Chương 103: Em ấy nói chỉ chấp nhận sự thử thách của Đảng và nhân dân

Hoắc Như Hối bất lực thở dài. Sau đó ông lại lấy ra một tờ danh sách thật dài: “Sính lễ ta đã soạn gần xong rồi, phần còn lại cháu xem còn muốn thêm gì.” Hoắc Dư Sâm nhận lấy, lướt qua một lượt, rồi cầm bút máy bên cạnh bắt đầu bổ sung.…

Written by

Hoắc Như Hối bất lực thở dài.

Sau đó ông lại lấy ra một tờ danh sách thật dài: “Sính lễ ta đã soạn gần xong rồi, phần còn lại cháu xem còn muốn thêm gì.”

Hoắc Dư Sâm nhận lấy, lướt qua một lượt, rồi cầm bút máy bên cạnh bắt đầu bổ sung.

Nói là “thêm chút”, nhưng anh viết suốt nửa tiếng.

Dừng bút xong lại đọc từ đầu tới cuối, sợ bỏ sót thứ gì. Dáng vẻ nghiêm túc tỉ mỉ ấy, giống hệt thí sinh đang kiểm tra bài thi đại học.

Đúng lúc này, Mao quản gia bước vào, tay bưng trà nóng Hoắc Như Hối thường uống, phía sau còn có Hàn Lưu.

Đợi lão Mao đặt trà xuống, Hoắc Dư Sâm lại đưa danh sách cho ông: “Giúp tôi xem còn thiếu gì không.”

“Ôi chao, cuối cùng cũng soạn xong rồi à.”

Lão Mao hơi kích động, xoa tay định nhận lấy.

Bên cạnh đột nhiên nổ tung một tiếng: “Đệt?!?!?!”

Lão Mao sợ đến tim suýt nhảy ra ngoài: “Ôi trời! Dọa chết tôi rồi! Suýt thì đi trước lão gia một bước!”

Hoắc Như Hối: “……”

Ông chớp mắt khó xử, nhìn Hàn Lưu: “Cậu thanh niên, kích động gì thế?”

“Cái này! Cái này! Cái này!”

Hàn Lưu trợn mắt há mồm chỉ vào danh sách sính lễ, vẻ mặt chấn động như nhìn thấy bảo vật nghìn năm có một.

Hoắc Như Hối ghét bỏ tặc lưỡi: “Thu cằm lại, đừng làm ra vẻ chưa từng thấy sự đời bao giờ.”

Ông đang định nhắc thêm câu: Sau này ra ngoài đừng có mất mặt như vậy —thì Hàn Lưu đột nhiên lao tới trước mặt Hoắc Dư Sâm: “Thiếu gia, ngài có nạp thiếp không? Ngài xem tôi thế nào?”

Ánh mắt Hoắc Dư Sâm lạnh lẽo quét qua: “Cút.”

“…Ồ.”

Hàn Lưu méo miệng, ủ rũ đi ra ngoài. Sắp tới cửa, cậu ta lại đột nhiên quay đầu: “Làm nha hoàn hầu phòng cũng được mà! Nhà giàu thời xưa không phải đều—”

Hoắc Dư Sâm trực tiếp ném quyển sách qua. Hàn Lưu biến mất khỏi cửa trong một giây.

“Ha ha ha ha ha…”

Hoắc Như Hối cười sảng khoái.

Hứa Tô bị đánh thức bằng bạo lực.

Không biết tên khốn nào, lại mở loa ngoài phát bài “Khúc thức dậy thời Đại Thanh” ngay lúc cậu ngủ ngon lành.

“~ Nương nương ~ nên thức dậy rồi ~ không dậy bữa sáng nguội mất ~”

“… ”

Phát thì thôi đi — Còn mẹ nó mang vào phòng cậu bật lặp!!

Không thể nhịn!!

Hứa Tô tung chăn bật dậy: “Thằng thất đức nào mua mì mà không có mì, mua sương sáo mà chỉ có cỏ thế này! Muốn ăn đòn à?!”

Bên giường, Hoắc Dư Sâm: “Tỉnh rồi?”

Hứa Tô bật ngồi dậy: “Bị anh hành kiểu này, đừng nói tỉnh, suýt nữa tôi chết luôn rồi!”

Hoắc Dư Sâm đã tắt nhạc, thấy cậu nổi cáu, không khỏi lộ chút tủi thân.

“Tôi đã thử lay em dậy, nhưng lay thế nào em cũng không tỉnh.”

Không tỉnh thì thôi đi, còn đá tôi mấy phát, trong đó có một cú đạp thẳng vào mặt tôi—tôi suýt ngất!

Hứa Tô không biết chuyện này. Cậu chỉ nhớ mình vừa mơ thành Ultraman, đá quái thú mấy cú liền, quái thú nằm vật ra xin tha.

Cậu kiên định chính nghĩa, chuẩn bị tung đại chiêu giết luôn. Kết quả bị tên trước mặt này làm tỉnh.

Cậu giận dữ nắm tay: “Lần sau còn dám gọi tôi kiểu này, tôi đánh anh!”

Hoắc Dư Sâm cười dịu dàng: “Được, lần sau tôi đổi cách khác.”

Hứa Tô nheo mắt: “Đổi cách gì?”

“Lần sau em sẽ biết.”

Hoắc Dư Sâm xoa tóc rối của cậu, ánh mắt vô tình rơi xuống đôi môi hồng.

Dù vừa ngủ dậy, đôi môi vẫn ướt mềm, ánh lên vẻ căng mọng mê người…

Hầu kết anh khẽ động.

Sau đó ngẩng mắt lên, nhìn thẳng vào Hứa Tô. Anh đang nghĩ — nếu bây giờ hôn xuống, hậu quả sẽ thế nào.

Còn Hứa Tô thì nghĩ — Chết tiệt, anh ta lại đang xem giác mạc của mình thay cho cô em nuôi nào đó rồi!

Cốc cốc—

“Hoắc tổng, cơm xong rồi.”

Tiếng Hàn Lưu ngoài cửa cắt ngang hai dòng suy nghĩ lệch pha.

Hoắc Dư Sâm lập tức dời ánh mắt: “… Dậy ăn đi.”

Hứa Tô hừ một tiếng, đá chăn xuống.…

Đánh răng rửa mặt xong, lại ngáp hai cái, cơn buồn ngủ của Hứa Tô mới tan bảy tám phần —Phần còn lại phải đợi tối nằm chơi điện thoại mới hết hẳn.

Bước ra khỏi phòng tắm, Hứa Tô phát hiện Hoắc Dư Sâm vẫn đang đợi cậu trong phòng.

Đồng thời cậu còn phát hiện, Hoắc Dư Sâm hôm nay hơi khác, mặc đồ rất… ra dáng người!

Áo sơ mi trắng may đo ôm dáng, quần tây đen thẳng tắp, tay trái đeo đồng hồ cao cấp, cổ tay cài khuy măng-sét tinh xảo.

Cả người vừa lịch lãm, vừa cấm dục, vừa lạnh lùng, vừa cao quý.

Bình thường Hoắc Dư Sâm đã rất khí chất, nhưng so với lúc mặc chính trang… vẫn kém một chút.

Nói thật, với vẻ ngoài này, đặt ở quán bar, giá treo biển ít nhất phải từ 2 vạn trở lên!

Hê hê!

Hứa Tô nghĩ thầm một cách dâm đãng như vậy, trong đầu liền không kiểm soát được mà nảy sinh một ý nghĩ bốc đồng và bậy bạ…

Cái hầu kết của tên bại hoại lịch lãm này… chắc chắn rất gợi cảm.

Cậu vô thức liếm môi.

Đúng lúc này, một cảnh tượng “kỳ lạ” xảy ra. Hoắc Dư Sâm như nghe thấy suy nghĩ của cậu, bỗng giơ tay tháo hai cúc cổ áo, lộ ra hầu kết.

Hứa Tô lập tức báo động!

Ý gì đây!?

Ánh ta cho rằng mình không đứng đắn, nên cố tình thử thách à?!

Quá đáng!!

Trong nháy mắt, dục vọng trong lòng không còn, thay vào đó là sự phẫn nộ chính trực!

Cậu giận đùng đùng trừng mắt nhìn Hoắc Dư Sâm: “Anh coi thường ai thế!?”

“? Cái gì?”

Hoắc Dư Sâm ngơ ngác.

Hứa Tô chỉ cho rằng anh giả ngu: “Tôi nói cho anh biết! Tôi chỉ chấp nhận sự thử thách của Đảng và nhân dân, anh đừng hòng lấn quyền!”

Nói xong, cậu hùng dũng bước ra ngoài, trông vô cùng chính trực!

Chỉ để lại Hoắc Dư Sâm rối bời tại chỗ: “…………”

Hàn Lưu đợi Hứa Tô khuất ở cầu thang, mới ngơ ngác đi vào: “Hoắc tổng, chuyện gì vậy? Cãi nhau à?”

Hoắc Dư Sâm mờ mịt: “Cậu thấy tôi giống người sẽ cãi nhau với em ấy à?”

Hàn Lưu gãi đầu: “Thế sao lại vậy?”

Hoắc Dư Sâm hơi uể oải: “Em ấy nói chỉ chấp nhận sự thử thách của Đảng và nhân dân.”

Hàn Lưu: “… Ý gì?”

Nghe cao siêu quá, không hiểu.

Hoắc Dư Sâm lạnh lùng liếc qua: “Cậu rảnh lắm à?”

“… ”

Hàn Lưu lại biến mất khỏi cửa trong một giây.…

Sau khi Hứa Tô ăn xong bữa sáng kiêm bữa trưa, bà cô của Hoắc Dư Sâm — Hoắc Như Ngọc tới.

Đi cùng còn có cô gái áo da báo — Lăng Nhất.

Nhìn thấy Hứa Tô, cô vẫn kích động như lần trước.

“Aaaa cuối cùng lại gặp cậu rồi! Tuyệt quá! Cậu còn nhớ tôi không! Lần trước chúng ta ở—”

“Không nhớ.”

Hoắc Dư Sâm đột nhiên chen vào, kéo cô ra, không vui nói: “Vì vậy đừng có kéo kéo sờ sờ.”

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc