Thấy tình hình có vẻ sắp thành “hai bên vì mình mà cãi nhau”, tim Trang Lạc lập tức nảy số.
Không được.
Tuyệt đối không được.
Cảnh này mà để lệch hướng, người bị dính đạn chắc chắn là cậu ta.
Thế là Trang Lạc vội bước lên, giọng điệu dịu dàng, dáng vẻ bao dung, đúng kiểu người đứng ra dàn xếp mọi mâu thuẫn trên đời:
“Thôi đi, Duy Chu.”
“Có lẽ… có lẽ là do em nói không khéo, nên mới làm Hứa Tô hiểu lầm.”
“Mặc dù em cũng không phải… không phải cố ý, nhưng chắc chắn em cũng có trách nhiệm, em…em sẵn lòng xin lỗi.”
“Hứa Tô… xin lỗi nhé.”
Câu chữ ngập ngừng, hốc mắt đỏ lên, tư thế đặt thấp đến mức không thể thấp hơn.
Chỉ cần nhìn qua thôi cũng đủ thấy đây là một đóa bạch liên hoa bị đời vùi dập, sắp tan vỡ đến nơi.
Lệ Duy Chu còn chưa kịp phản ứng, thì Phương Hàn đã nổi cáu trước.
“Hứa Tô! Cậu quá đáng vừa thôi chứ!”
Hứa Tô: “?”
“Tôi làm gì cơ?”
Phương Hàn trừng mắt nhìn cậu, giọng đầy chính nghĩa:
“Người ta đã xin lỗi rồi, cậu còn muốn sao nữa?!”
Hứa Tô: “???”
Cậu tròn mắt, khó tin đến mức giọng cũng cao lên:
“Tôi nói gì chưa?!”
Tôi xin hỏi thật nhé??? Cái nồi này là định úp thẳng lên đầu tôi à???
Đúng vậy, Phương Hàn chính là muốn úp thẳng.
“Không nói gì thì càng phải mau mau tha thứ đi!”
Lý lẽ ngang ngược đến mức khiến người ta hoài nghi nhân sinh.
Hứa Tô đứng hình một giây, sau đó… quỳ cái rầm xuống đất.
“Trời xanh ơi!!!”
“Xin ông hãy soi xét cho con!!!”
“Con còn chưa làm gì, người ta đã bắt con phải tha thứ cho chó rồi!!!”
“Xã hội này còn công lý không hả trời ơi!!!”
Gào khóc như thật, bi thương như thật, nước mắt như muốn trào ra.
Hoắc Dư Sâm đứng bên cạnh, mặt không đổi sắc, nhưng trong lòng thì vừa tức vừa buồn cười.
Nhất là khi nhớ lại lúc nãy Hứa Tô còn liếc mắt ra hiệu cho anh: Anh đứng yên đấy, đừng chen vào, để tôi diễn.
Anh chỉ có thể cụp mắt xuống, hàng mi che đi ý cười bất lực lẫn cưng chiều.
Người gì mà…
Thật sự không biết nên yêu kiểu gì cho đủ.
Bình luận nổ tung:
[Khóc còn thảm hơn cả cọng cỏ ven đường.]
[Nhìn thôi là biết Hứa Tô đang rất muốn báo cảnh sát.]
[Xin lỗi tôi không nhịn được, tôi cười đến mất nhân tính rồi.]
[Mõ đã gõ nát cũng không giữ được công đức của tôi!]
[Tôi còn thảm hơn, trộm xem cái này trong cuộc họp tổng kết quý, vừa nãy không nhịn được, bây giờ không chỉ mất công đức, mà còn mất việc làm(┬┬﹏┬┬)]
[Không sao đâu chị em, chị cứ tính công đức đó vào sổ bạn trai cũ của tôi, như vậy tương đương chị chỉ mất việc làm, lời rồi lời rồi.]
Hiện trường bắt đầu loạn.
Cố Tinh Phàm chỉ thẳng Phương Hàn, khí thế bề trên trào ra:
“Hỗn xược! Xét vai vế thì cậu ấy là thím họ của cậu đấy!”
“Nói chuyện kiểu gì thế hả!”
Lệ Duy Chu thì kẹt giữa hai bên, muốn kéo gần khoảng cách với Hứa Tô nhưng lại không dám bỏ mặc Trang Lạc, đành chạy qua chạy lại:
“Hứa Tô, cậu đừng than khóc nữa được không? Trang Lạc thực sự không cố ý nhắm vào cậu…”
“Lạc Lạc, tính cách của Hứa Tô là như vậy, cậu cần gì phải để bụng…”
Cuối cùng màn kịch hài này được kết thúc một cách vội vàng bởi một cơn mưa bão đột ngột.
Trang Lạc không đạt được mục đích gán cho Hứa Tô cái mác “tâm cơ”, chỉ có thể âm thầm ghi thêm một nét vào sổ thù.
……
Dưới mấy tán chuối lớn.
Đạo diễn Dã cầm ô, tay còn lại cầm loa:
“Các vị, trốn mưa bằng lá chuối không ăn thua đâu.”
“Phải dựng chỗ trú mưa!”
Mọi người: “……”
Lệ Duy Chu lau mặt, bất lực:
“Mưa thế này, không có dụng cụ, dựng kiểu gì?”
“Thì nghĩ cách đi.”
Đạo diễn nhún vai, giọng thản nhiên:
“Kẻ mạnh không bao giờ than trách hoàn cảnh…”
“Nhưng tôi là người yếu.”
Hứa Tô cắt ngang, mặt không cảm xúc:
“Nên tôi không chỉ than hoàn cảnh, mà còn than luôn người mạnh.”
“Vì hoàn cảnh này là do bọn họ làm nát.”
Đạo diễn: “……”
Bình luận vỗ tay rần rần.
Cố Tinh Phàm còn thật sự vỗ tay:
“Bốp bốp bốp! Hứa Tô nói quá chuẩn—á!”
Một chiếc dép bay thẳng mặt.
Không nhịn nổi nữa.
Trang Lạc ngồi co ro bên cạnh, cả người ướt sũng, cuối cùng cũng lên tiếng:
“Ít nhiều gì… chương trình cũng nên giúp chút chứ.”
Phương Hàn phụ họa ngay:
“Đúng đó!”
Đạo diễn do dự vài giây, cuối cùng thở dài:
“Được rồi, cho một chút hỗ trợ.”
Cả đám mừng rỡ.
Cho đến khi nhìn thấy cái “hỗ trợ”.
Một cái rổ nhỏ, bên trong là sáu cái bát còn không bằng nắm tay.
Không khí đông cứng.
Hứa Tô phá vỡ sự im lặng:
“Ý cô là để tôi cầm cái bát nước chấm này đi xin cá mập đồ ăn à?”
Đạo diễn tỉnh bơ:
“Cậu chỉ cần nói là có lấy hay không.”
Hứa Tô im lặng hai giây.
“…Lấy.”
[Ha ha ha ha ha ha nhìn đứa bé uất ức kìa.]
[Ha ha ha có ai hiểu cho tôi không? Tôi sắp cười ngã vào bát đựng nước chấm này rồi.]
[Tưởng tượng cảnh anh cá mập nhìn thấy con người cầm bát nước chấm đến xin ăn:
Anh cá mập: Cậu nghiêm túc đấy à?
Hứa Tô: Nếu tôi đùa, thì chúc đạo diễn cả đời ăn lẩu không tìm được bát đựng nước chấm!]
[Cảnh tượng này tuyệt vời, tôi đã vẽ ra rồi nha, không được nói tôi xâm phạm bản quyền, cảm ơn.]
Trong mắt cư dân mạng, hành động này của đoàn làm phim hoàn toàn là đang trêu đùa các khách mời, sáu cái bát này hoàn toàn vô dụng.
Nhưng sự thật sau đó chứng minh, cư dân mạng thỉnh thoảng cũng có lúc “nhìn nhầm”.
“Ít nhất chúng ta uống nước không cần tìm lá khoai dại nữa, cũng coi như hữu dụng.”
Trang Lạc mỉm cười an ủi mọi người.
[Thật là một tác dụng lớn.]
[Tôi thực sự phục rồi.]
[Vừa nãy ai nói chúng ta nhìn nhầm? Cút ra đây!]
Mọi người im lặng không nói nên lời, sau đó đồng loạt trợn mắt.
Mọi người đang bế tắc thì Hứa Tô đột nhiên đứng dậy:
“Đừng hoảng.”
“Tôi nghĩ ra cách rồi.”
Mắt mọi người sáng lên.
“Cách gì?”
Hứa Tô chỉ về phía lều của tổ chương trình.
“Các vị còn nhớ…”
“Hồi trước chúng ta cướp đạo diễn Dư như thế nào không?”
Đạo diễn Dư: “…………”
DNA ký ức đột ngột thức tỉnh.
Bình luận đồng loạt hú hét.
[Tôi có linh cảm lịch sử sắp lặp lại.]
[Sao Hứa Tô luôn như vậy, toàn không theo quy tắc mà ghi hình, quá đáng quá rồi!]
[Đúng vậy! Đạo đức ở đâu! Tư chất ở đâu! Hạt dưa của tôi ở đâu! Lần này máy quay làm ơn quay cho tốt vào nha!]









Gửi phản hồi