Chương 9: Lâu rồi không gặp, tôi rất nhớ cậu

Mười mấy phút sau, Tôn Thiên Ngạo ngồi ở đầu giường, lặng lẽ dùng khăn giấy lau đi vệt máu trên môi. Còn Lê Hải thì co rúm ở cuối giường, uất ức lầm bầm chửi rủa: “Cậu mẹ kiếp có gì thì nói đàng hoàng không được sao? Giận thì cứ mắng tôi đi,…

Written by

Mười mấy phút sau, Tôn Thiên Ngạo ngồi ở đầu giường, lặng lẽ dùng khăn giấy lau đi vệt máu trên môi.

Còn Lê Hải thì co rúm ở cuối giường, uất ức lầm bầm chửi rủa: “Cậu mẹ kiếp có gì thì nói đàng hoàng không được sao? Giận thì cứ mắng tôi đi, sao cứ phải động tay động chân làm gì!”

“Cậu đã bao giờ chịu nói chuyện đàng hoàng chưa?”

Tôn Thiên Ngạo ngước mắt nhìn cậu, giọng trầm xuống đầy áp bức: “Đây là do cậu tự chuốc lấy. Cậu yêu cầu tôi tử tế, nhưng chính cậu lại luôn tìm cách trốn tránh mọi câu hỏi của tôi.”

Nói đến đây, trong mắt Tôn Thiên Ngạo chợt lóe lên một tia không cam lòng xen lẫn tủi thân. Không gian rơi vào im lặng đến nghẹt thở. Dường như không thể chịu đựng thêm sự xa cách này, hắn lại trườn xuống cuối giường, thô bạo đè Lê Hải dưới thân.

“Tính đến bây giờ… chúng ta gặp lại nhau đã được tám tiếng.”

Giọng hắn trầm thấp, run rẩy vì uất nghẹn: “Tám tiếng… nói dài không dài, ngắn cũng không ngắn. Nhưng ít nhất cũng đủ để cậu nói với tôi một câu chứ? Vậy mà đến giờ, tôi vẫn chưa đợi được…”

“Lâu rồi không gặp.”

Lê Hải đột ngột tiếp lời hắn, giọng nhẹ hẫng như gió thoảng: “Tôi rất nhớ cậu.”

Ngay khoảnh khắc đó, trong mắt Tôn Thiên Ngạo lập tức dâng lên một tầng nước mỏng. Ngọn lửa giận dữ tích tụ suốt mười ba năm, chỉ vì một câu nói ấy mà hoàn toàn tan biến.

Trong mắt Lê Hải cũng ánh lên làn nước mờ ảo. Cậu không ngờ rằng, một câu nói non nớt trong bài tập làm văn năm đó, người này lại khắc cốt ghi tâm đến tận bây giờ.

Đó là bài văn giáo viên Ngữ Văn giao vào thời điểm cận kề tốt nghiệp với đề bài: “Hội ngộ sau thời gian dài xa cách”.

Lê Hải không còn nhớ mình đã viết gì ở bảy trăm chữ đầu, cậu chỉ nhớ rõ ba câu kết: “Bạn học xxx, nếu sau tháng Bảy, chúng ta buộc phải xa cách, thì xin hãy yên tâm bước tiếp. Tuyệt đối đừng vì chia ly mà buồn bã. Bởi vì tôi tin rằng, chúng ta nhất định sẽ có ngày gặp lại. Đến lúc đó, tôi sẽ nói với bạn một câu: Lâu rồi không gặp, tôi rất nhớ cậu.”

Bài văn đó được điểm tuyệt đối. Điều đáng nói là sau khi giáo viên chấm xong, Tôn Thiên Ngạo đã trực tiếp dùng bút xóa chữ “xxx” đi và thay bằng tên của chính mình. Lúc nhận lại quyển vở, Lê Hải suýt nữa cười đến không thở nổi vì thấy hắn quá ấu trĩ. Còn bây giờ, cậu chỉ thấy người này thật cố chấp đến đau lòng.

“Nhưng không được đâu.”

Lê Hải nuốt lại sự chua xót, giọng khẽ run: “Tôn Thiên Ngạo, chúng ta sớm đã là người của hai thế giới rồi… Cậu quên rồi sao? Hai đường thẳng song song vốn dĩ không thể giao nhau.”

Bộ đồ ngủ trên người Lê Hải đã bị xé rách, chiếc quần cũng sắp không giữ nổi. Đúng lúc sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm, cậu đột ngột lên tiếng: “Tôn Thiên Ngạo.”

“Cậu muốn nói gì?” Hắn dừng mọi động tác lại.

Lê Hải nhìn hắn bằng ánh mắt sâu thẳm: “Cậu biết không? Trinh tiết… là thứ duy nhất còn sót lại của tôi. Dù nó hư vô, dù chẳng đáng một xu… nhưng đó thật sự là thứ duy nhất tôi có thể tự mình lựa chọn giữ lại cho đến tận bây giờ.”

Tôn Thiên Ngạo sững lại. Không phải vì hai chữ “trinh tiết”, mà là vì lần đầu tiên hắn nhìn thấy sự tan vỡ hoàn toàn của Lê Hải.

Đôi mắt đen như pha lê kia giờ đây lấp lánh ánh sáng, nhưng không hề có chút rực rỡ nào. Mỗi tia sáng ấy giống như một mảnh thủy tinh sắc nhọn, xuyên qua mắt cậu và cứa thẳng vào tim hắn.

Đau đến nghẹt thở.

Hắn không tiếp tục nữa, chỉ lặng lẽ ôm chặt Lê Hải vào lòng. Động tác của hắn cẩn thận và dịu dàng đến cực điểm.

“Tiểu Tiểu…”

Hắn ghé sát tai cậu thì thầm: “Cậu phải nhớ… quyền lợi mà tôi đã trao cho cậu chưa bao giờ bị hủy bỏ.”

Lê Hải không đáp lại, chỉ lặng lẽ vùi mặt vào hõm cổ hắn, làm một việc mà cậu đã không làm kể từ năm mười tám tuổi: Buông xuôi mọi phòng bị.

Quá khứ luôn là mảnh đất bình yên nhất để trốn chạy.

Tiết thể dục luôn là giờ học được mong chờ nhất. Sau khi giáo viên cho phép hoạt động tự do, mọi người nhanh chóng lập đội.

Lê Hải luôn là cái tên được chào đón nhất vì cậu vừa học giỏi, vừa biết chơi lại còn đẹp trai.

Trong bảng xếp hạng nhan sắc của lớp, cậu chỉ đứng thứ ba, nhưng về độ nổi tiếng thì chắc chắn là quán quân.

Lý do rất đơn giản: Hotboy số một quá lạnh lùng, Hotboy số hai thành tích quá kém. Còn cậu — “lọc tinh hoa, bỏ cặn bã” — vừa nhiệt tình lại vừa thông minh.

Cuối cùng, giữa trò “công thành” và “ném bao cát”, cậu đã chọn ném bao cát. Vì Lương Hủ muốn chơi, và vì nơi đó có những tiếng cười chưa nhuốm màu sương gió…

Sau đó, mọi người oẳn tù tì chia đội, chọn đội trưởng rồi nhanh chóng lao vào một trận chiến sôi nổi, mồ hôi đầm đìa.

“Lê Hải, ra đây một chút.” Một nữ sinh đứng ngoài cuộc đột nhiên gọi cậu.

“Gì thế? Đợi chút đi.” Lê Hải không muốn để ý, cậu đang chơi hăng hái.

Nữ sinh không chịu bỏ cuộc, vừa nũng nịu vừa cầu xin: “Ra đây một lát đi mà, có việc thật. Xin cậu đó, lát nữa chơi tiếp nhé, Phó bí thư!”

“…”

Một tiếng “Phó bí thư” vang lên làm Lê Hải thở dài — đúng là số phận làm trâu làm ngựa cho lớp mà.

Cậu đành gọi mọi người tạm dừng rồi đi theo cô bạn đến sau một gốc cây lớn. Không ngờ phía sau còn có hai nữ sinh khác đang chờ sẵn làm cậu giật mình.

“Hai cậu làm gì vậy?”

Cậu vừa trấn an bản thân vừa lẩm bẩm: “Chơi trốn tìm cũng không có luật này nhé! Dọa chết tôi thì các cậu cũng không thừa kế được điểm số của tôi đâu!”

“Phó bí thư…”

Một nữ sinh kéo tay cậu, nhỏ giọng: “Giúp bọn tôi một việc được không?”

Lê Hải hào sảng đáp: “Được thôi! Ngoài lên núi đao xuống biển lửa ra, cái gì cũng được.”

Ba nữ sinh lập tức đồng loạt rút từ trong túi ra… ba bức thư tình.

Lê Hải nhanh tay nhận lấy, hỏi: “Cái này… lần lượt gửi cho ai?”

Ba khuôn mặt lập tức đỏ bừng như gấc chín. Cậu nhìn biểu cảm đó, sắc mặt liền tối sầm: “…Đừng nói là gửi cho tôi nhé?”

“Không không không không không, không phải!”

Lê Hải mặt đen như đáy nồi: “Không phải thì cũng không cần phủ nhận sáu lần quyết liệt như vậy chứ!”

Thật bó tay, thích tôi là chuyện gì ghê gớm lắm sao? Cho dù không thích thì cũng không cần thể hiện rõ ràng đến mức tổn thương lòng tự trọng của tôi thế này chứ!

“Nói đi, nhanh lên, Lương Hủ bọn họ còn đang đợi tôi.” Cậu thúc giục.

Ba người đẩy qua đẩy lại một hồi, cuối cùng một người lấy dũng khí: “Gửi cho… Lớp trưởng.”

“…”

Mặt Lê Hải đen thêm vài phần.

“Còn hai bức thư kia… cũng là gửi cho Lớp trưởng.”

“…”

Lần này thì đen hẳn.

Cậu thật sự muốn ném thẳng ba bức thư này vào mặt họ — nếu họ không có vẻ sắp phát khóc đến nơi.

“Lê Hải, làm phiền cậu rồi. Coi như vì mỗi lần bầu cán bộ lớp bọn tôi đều bầu cho cậu, nhất định phải giao tận tay cậu ấy nhé!”

“Phó bí thư, nhanh lên! Cậu ấy đang đứng ở hành lang lớp, bây giờ là thời cơ tốt nhất!”

Tốt cái búa!

Lê Hải vừa đi vừa lầm bầm. Cậu thật sự không hiểu nổi, giả sử Tôn Thiên Ngạo nhận một bức thì ba người bọn họ có cãi nhau không? Hay là hy vọng hắn nhận cả ba?

Trong mắt cậu, tình cảm của con gái giống như một đề Olympic khó nhằn mà học sinh kém có nhìn thế nào cũng chỉ thấy mù mờ.

Tầng ba của tòa nhà dạy học, hành lang ngoài lớp. Lê Hải chìa ba bức thư tình ra trước mặt Tôn Thiên Ngạo: “Một bức của H.T, một bức của H.Y, một bức của C.H.M. Còn bức nào của ai thì tôi không biết, cậu tự đọc nội dung đi!”

Tôn Thiên Ngạo không nhận. Hắn chỉ liếc qua một cái rất nhạt rồi dời tầm mắt về phía sân thể dục.

“Cậu mang đến cho tôi mà còn tức giận sao?”

Hắn nói hờ hững: “Sao không tiện tay giúp tôi từ chối luôn đi?”

Lê Hải khó chịu đáp trả: “Cái này là gửi cho cậu, đâu phải gửi cho tôi. Tôi xử lý kiểu gì?”

“Có thể xử lý.”

Tôn Thiên Ngạo quay sang nhìn cậu: “Tôi trao quyền sở hữu cho cậu.”

“Quyền sở hữu?”

Lê Hải sững người: “Ba bức thư này á?”

“Không.”

Khóe môi Tôn Thiên Ngạo chậm rãi nhếch lên.

Gió nhẹ thổi qua hành lang, ánh nắng đầu hạ rực rỡ đậu trên vai. Giữa tiếng ồn ào từ sân thể dục vọng lại, Tôn Thiên Ngạo nhìn cậu bằng ánh mắt nghiêm túc, dịu dàng và vô cùng chân thành.

Hắn nói, không phải một câu, mà chỉ là một chữ: “Tôi.”

Ánh nắng chiếu lên bộ đồng phục trắng sạch sẽ của họ. Đó là tuổi trẻ. Nụ cười nở trên gương mặt còn non nớt. Đó là rung động.

Kể từ ngày hôm đó, Lê Hải chính thức có được một “quyền lợi”: Quyền sở hữu Tôn Thiên Ngạo.

Trong nửa năm còn lại trước khi tốt nghiệp, cậu đã dùng “quyền sở hữu” này để làm không ít chuyện vi phạm kỷ luật.

Cố ý không làm bài tập để hắn làm thay, cố ý không trực nhật để hắn quét dọn, cố ý đi muộn để hắn xóa tên trong sổ… Cậu cứ liên tục phạm lỗi nhỏ để kiểm chứng xem người này có thực sự vì cậu mà làm tất cả hay không.

Kết quả: Đúng, cậu thực sự sở hữu Tôn Thiên Ngạo.

Lê Hải chưa từng quên quyền lợi đó, chỉ là cậu không dám nhớ lại nữa. Giống như vầng trăng trên trời, dù sáng, dù đẹp, dù sẵn sàng bao bọc cậu nhưng thực tế lại tàn khốc nói rằng: Đó chỉ là ảo tưởng không bao giờ thuộc về cậu.

Lê Hải nằm trên giường, nhắm mắt vờ như đã ngủ. Những năm qua cậu đã quen với việc im lặng, dù lòng có bão tố cũng không muốn nói ra.

Cậu chỉ muốn ép bản thân chìm vào giấc ngủ. Bởi vì chỉ cần qua một đêm, ngày mai cậu lại có thể khoác lên mình lớp vỏ “không có chuyện gì” — một lớp vỏ an toàn, bình thản mà không ai có thể chạm tới.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc