Chương 61: Sao cái miệng nào cũng biết nói thế này?

Nhìn thoáng qua thì đội hình này chẳng có gì đặc biệt, nhưng ai tinh mắt đều nhận ra trong không khí toàn là mùi tu la tràng cuồn cuộn. Đặc biệt là từ lúc Cố Tinh Phàm bắt đầu tay chân linh tinh, sát khí mang vị giấm trên người Hoắc Dư Sâm gần…

Written by

Nhìn thoáng qua thì đội hình này chẳng có gì đặc biệt, nhưng ai tinh mắt đều nhận ra trong không khí toàn là mùi tu la tràng cuồn cuộn.

Đặc biệt là từ lúc Cố Tinh Phàm bắt đầu tay chân linh tinh, sát khí mang vị giấm trên người Hoắc Dư Sâm gần như tràn khỏi màn hình, chuẩn bị xông thẳng ra bóp cổ cư dân mạng.

“Hứa Tô bảo bối, em hứa với anh đi, sau khi về nhất định đừng mở mấy cái video bôi nhọ anh ra xem, được không?”

Cố Tinh Phàm ôm lấy một bên tay Hứa Tô, giọng điệu tha thiết vô cùng.

“Anh muốn trong lòng em, anh mãi mãi là người hoàn hảo nhất.”

“……”

Hứa Tô rút mạnh tay về, sắc mặt lạnh ngắt nhìn hắn, nghiến răng cảnh cáo:

“Tôi nói lại lần nữa, đừng gọi tôi như vậy, ghê tởm.”

Nói thật thì thái độ này đã rất lịch sự rồi.

Gặp loại vừa mới gặp lần đầu đã nhiệt tình tỏ tình như biến thái thế này, bình thường là gọi công an luôn cho nhanh.

Nhưng Cố Tinh Phàm hoàn toàn không có tự giác của một kẻ biến thái. Hắn chỉ thấy Hứa Tô lạnh lùng quá, làm hắn tổn thương sâu sắc.

Hắn bày ra vẻ mặt đáng thương pha bi thương, giọng nói run run:

“Hứa Tô bảo bối, đừng đối xử với anh như vậy mà… anh vừa nãy thần trí không tỉnh táo vẫn còn nghĩ đến chuyện vì em mà giữ mình trong sạch, anh là thật lòng thí—”

Câu tỏ tình còn chưa nói xong đã gãy ngang.

Vì rất đơn giản.

Bị người ta đá bay.

[ĐM, đỉnh thật!]

[Tới rồi tới rồi, tu la tràng cuối cùng cũng tới!]

[Cố lên thái tử gia! Hứa Tô xứng đáng!]

[Cố lên thái tử gia! Hứa Tô xứng đáng!]

[Cố lên thái tử gia! Hứa Tô xứng đáng!]

Hứa Tô nhìn cái xác sắp ngỏm nằm cách đó hơn chục mét, vừa vỗ tay vừa hỏi:

“Thái tử gia, anh học võ à?”

Câu này đúng là hỏi thừa. Người thường sao có thể đá một phát bay xa như vậy, chắc chắn là có luyện.

Hoắc Dư Sâm thu ánh mắt lạnh lẽo khỏi người Cố Tinh Phàm.

Khi nhìn sang Hứa Tô, ánh mắt lập tức dịu hẳn xuống.

“Muốn tôi dạy không?”

“Sau này gặp biến thái thì khỏi cần nhịn.”

Hứa Tô khoát tay từ chối:

“Thôi, về tôi thuê tám người mẫu nam— à không, thuê tám vệ sĩ bảo vệ tôi là được.”

“……”

Hoắc Dư Sâm xác nhận, thứ cậu thật sự muốn thuê chắc chắn không phải vệ sĩ.

Cư dân mạng thì tức đến đau tim:

[Hứa Tô cái đồ đầu gỗ nhà cậu! Hoắc Dư Sâm một mình không hơn tám người mẫu nam— à nhầm, tám vệ sĩ sao!]

[Đúng đó! Môi cũng hôn rồi mà còn mơ tới người mẫu nam, đáng đánh đòn!]

[Góp tiền thuê người đánh, đi đánh tỉnh cái đầu gỗ Hứa Tô này, bắt cậu ấy thề trước mặt Hoắc Dư Sâm kiếp này không lấy ai khác ngoài hành ấy!]

Ở phía sau, Phương Hàn nhìn ánh mắt Lệ Duy Chu dán chặt vào bóng lưng Hứa Tô, khẽ cười mỉa.

“Đừng nhìn nữa Lệ ảnh đế, người ta đã gỡ bỏ não yêu đương rồi.”

“Anh có nhìn tám trăm lần, cậu ta cũng không lắp lại cái não yêu đương đó đâu.”

“……”

Lệ Duy Chu thu hồi ánh mắt, quay sang nhìn hắn, giọng nhạt nhẽo:

“Tôi không hiểu Phương tổng đang nói gì.”

“Nghe không hiểu thật hay giả vờ không hiểu, trong lòng anh rõ nhất.”

Phương Hàn không khách sáo cắt lời, tiện tay khoác vai Trang Lạc, cười mập mờ:

“Đúng không, Lạc Lạc?”

Sắc mặt Lệ Duy Chu lập tức thay đổi.

“Lạc Lạc?”

“Hai người thân lắm à?”

Ánh mắt âm trầm của hắn đảo qua lại giữa hai người.

Phương Hàn cong mắt cười:

“Anh—đoán—đi~”

Ba chữ ngắn ngủi, trực tiếp kéo căng không khí tu la tràng đến cực hạn.

[Đệt, cái này mới là tu la tràng địa ngục, hồi nãy chỉ như học sinh tiểu học đánh nhau.]

[Bên kia là trong sạch thật, bên này nhìn là biết có chuyện.]

[Người qua đường hỏi thật, ai là chính cung vậy? Rối não quá.]

[Đứa tự tin nhất là chính cung.]

[Ok vậy tôi bắt đầu chửi tiểu tam nhé, tôi ghét nhất loại chen chân phá hoại tình cảm người khác.]

Trang Lạc đã toát mồ hôi lạnh đầy lưng.

Không kịp nghĩ Phương Hàn lại lên cơn gì, cậu vội gỡ tay hắn ra, cười gượng giảng hòa:

“Phương tổng, đừng đùa kiểu này, dễ làm Duy Chu hiểu lầm.”

“Ồ?”

Phương Hàn nheo mắt, vẫn cười nhưng ánh mắt đã tối đi mấy phần.

“Dễ làm anh ta hiểu lầm?”

“Hiểu lầm cái gì?”

Lệ Duy Chu cười khẩy với tư thế chính cung:

“Anh nói xem, để tôi hiểu lầm cái gì?”

Phương Hàn khoanh tay, vuốt cằm, làm bộ suy nghĩ rồi chậm rãi nói:

“Hiểu lầm là tôi… với Lạc Lạc có một chân à?”

Sắc mặt Lệ Duy Chu lập tức tái mét.

Trang Lạc hoảng hốt, điên cuồng liếc mắt ra hiệu cho Phương Hàn.

“Phương tổng! Đang quay chương trình đó, anh đừng nói bậy!”

Phương Hàn nhìn cậu chằm chằm một lúc.

Không biết nghĩ gì, giây sau lại đổi sang vẻ mặt ôn hòa, cười giả lả:

“Thôi được rồi, không đùa nữa, tôi đi xem chú họ tôi chết chưa.”

“……”

[Đúng là đứa cháu hiếu thảo.]

[Bây giờ xem thì sớm quá, chú ấy còn chưa qua thất đầu.]

[Tôi càng lúc càng thấy hai người này có vấn đề, không được, phải nhờ người trong giới đào tin.]

[Nhờ ai? Đại thần đó à?]

Sau khi đi bộ gần một tiếng, cuối cùng mọi người cũng tới được chỗ nguồn nước.

Nhưng cảnh tượng trước mắt khiến ai nấy đều không vui nổi.

“……”

Thậm chí còn có chút thất vọng pha cạn lời.

Phương Hàn mở to mắt nhìn đi nhìn lại, xác nhận cái hố nước bé bằng nắm tay kia chính là “nguồn nước”, lập tức nổi giận:

“Hứa Tô! Cậu chơi chúng tôi à?!”

Hứa Tô chớp mắt vô tội:

“Không có mà, đây là nước ngọt đó, không tin anh uống thử.”

“Đây không phải vấn đề nước ngọt hay không!”

Phương Hàn chỉ vào hố nước, gân xanh giật giật.

Hứa Tô vẫn bình tĩnh:

“Vậy là vấn đề gì?”

“Cậu không thấy… cái hố này… quá nhỏ à?”

Trang Lạc lên tiếng nhẹ nhàng, chỉ ra mấu chốt.

Hứa Tô tiếp tục giả ngu:

“Nhỏ thì sao? Uống đủ là được mà.”

“…… Đủ cái đầu cậu á!!”

Phương Hàn giận đến dậm chân.

Hoắc Dư Sâm đứng bên cạnh lạnh lùng liếc một cái:

“Giọng lớn như vậy là vì nhiều dây thanh quản hơn người khác sao?”

“Hét to như vậy hay là tôi đưa cậu đi thành phố G hát sơn ca?”

“……”

Phương Hàn quay đầu trốn sau lưng Cố Tinh Phàm.

“Hu hu hu!”

Cố Tinh Phàm đá cho một phát.

“Cút!”

Dám hung dữ với Hứa Tô bảo bối của tao còn dám khóc à? Cút!

……

Hứa Tô nhặt mấy lá khoai dại, bẻ thành hình cái muỗng nhỏ, chậm rãi múc nước từ hố lên.

Mọi người nín thở nhìn, trơ mắt thấy lượng nước hiếm hoi bị múc đi quá nửa, ai nấy đều nhíu mày cắn môi.

“Ê… ê… múc từ từ thôi, đừng làm đổ…”

“Chậc… có từng này nước…”

“Nhìn kiểu gì cũng không giải khát nổi…”

“Chia kiểu gì đây…”

“Sao cậu không nói sớm chỉ có từng này…”

“Hứa Tô, cái này thật sự là…”

Trái một câu, phải một câu, toàn phàn nàn.

Hứa Tô mất kiên nhẫn ngẩng đầu lên:

“Hừm… sao cái miệng nào cũng biết nói thế này?”

Mọi người:

“……”



Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc