Hứa Tô càng nghĩ càng tức.
Nhưng có tức đến mức chỉ tay lên trời thề thốt thì cũng vô ích, bởi cái oan này, cậu đúng là rửa không sạch.
Lúc đó, toàn bộ ánh mắt, toàn bộ ống kính, toàn bộ sự chú ý… đều dán chặt vào hai người họ.
Còn con nhện lông đỏ Mexico to bằng bàn tay kia thì lại đậu trên thân cây phía sau Hoắc Dư Sâm đúng một mét.
Nói cách khác, ngoài Hứa Tô ra, chắc chỉ có ông trời nhìn thấy.
Có cư dân mạng còn rất lý trí mà góp ý:
[Thế thì cậu mang bằng chứng ra đi, bọn tôi đâu phải người không nói lý.]
Trời đất chứng giám, Hứa Tô không phải chưa tìm.
Ngay khoảnh khắc nhận ra có gì đó không ổn, cậu đã lật tung cái cây đó lên không dưới tám trăm lần.
Nhưng đời nó ác.
Đừng nói nhện, đến sợi tơ nhện cũng không thấy đâu.
Chắc là do lúc đó cậu hét to quá, làm con “nhện làm chứng” đó sợ chạy mất rồi.
Tóm lại, giờ có nhảy vào nhà tắm công cộng Đông Bắc cũng không rửa sạch được.
“Haiz…”
Hứa Tô thở dài một tiếng, thở ra cả số phận long đong của một anh hùng bị trời phụ.
Phía sau, Hoắc Dư Sâm luôn lặng lẽ quan sát cậu, biểu cảm cực kỳ phức tạp và đa dạng.
Ban đầu là bất lực kèm theo chút tức giận: Tôi còn chưa kịp sầu, cậu sầu cái gì?
Sau đó là khoan dung kèm theo chút hả hê ngầm: Thôi được rồi, ai bảo tôi chạm vào cậu làm gì.
Cuối cùng là dịu dàng pha hớn hở: Sính lễ bao nhiêu thì hợp? Đám cưới làm kiểu gì cho rình rang?
Cả một quá trình chuyển biến tâm lý, phong phú đến mức chính chủ cũng phải nể.
Một lúc sau, tự mình tiêu hóa xong mớ suy nghĩ “rất nghiêm túc” đó, Hoắc Dư Sâm bước lên, giọng dịu xuống:
“Đi thôi, vào trong xem còn trái dại nào khác không.”
Hứa Tô liếc xéo một cái, rất lịch sự:
“Không đi. Đi không nổi.”
Hoắc Dư Sâm nhướn mày:
“Vì sao?”
Hứa Tô mặt lạnh tanh, răng nghiến ken két:
“Tôi sợ anh giở lại chiêu cũ.”
“?”
Hoắc Dư Sâm bật cười:
“Không phải tôi mới là người nên sợ cậu à? Tìm được ‘con nhện làm chứng’ của cậu chưa?”
Hứa Tô: “……”
Đúng, chưa tìm được.
Nhưng mà!
“Anh nói là: tôi mà nói thêm một chữ, anh sẽ hôn tôi.”
Hứa Tô bật dậy, ưỡn ngực chống nạnh:
“Vừa rồi tôi nói là ‘a a a a a a’!”
“Sáu chữ ‘a’!”
“Nghiêm túc mà nói, đó không phải một chữ, mà là sáu chữ!”
“Tức là không thỏa điều kiện logic để anh hôn tôi!!”
“Vậy nên!”
“Dựa vào đâu mà anh hôn tôi?!”
Hoắc Dư Sâm: “…………”
[Không đùa đâu, người này đúng là thiên tài.]
[Đúng đó, dựa vào đâu mà bị hôn? Quá bất công cho cậu ấy! Đổi tôi đi, tôi dễ tính lắm, vì hòa bình thế giới tôi sẵn sàng hi sinh.]
[Ê lầu trên, bàn tính của bà đập thẳng vào mặt tôi rồi đó.]
[Ha ha ha ha ha ha ha mặt tôi sắp cười phế rồi, định hẹn dịch vụ thu mua phế liệu tận nhà rồi.]
Phần lớn cư dân mạng không phản bác nổi, còn bị Hứa Tô thuyết phục ngược lại.
Nhưng cũng có vài cao thủ logic xuất hiện:
[Toán học nâng cao: 1 “a” = 1 cái hôn.
Vậy 6 “a” = 6 cái hôn.
Kết luận: Anh kia hôn thiếu rồi đó.]
[Lầu trên xứng đáng được thờ.]
Đúng lúc đó, Hoắc Dư Sâm cũng “ngộ đạo”.
Anh nghiêng đầu, giọng mơ hồ đầy nguy hiểm:
“Vậy tức là… tôi còn nợ cậu 5 cái nữa?”
“……”
Hứa Tô xoay người liền:
“Tôi báo công an! Tôi mời luật sư! Tôi kiện lên trung ương!”
Hoắc Dư Sâm day trán, im lặng một giây rồi đầu hàng:
“Một ngàn vạn. Về chuyển thẳng vào thẻ cậu.”
Hứa Tô quay phắt lại:
“Người tốt sống lâu trăm tuổi!”
[Hả??? Một ngàn vạn?!]
[Trời ơi, nuông chiều tới mức này luôn á?!]
[Một lý do mới để muốn chết: Bị tiền và tình đè chết cùng lúc.]
[Một ngàn vạn là dỗ được rồi á???]
[Ê, một ngàn vạn mà không dỗ được mới lạ đó!!!]
“Không hổ là có duyên.”
Hoắc Như Hối xoay xoay hai viên kim cương lớn, quyết định tặng cả hai cho Hứa Tô.
Thư ký Trình rốt cuộc không nhịn được:
“Thật ra… với con số này thì ai cũng dỗ được.”
Hoắc lão gia liếc xéo:
“Cút.”
Thư ký Trình rơi lệ rời đi, quyết định hạ giá bản thân xuống một nghìn là dỗ được.
…
Bên nhóm hái quả náo nhiệt bao nhiêu, nhóm hái nấm bên kia loạn bấy nhiêu.
Lệ Duy Chu và Cố Tinh Phàm hoàn toàn không biết phân biệt nấm độc, thấy gì cũng hái.
Kết quả là hái một đống nấm độc, lại còn dính bào tử độc vào tay, lau mồ hôi xong là… trúng độc luôn.
Hai người lập tức như lên đồng.
“Cho hắn mượn đi, có trăm tỷ thôi mà, keo kiệt làm gì!”
“Nghe tôi, đừng nhảy lầu vội, tuyên bố phá sản trước đã!”
Lệ Duy Chu chạy qua chạy lại giữa hai gốc cây, khuyên chân thành như đang cứu nhân độ thế.
“Còn bắt ký giấy vay?! Có còn là người không?!”
“Nín đi nín đi, không cho mượn thì tôi dẫn anh đi cướp ngân hàng, yên tâm, tôi có súng!”
Toàn bộ ekip chết lặng.
[Cái này không phải nói linh tinh nữa rồi.]
[Hắn nói hắn có súng…]
[Tôi gọi Bộ Quốc phòng đây.]
Còn Cố Tinh Phàm bên cạnh thì càng điên.
“Thiếu gia trốn chạy lần thứ 99? Phim gì đây? Có hot không?”
“Nếu bắt lộ hàng thì tôi không đóng đâu.”
Hắn vừa sờ “đồ nghề” vừa gào vào khúc gỗ:
“Tôi nói không đóng là không đóng!”
“Tôi giữ mình cho Hứa Tô! Không được à?!”
Nói xong còn kéo khóa quần.
Nhân viên xông lên cản như cứu hỏa.
[Cái này là show yêu đương thật hả?]
[Yêu thì yêu đó, còn chính quy hay không thì… khó nói.]
[Chương trình trừu tượng kiểu này hiếm thật.]









Gửi phản hồi