Dù sao thì mọi chuyện xảy ra cũng đều có nguyên do của nó.
Với tư cách là bạn học cấp ba kiêm bạn đại học kiêm cộng sự khởi nghiệp của Tôn Thiên Ngạo, Hà Vãn Sênh tự cho rằng mình là người bạn tốt nhất, là tri kỷ cứng cựa nhất, là anh em nối khố nhất của hắn. Mặc dù Tôn Thiên Ngạo đối với anh ta cũng chẳng nhiệt tình cho cam, nhưng điều đó không quan trọng, chẳng hề ngăn cản được cái sự “tự cho là” của anh ta.
Nhưng mà!
Nhưng mà!!
Nhưng mà!!!
Cái thằng cha này đã yêu đương ròng rã mười bốn năm trời, vậy mà anh ta ngay đến nửa sợi tóc cũng không biết!!!
Chuyện này thật sự quá là tổn thương tình cảm!
Lần nào anh ta có bạn gái mới cũng đều chủ động kể với Tôn Thiên Ngạo. Với tư cách là bạn bè, là tri kỷ, là anh em, anh ta cảm thấy mình hoàn toàn không nhận được sự đền đáp tình cảm tương xứng!
“Cậu bình tĩnh chút đi.”
Tôn Thiên Ngạo không khách khí đẩy anh ta ra.
“Tôi không bình tĩnh nổi!”
Hà Vãn Sênh giống như đứa trẻ chưa học hết lớp mầm, ấu trĩ yêu cầu: “Tôi không quan tâm, cậu phải xin lỗi bồi thường cho tôi!”
“Cậu có bệnh à?”
Tôn Thiên Ngạo tự cúi đầu chỉnh lại chiếc sơ mi bị vò nhăn nheo, hoàn toàn không muốn đoái hoài đến anh ta: “Nói cứ như thể tôi lừa gạt tình cảm của cậu không bằng.”
“Không có à?”
Hà Vãn Sênh như thể có một cuốn sổ thù vặt trong đầu, xắn tay áo bắt đầu tính sổ: “Hồi cấp ba tôi rủ cậu yêu đương, cậu bảo phải chăm chỉ học tập. Lên đại học rủ cậu yêu đương, cậu bảo phải nỗ lực tiến lên. Lên thạc sĩ rủ cậu yêu đương, cậu lại bảo phải chăm chỉ học tập nỗ lực tiến lên. Giờ là thế nào đây?”
“Chủ nghĩa Mác-Lênin dạy cậu học tập chăm chỉ tiến lên mỗi ngày là như vậy hả? Yêu đương thì yêu đương đi, có gì mà không thể nói, người khác cậu không nói thì thôi, ngay cả tôi cậu cũng không nói, cậu có phải là quá đáng không! Yêu đương với tiên nữ trong ao Dao Trì hả! Giấu giếm cứ như Kim Ốc Tàng Kiều vậy, cậu tưởng cậu là Hán Vũ Đế sao?!”
Do không có giấy nợ trắng đen rõ ràng, nên Tôn Thiên Ngạo thề sống chết không nhận: “Xin hỏi tôi có nói rõ ràng là tôi độc thân không?”
“…”
Hà Vãn Sênh tức thì nghẹn lời. Cái thằng cháu này đúng là chưa từng khẳng định rõ ràng thật.
“Nhưng cậu cũng đâu có khẳng định rõ ràng là mình có bạn gái!”
Anh ta cầm lá cờ chính nghĩa lên tiếp tục tranh luận.
“Ồ.”
Tôn Thiên Ngạo nhướng mày, một cái nhướng mày mà trong mắt Hà Vãn Sênh thì chẳng khác nào một gã con nợ chây lì đầy vẻ khiêu khích: “Thế bây giờ tôi bổ sung nhé, tôi có đối tượng rồi.”
“…”
Bổ sung cái con khỉ!
Hà Vãn Sênh tức đến nhảy dựng lên, nhưng lá cờ chính nghĩa tuyệt đối không thể ngã! Anh ta gào lên trong thế trận hoàn toàn không có cửa thắng này: “Buổi họp lớp mấy ngày tới, tôi nhất định sẽ lên án phê bình cái loại trọng sắc khinh bạn như cậu!”
Tôn Thiên Ngạo thong dong bước ra ngoài, để lại ba chữ nhẹ bẫng: “Tùy cậu đấy.”
Hà Vãn Sênh: “…”
Tao nguyền rủa tối nay mày không ‘lên’ nổi!
Sau khi rời công ty, Tôn Thiên Ngạo ghé qua siêu thị trước, mua một đống thứ mà hắn nghĩ Lê Hải sẽ thích ăn, sau đó lại đến nhà hàng mua mấy món ăn sẵn, cuối cùng mới trở về Giang Ngạn Dao Cầm.
Lê Hải nhìn bốn túi đồ lớn đặt trên bàn trà, hỏi: “Cậu đang nuôi lợn đấy à?”
Tôn Thiên Ngạo khẽ cười, một tay kéo cổ tay cậu, ôm chặt vào lòng. Hắn rúc vào hõm cổ cậu, hỏi: “Nhớ tôi không?”
“…”
Trong lòng Lê Hải bảo: Nhớ.
Cái miệng Lê Hải bảo: “Không nhớ.”
“Không nhớ?”
Tôn Thiên Ngạo lập tức gặm một cái lên chiếc cổ trắng ngần của cậu, gặm xong lại hỏi: “Nhớ hay không?”
Lê Hải thề chết không chịu khuất phục: “Không nhớ.”
“Cậu nói dối.”
Tôn Thiên Ngạo áp trán mình vào trán cậu, nói: “Hồi nhỏ mỗi lần cậu đi chơi về, đều nhắn tin bảo nhớ tôi mà.”
“Cậu cũng nói đó là hồi nhỏ rồi, cũng nói đó là lúc tôi đi chơi về rồi.”
Lê Hải thản nhiên đáp: “Bây giờ không còn nhỏ nữa, tôi cũng không đi chơi, nói mấy câu sến súa đó làm gì?”
“Cho nên thực ra cậu vẫn nhớ tôi, đúng không?”
Tôn Thiên Ngạo tóm được điểm mấu chốt.
“Tôi nói thế bao giờ?” Lê Hải chột dạ đẩy hắn ra.
Tôn Thiên Ngạo kéo cậu lại, mặt dày mày dạn yêu cầu: “Thế thì cậu nói đi, không nói không buông tay.”
Lê Hải: “… Tôn thiếu gia này, không được ép người quá đáng thế chứ? Ngày xưa cậu đâu có như vậy.”
Tôn Thiên Ngạo: “Cậu ngày xưa cũng đâu có như vậy, sao bây giờ cứ thích khẩu thị tâm phi (nói một đằng nghĩ một nẻo) thế này?”
Lê Hải nghĩ thầm: Vì hoàn cảnh cuộc sống bức bách chứ sao, sống trong vũng lầy tầng lớp dưới đáy xã hội, không học cách khẩu thị tâm phi, sớm đã chết đói ngoài đường rồi.
Lê Hải nói: “Tôi không có nói một đằng nghĩ một nẻo, tôi đang nói thật lòng đấy.”
Tôn Thiên Ngạo: “Thế thì cậu làm ngược lại lòng mình một lần đi.”
“…”
Lê Hải thật sự muốn cho hắn một đấm.
“Không buông ra là cơm canh nguội hết bây giờ. Còn bảo chăm sóc tôi,Tôn thiếu gia, cậu biết chăm sóc người khác không đấy?”
“Biết.”
Tôn Thiên Ngạo khẳng định chắc nịch: “Trừ nấu ăn ra tôi không biết, còn lại không vấn đề gì. Cậu yên tâm, tôi sẽ không để cậu phải chịu bất cứ uất ức nào nữa. Cậu chỉ cần làm những gì mình thích thôi, mọi việc khác cứ giao cho tôi.”
Lê Hải muốn khóc, muốn nói được, muốn ôm thật chặt vầng trăng này.
Nhưng cậu giống như một người lính cụt, ngoài suy nghĩ ra, không dám làm gì cả.
“Cơm còn không biết nấu, giữ cậu lại có tác dụng gì?”
… Được rồi, ngoài việc bới lông tìm vết, đúng là cậu chẳng dám làm gì thật.
“Thế tôi sẽ học, được không?”
Tôn Thiên Ngạo cúi đầu, áp sát cánh môi mình vào môi cậu, dỗ dành: “Cậu muốn gì, tôi cũng sẽ làm.”
Máy lạnh trong phòng khách đang để 23°C, bình thường thì rất vừa vặn. Nhưng Lê Hải lại thấy rất nóng.
“Tôi muốn cậu đi cưới một cô vợ, đi kết hôn sinh con, cậu cũng làm à?”
Thế là cậu chọn cách dội một gáo nước lạnh không đúng lúc vào cái tình cảm nóng bỏng đang trào dâng này.
“Cậu nói gì?”
Tôn Thiên Ngạo lùi tầm mắt lại vài phân: “Cậu nói lại lần nữa xem.”
Ừm… hình như lại hơi lạnh quá rồi.
Lê Hải lập tức mỉm cười, nói: “Đùa thôi mà, ăn cơm đi, tôi đói thật rồi.”
Cậu chủ động nắm lấy tay Tôn Thiên Ngạo, kéo về phía phòng ăn.
Trong lúc ăn, Tôn Thiên Ngạo bảo: “Tiểu Tiểu, tôi đã nhờ công ty môi giới tìm giúp việc rồi, cậu có yêu cầu gì không?”
“Yêu cầu?”
Lê Hải nuốt miếng thức ăn trong miệng, hỏi: “Yêu cầu gì cũng được à?”
Tôn Thiên Ngạo cười: “Ừm, tôi sẽ bảo họ cố gắng tìm theo ý cậu.”
“Ồ.”
Lê Hải đặt đũa xuống, bắt đầu bấm đốt ngón tay đưa ra từng yêu cầu một: “Cao khoảng mét sáu, đừng béo quá, ngũ quan phải ưa nhìn, vòng một không dưới size C…”
Cạch!
“Tôi đã nói hết đâu, cậu đập đũa làm gì thế!” Lê Hải bất mãn nói.
Tôn Thiên Ngạo: “… Đây là yêu cầu tìm giúp việc của cậu đấy à?”
Không phải.
Lê Hải thầm nghĩ: Đây là yêu cầu tìm vợ cho cậu đấy.
“Chẳng phải cậu bảo yêu cầu gì cũng được sao? Bây giờ lại không cho nói, thật là, thay đổi nhanh như chong chóng mà lại còn keo kiệt.”
Bất kể trong lòng nghĩ gì, ngoài mặt cậu vẫn phải giữ vững khí thế.
“…”
Tôn Thiên Ngạo rất muốn lôi cậu vào phòng làm một trận, nhưng nhìn mâm cơm mới ăn được một nửa, hắn vẫn kìm nén lại: “Cậu nêu yêu cầu cho hẳn hoi vào, chỉ được yêu cầu về kỹ năng thôi, không được yêu cầu về ngoại hình.”
“Kỹ năng?”
Lê Hải không biết nghĩ đến cái gì, nhịn cười hỏi: “Kỹ năng giường chiếu có tính là kỹ năng không?”
Tôn Thiên Ngạo: “…”
Tốt lắm, thế thì làm luôn đi thôi.
“Tôi sai rồi tôi sai rồi, không nói nữa, không yêu cầu gì nữa hết! Anh ơi, cho em một cơ hội đi, em thật sự ưm… anh ưm…”
Tiếng nói đột ngột im bặt.









Gửi phản hồi