Chương 11: Từ bỏ cậu mới là hành động ngu xuẩn nhất đời tôi

Tiếng gầm của Tôn Thiên Ngạo khiến tai Lê Hải ù đi trong chốc lát. Nhưng cậu không phải bị dọa sợ, mà là bị sự cố chấp điên cuồng của người đàn ông trước mặt làm cho sửng sốt. Tôn Thiên Ngạo lại hiểu lầm, cho rằng cơn giận của mình đã lấn lướt…

Written by

Tiếng gầm của Tôn Thiên Ngạo khiến tai Lê Hải ù đi trong chốc lát.

Nhưng cậu không phải bị dọa sợ, mà là bị sự cố chấp điên cuồng của người đàn ông trước mặt làm cho sửng sốt.

Tôn Thiên Ngạo lại hiểu lầm, cho rằng cơn giận của mình đã lấn lướt được đối phương. Hắn ta thu tay lại, ngồi ngay ngắn về ghế lái, cố gắng điều chỉnh lại nhịp thở.

Sau khi bình tĩnh, hắn hạ giọng, dùng tông điệu chân thành đến mức đáng thương: “Tiểu Tiểu, chúng ta nói chuyện đàng hoàng được không? Mười ba năm qua, tôi thật sự… thật sự chưa bao giờ thôi nhớ về cậu. Đừng trốn tránh tôi nữa, có được không?”

Tôi cũng thế thôi.

Câu trả lời ấy đã nằm mấp máy nơi đầu lưỡi, nhưng Lê Hải cuối cùng vẫn nuốt ngược vào trong. Cậu kìm nén sự chua xót đang dâng lên cay nồng nơi hốc mắt, nhàn nhạt nói: “Đi thôi, tìm chỗ nào uống cà phê, chúng ta nói chuyện.”

Chiếc xe khởi động, lao đi trong sự im lặng đến nghẹt thở. Cả hai đều mang trong mình những toan tính riêng: Một người tìm mọi cách để giữ lại, một người vắt óc tìm đường rời đi.

Lê Hải chọn một quán cà phê ven sông. Cậu chọn vị trí ngoài trời, dù hơi nắng nhưng đã có ô che. Nơi này có tầm nhìn cực đẹp, ngước lên là bầu trời xanh thẳm, nhìn xuống là mặt sông phẳng lặng như khối ngọc bích khổng lồ. Thi thoảng buồn bực, Lê Hải vẫn thường đến đây để mượn sự bao la của thiên nhiên mà xoa dịu lòng mình.

Thấy Lê Hải dẫn đường một cách thành thục và trò chuyện thân thiết với nhân viên, Tôn Thiên Ngạo nhíu mày hỏi: “Cậu hay đến đây à?”

“Ừm, đôi khi.”

Tồn Thiên Ngạo cảm thấy câu trả lời này có chút cô độc. Thông thường, người ta sẽ nói là “đi với bạn bè”, nhưng tuyệt nhiên không thấy Lê Hải nhắc đến hai chữ đó. Là cậu lười nói, hay thực sự… Cậu chẳng có ai để đi cùng?

Ngồi đối diện nhau, Lê Hải nhấp một ngụm Latte rồi lên tiếng trước: “Tôi vẫn chưa hỏi, hiện tại cậu đang làm gì?”

Thấy Lê Hải cuối cùng cũng chịu chủ động tìm hiểu về mình, Tôn Thiên Ngạo không giấu được vẻ hào hứng. Hắn bắt đầu kể chi tiết, bắt đầu từ cột mốc hai người chia tay năm ấy.

Lê Hải im lặng lắng nghe. Giữa cái nóng oi bức của buổi chiều, thi thoảng có cơn gió lướt qua nhưng chẳng đủ để xua tan sự ngột ngạt đang bao trùm. Nhưng với Lê Hải, thế này là đủ rồi. Con người không nên quá thoải mái, vì khi quá êm ấm, người ta dễ quên mất vị trí thực sự của mình ở đâu.

Mặt trời dần nghiêng về phía Tây, đường chân trời bắt đầu nhuộm sắc đỏ rực rỡ, cũng là lúc Tôn Thiên Ngạo kết thúc câu chuyện của mình.

“Còn cậu?”

Tôn Thiên Ngạo hỏi: “Cũng nên nói cho tôi nghe một chút chứ?”

Lê Hải khẽ cười, nụ cười nhạt nhòa như ráng chiều: “Cuộc đời tôi đơn giản lắm, chẳng có gì để kể. Nhưng tôi có chuyện khác muốn nói.”

Cậu đặt ly cà phê rỗng xuống bàn, dùng tông điệu thâm trầm như một người thầy đang khuyên bảo học trò: “Cậu xem, cậu có một quá khứ huy hoàng, một tương lai rộng mở, tiền đồ rạng rỡ như thế. Một cuộc đời tốt đẹp như vậy, quỹ đạo của cậu nên đi theo những con đường bình thường nhất…”

“Lê Hải!”

Tôn Thiên Ngạo ngắt lời, cố nén cơn giận đang chực trào: “Nếu cậu định nói mấy lời giáo điều vô nghĩa đó thì không cần thiết đâu.”

“Sao lại vô nghĩa?”

Lê Hải nhàn nhạt đáp: “Cho dù là vô nghĩa, cũng hãy nghe tôi nói hết đã.”

Trông cậu có vẻ kiệt sức, giọng nói yếu ớt hẳn đi. Tôn Thiên Ngạo vốn dĩ có thể cứng rắn với cả thế giới, nhưng đứng trước Lê Hải, hắn hoàn toàn mất đi nhuệ khí.

Thấy đối phương im lặng, Lê Hải tiếp tục: “Cậu học hành thành tài, công việc lương cao, chẳng thiếu thứ gì. Việc tiếp theo cậu nên làm là tìm một người phụ nữ môn đăng hộ đối, kết hôn rồi sinh con. Đó mới là một cuộc đời hoàn hảo.”

“Nói xong chưa?”

Tôn Thiên Ngạo lạnh lùng nhìn cậu: “Cái sự hoàn hảo mà cậu nói, cậu đi mà tìm nó. Tôi không cần sự hoàn hảo, cuộc đời tôi, tôi tự làm chủ.”

Lê Hải cười khổ: “Cậu đã nói thế thì cuộc trò chuyện này chẳng còn ý nghĩa gì nữa.”

Ánh hoàng hôn vàng vọt hắt lên khuôn mặt thanh tú của Lê Hải, mang lại cho cậu chút sắc hồng giả tạo, nhưng tiếc thay, nó không thể sưởi ấm được trái tim đã nguội lạnh.

“Tôi không tin cậu không thấy cuộc sống của tôi hiện tại thế nào. Ở bên cạnh tôi, cậu chỉ bị kéo chân xuống thôi.”

Lê Hải nản lòng nói: “Tôi không thể cho cậu thứ gì, cũng không giúp được gì, thậm chí có thể hủy hoại cậu. Níu kéo tôi không phải là một hành động sáng suốt.”

“Thế nào mới là sáng suốt?”

Tôn Thiên Ngạo phản kích: “Lấy thước đo của ai? Tiêu chuẩn của ai? Cậu chỉ đang đứng từ góc độ của mình để phán xét, cậu đã hỏi ý kiến tôi chưa?”

Hắn nghiêng người về phía trước, ánh mắt cương quyết: “Nếu cậu muốn tính toán thiệt hơn, được, tôi tính với cậu. Inamori Kazuo từng nói: Mối quan hệ bền vững nhất là đôi bên cùng có lợi. Nếu một người không cung cấp được giá trị cảm xúc, không hỗ trợ kinh tế, không mang lại sự đồng hành tích cực, thì nên từ bỏ. Nhưng cậu thì khác!”

Tôn Thiên Ngạo thừa thắng xông lên: “Cậu mang lại cho tôi giá trị cảm xúc và sự đồng hành tuyệt vời nhất. Với tôi, cậu chiếm hai điểm quan trọng nhất rồi. Và vì cậu là ‘duy nhất’, nên từ bỏ cậu mới là hành động ngu xuẩn nhất đời tôi.”

“Ngược lại, tôi tự tin mình có thể cho cậu cả ba: Cảm xúc, kinh tế và sự đồng hành. Vậy tại sao cậu phải từ bỏ tôi? Cậu dạy tôi phải sáng suốt, sao cậu không làm gương trước đi?”

Trong ánh hoàng hôn cam đỏ, sự cố chấp của Tôn Thiên Ngạo hiện rõ mồn một: “Tiểu Tiểu, nếu tôi là kẻ nghèo hèn, không bản lĩnh, có lẽ lời cậu nói sẽ khiến tôi lung lay. Nhưng cậu lại dùng chuyện lợi ích để nói với một người không thiếu thứ gì, cậu không thấy mình đang cố tình làm tổn thương tôi sao? Cậu toàn nói chuyện bên ngoài, có dám nói về lòng chân thành của cậu không?”

Không dám.

Lê Hải thầm nghĩ: Một chút cũng không dám.

“Cậu có nghĩ đến bố mẹ mình không? Họ sẽ không đồng ý để cậu sống cùng một người đàn ông đâu.” Lê Hải đánh lạc hướng.

“Cậu chỉ lo lắng chuyện đó thôi sao?” Ánh mắt Tôn Thiên Ngạo bỗng bừng sáng, còn rực rỡ hơn cả nắng chiều.

Hắn ngây thơ đáp: “Đừng lo, bố mẹ tôi cởi mở lắm. Hai ngày tới tôi sẽ về nói chuyện với họ, chắc chắn họ sẽ đồng ý.”

Đồng ý cái rắm! – Lê Hải chửi thầm trong lòng.

“Vậy đợi khi nào cậu nói chuyện xong với họ rồi tính tiếp.”

Lê Hải tìm cách thoái lui: “Nếu họ không đồng ý, cậu có thể…”

“Không thể.”

Thiên Ngạo cắt ngang: “Họ không đồng ý là chuyện của họ. Tôi có nghĩa vụ thông báo, nhưng không có trách nhiệm phải nghe theo. Thái độ của họ không thay đổi được trái tim tôi.”

Ngừng một chút, hắn nhấn mạnh từng chữ: “Và thái độ của cậu, cũng không thể thay đổi được trái tim tôi.”

“…”

Lê Hải cạn lời.

Đã nói đến nước này rồi thì còn gì để bàn nữa?

“Về nhà ăn cơm thôi, mệt quá!”

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc