Chương 108: Không sao, tôi quen bị dọa rồi

Hoắc Dư Sâm nhanh chóng lôi tuột Hứa Tô vào thư phòng, đến mức chẳng để người ta kịp ăn xong bữa cơm. Hứa Tô ngậm một miếng thịt tôm còn chưa kịp nuốt, nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Tốt nhất là anh nên có việc gì đó thật sự quan trọng.” Dù…

Written by

Hoắc Dư Sâm nhanh chóng lôi tuột Hứa Tô vào thư phòng, đến mức chẳng để người ta kịp ăn xong bữa cơm.

Hứa Tô ngậm một miếng thịt tôm còn chưa kịp nuốt, nhìn anh bằng ánh mắt lạnh lẽo: “Tốt nhất là anh nên có việc gì đó thật sự quan trọng.”

Dù trong miệng đang bận nhai, nhưng cũng không ngăn được mấy chữ này được thốt ra như thể đang nghiến răng nghiến lợi.

“Có, chuyện đại sự.”

Hoắc Dư Sâm đáp lại, giọng điệu mang theo sự hưng phấn không thể kìm nén.

Hứa Tô ngắn gọn súc tích: “Nói!”

Hoắc Dư Sâm không nói.

Anh làm.

Anh tràn đầy vui sướng, nhưng cũng không kém phần trịnh trọng, đưa ra một tờ danh sách sính lễ đã chuẩn bị từ lâu.

Theo góc nhìn của anh, ‘nói’ bằng lời chẳng có tác dụng gì, chỉ có tờ danh sách sính lễ dày cộp, mắt thấy tay sờ được thế này mới khiến Hứa Tô cảm nhận được chân tình của mình.

Nhưng thật không may là…

“Cái gì đây? Hóa đơn à?”

“…”

Vị tổ tông nhỏ này không những chẳng cảm nhận được gì, mà còn bắt đầu cảnh giác một cách kỳ quái.

“Cần tiền thì đi mà tìm ông nội anh ấy, tôi không có tiền trả hóa đơn cho anh đâu.”

“…………”

Ngoài lối lên cầu thang cạnh thư phòng.

Ông nội Hoắc lấm lét như kẻ trộm nhìn vào trong: “Ông thấy có hy vọng gì không?”

Bên cạnh, lão Mao cũng có ánh mắt y hệt: “Chắc chắn là có mà, ngài cứ yên tâm.”

“Yên tâm không nổi một chút nào.”

Hoắc Như Hối quay sang nhìn lão: “Nhất là sau khi phát hiện tình báo sai lệch, cảm giác ‘có chết cũng không nhắm mắt nổi’ của tôi ngày càng mãnh liệt.”

Lão Mao: “Ngài cứ nói gở! Tình báo sai chỗ nào chứ.”

Hoắc Như Hối chỉ tay về phía thư phòng: “Bảo là tình trong như đã mặt ngoài còn e, hai bên cùng yêu nhau thắm thiết, kết quả giờ nhìn xem là cái gì?”

Lão Mao mặt không đỏ, tim không đập nhanh: “Bây giờ là ‘sắp’ thắm thiết đến nơi rồi, cũng gần như thế cả thôi.”

Hoắc Như Hối: “… Thu lại cái sự hài hước nhạt nhẽo của ông đi.”

Lão Mao không đáp lại câu trêu chọc đó, chỉ cười hiền từ nheo cả mắt: “Ngài cứ yên tâm đi, thiếu gia nhất định sẽ tươi cười hớn hở bước ra khỏi phòng cho xem.”

Lúc này, trong thư phòng.

Hoắc Dư Sâm bị phun đầy thức ăn lên mặt: “………………”

Thiếu gia cuối cùng có tươi cười hớn hở hay không thì chưa biết, nhưng hiện tại chắc chắn là một khuôn mặt bi kịch.

Kẻ gây ra thảm cảnh này thì đang trưng ra bộ mặt chấn động đến cực điểm: “Anh nói cái gì cơ???”

“Tôi nói là…”

Hoắc Dư Sâm định mở lời, nhưng nghĩ lại thì thấy nên đi dọn dẹp một chút rồi nói chuyện tiếp sẽ tốt hơn.

Thế là anh quay người đi vào phòng vệ sinh: “Em đợi một lát, tôi đi lau mặt đã.”

Hứa Tô không đáp lời.

Cậu vẫn đang chết lặng trong sự kinh ngạc, đầu óc không quay kịp.

Thật là vi diệu quá mức, cậu không tài nào hiểu nổi tại sao lại có người chẳng đầu chẳng đuôi, vừa mở mồm ra đã là một câu “kết hôn nhé”???

Chúng ta thân nhau lắm sao mà đòi kết hôn???

Muốn doạ chết ai đây hả???

Hoắc Dư Sâm nhanh chóng quay trở lại, trên mặt vẫn còn vài giọt nước chưa lau khô hẳn.

“Xin lỗi nhé, dọa sợ em rồi.” Anh cười dịu dàng.

Hứa Tô cảm thấy mình bị xem thường, lập tức giả vờ bình tĩnh chỉnh lại quần áo: “Không sao, tôi bị dọa quen rồi.”

Hoắc Dư Sâm nhìn ra cậu đang mạnh miệng, lại nở nụ cười nhàn nhạt rồi cụp mắt xuống.

Ánh nhìn ấm áp cuối cùng dừng lại trên tờ danh sách sính lễ chưa được mở ra.

“Đây không phải hóa đơn, là một chút lòng thành của tôi.”

“Dù không biết em có thích hay không…”

Hoắc Dư Sâm nhìn cậu: “Em có muốn mở ra xem thử không?”

Hứa Tô cũng vừa lúc ngẩng lên, bắt trọn lấy sự nghiêm túc và mong chờ trong mắt anh.

Lời từ chối nghẹn lại nơi cổ họng.

Thay vào đó là một câu: “Nếu không thích thì sao?”

“Nếu không thích thì tôi đổi, đổi đến khi nào em thích mới thôi.” Hoắc Dư Sâm hào phóng và cưng chiều nói.

Hứa Tô nghe vậy thì thầm nghĩ thôi được rồi, vậy mình cứ hạ mình liếc nhìn một cái xem sao, nể tình anh cứ nhìn mình chằm chằm như vậy…

!!!

Ý nghĩ trong lòng còn chưa dứt, mặt Hứa Tô đã biến sắc trong chớp mắt. Biểu cảm kinh hãi trông y hệt chú mèo Tom đang trợn mắt há mồm ——Con ngươi như lồi cả ra! Hàm răng muốn rớt xuống đất!

Thậm chí tim cũng bắt đầu đập loạn xạ thình thịch thình thịch!!!

Trời đất ơi! Cậu không phải đang mơ ban ngày đấy chứ!!!

Tất cả đống này… đều là cho cậu sao???

Có nhầm lẫn gì không vậy trời???

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc