa điên cuồng nhét mấy trái nho tím đen, mềm ngọt vào miệng, vừa lâm vào trầm tư:

“Sao lúc nãy mình lại chọn đi hái trái, mà không tiện đường đi hái nấm nhỉ?”

Hoắc Dư Sâm nhìn đống trái cây đen sì trong lòng cậu, cũng rơi vào trầm mặc.

“Cậu ăn ngon lành thế kia mà.”

Hứa Tô giơ tay làm dấu từ chối:

“Tôi ăn ngon là vì tôi ăn khỏe, không liên quan gì tới việc chúng ta bỏ gần tìm xa, anh đừng có đã xem còn rep bừa.”

Hoắc Dư Sâm: “……”

[Hay lắm, tôi lại bị logic ngược đời của cậu ta thuyết phục rồi.]

[Chết thật, tôi càng ngày càng thích cái kiểu thiếu đòn này, hỏi ngu cái: Làm sao để bẻ thẳng xu hướng tính dục của cậu ấy?]

[(´・◡・`)⊃˚˳° Gợi ý: Bạn đi chuyển giới trước, khả năng thành công cao hơn]

Hoắc Dư Sâm thấy hái cũng gần đủ rồi, bèn kéo Hứa Tô định đi sâu thêm chút nữa.

Ai ngờ trượt chân một cái.

Không những không kéo được Hứa Tô đứng dậy, mà còn trực tiếp ngã đè lên người cậu.

“Á đù—! …đệt mẹ…”

Hứa Tô suýt nữa hồn lìa khỏi xác, sớm đi gặp cụ cố.

“Nếu anh đói khát quá thì nói thẳng, chỉ cần giá hợp lý, tôi cũng không phải loại người chỉ biết giữ thân.”

“……”

Hoắc Dư Sâm đang định xin lỗi kiêm hỏi thăm tình hình.

Nhưng nghe tới câu cuối, anh chỉ muốn hỏi một câu:

“Trong đầu cậu toàn mấy thứ rác rưởi vàng vọt gì vậy?!”

Hứa Tô đang xoa bụng nghe xong liền trở mặt tại chỗ.

“Im miệng!”

“Tôi không cho phép anh sỉ nhục chính bản thân mình!”

“…………”

Trong khoảnh khắc đó, Hoắc Dư Sâm thậm chí đã nghĩ xong tương lai kết hôn xong nên nhận nuôi mấy đứa nhỏ thì hợp lý.

Nhưng ngoài mặt, anh vẫn rất bình tĩnh.

Anh đứng dậy, phủi mấy vệt nước trái cây trên người, nói với giọng điệu không cảm xúc:

“Đi thôi, tìm thêm loại trái khác.”

Hứa Tô nheo mắt, ánh nhìn lướt qua vành tai đỏ ửng của anh.

Rồi thẳng thừng bóc trần:

“Tai anh đỏ rồi.”

“……”

“Ngã nên vậy.”

Hoắc Dư Sâm cố né đề tài.

Hứa Tô không buông tha:

“Không phải cái màu đỏ tươi do bị thương khi ngã, cũng không phải cái màu đỏ thẫm do đau khi ngã, mà là cái màu đỏ hồng do xấu hổ…”

Hoắc Dư Sâm đột ngột quay đầu.

Chưa kịp để cậu nói hết câu, anh đã túm cổ áo cậu kéo sát lại.

Khoảng cách giữa hai chóp mũi chưa tới một li.

Giọng Hoắc Dư Sâm trầm thấp vang lên ngay giữa hai người:

“Nói thêm một chữ nữa, tôi hôn cậu.”

Hứa Tô: “……”

Hứa Tô im lặng, làm động tác kéo khóa miệng.

Trông như sợ lắm.

Nhưng ngay giây sau, cậu đột nhiên hét toáng lên:

“Á á á á á á á!!!!!!!”

Rồi ngay giây kế tiếp—

“—Ưm—!!!”

Trong giây lát, như có thứ gì đó bùng nổ.

[A a a a a a a họ làm rồi họ làm rồi họ làm rồi!!!]

[Tôi thấy rồi tôi thấy rồi tôi thấy rồi!!!]

[(Gào thét) (Bò lùi trong bóng tối) (Bò) (Vặn vẹo) (Co giật) (Đi trên bờ) (Chân co quắp) (Lăn lộn) (Bò lết mạnh mẽ) (Co giật) (Sủa điên cuồng) (Bò lết nhảy lên) (Nhặt cánh tay bị gãy) (Nghiêng đầu) (Không ngồi yên) (Lùi chậm) (Tim đập nhanh hơn) (Đập phá lung tung) (Mặt đỏ) (Ngượng ngùng) (Gặm) (Bị vắt kiệt) (Uốn cong nhanh chóng) (Xoắn lại) (Quay lại tiếng hét ban đầu) (Bò lết lại) (Cười gian xảo) (Điên loạn) (Nổ tung) (Khoét rỗng bụng) (Cười gian to) (Kéo dài) (Bình tĩnh tạm thời) (Thỏa mãn)]

[Khoan đã, con sâu lông ở trên, bạn bình tĩnh lại chút đi]

[Tôi mặc kệ! Từ giờ ai nói hai người này trong sạch, là người đó đang bịa đặt!!]

[Tự nhiên thành người chứng hôn? Ok chấp nhận, nhưng cưới nhớ cho tôi ngồi bàn chính.]

Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, không chỉ hot search nổ tung, mà siêu thoại CP Hoắc-Hứa cũng được lập ngay tại chỗ.

Thậm chí còn lan truyền tin đồn hai người sắp sang Las Vegas đăng ký kết hôn — tốc độ thì nhanh, nội dung thì bịa tới mức vô lý!

Mà sự thật là gì?

Họ chỉ… hôn một cái.

Mà nói chính xác hơn, cái hôn đó cũng không phải như lời đồn.

#Hứa Tô cố tình kêu lên dụ Hoắc Dư Sâm hôn#

Chỉ là khoảnh khắc đó, Hứa Tô đột nhiên nhìn thấy một sinh vật khiến cậu cực kỳ sợ hãi, theo phản xạ mới hét lên thôi.

Nhưng bi kịch ở chỗ — không một ai tin cậu.

“Ý cậu là vì nhìn thấy một con nhện bé bằng hạt gạo nên sợ quá mới ‘á á á á á á’?”

“Thật hả?”

“Thật vậy hả?”

Dư Đại Ngưu nhìn Hứa Tô bằng ánh mắt kiểu “cậu diễn đủ chưa, đủ rồi thì quay tiếp”.

“Ý cậu là vì thấy con nhện cỡ ngón út nên sợ quá mới ‘á á á á á á’?”

“Thật hả?”

“Thật vậy hả?”

Anh quay phim nhìn cậu với ánh mắt “tôi muốn tin, nhưng tôi không ngu”.

“Ý cậu là vì thấy con nhện to cỡ nắp chai nên sợ quá mới ‘á á á á á á’?”

“Thật hả?”

“Thật vậy hả?”

Chị đạo cụ nhìn cậu bằng ánh mắt “tôi thích cậu, nhưng tôi bất lực”.

“…………………………”

Hứa Tô ngồi bệt trên đống đá, không muốn giải thích lần thứ 108 nữa.

Mệt rồi.

Rõ ràng cậu nói là to bằng bàn tay! Bàn tay! BÀN TAY!!!

Vào tai cái đám chương trình thích hóng drama này, thì biến thành:

Nắp chai!!!

Ngón út!!!

Hạt gạo!!!!!!!

Vô lý tới mức phát điên!!!

“Các người nói thẳng là vi sinh vật luôn đi!”

“Mắt tôi con mẹ nó là kính hiển vi à?!!!”


← Chương trước | 📑 Mục lục | Chương sau →


Bình luận về bài viết này