Chương 24: Chuyện này không khó, cậu muốn lúc nào cũng được

Rèm cửa sổ trong phòng ngủ không kéo ra, nhưng cửa phòng lại đang mở. Tầm mắt của Lê Hải xuyên qua khung cửa nhìn ra phòng khách, có thể cảm nhận được hôm nay thời tiết rất đẹp. “Chúng ta ra ngoài ăn đi.” Cậu nói. Tôn Thiên Ngạo hơi khựng lại một chút,…

Written by

Rèm cửa sổ trong phòng ngủ không kéo ra, nhưng cửa phòng lại đang mở. Tầm mắt của Lê Hải xuyên qua khung cửa nhìn ra phòng khách, có thể cảm nhận được hôm nay thời tiết rất đẹp.

“Chúng ta ra ngoài ăn đi.” Cậu nói.

Tôn Thiên Ngạo hơi khựng lại một chút, sau đó cười đáp: “Được, tôi đưa cậu đi.”

Lê Hải lập tức rời giường vệ sinh cá nhân và thay quần áo, Tôn Thiên Ngạo nhân lúc chờ đợi cũng thay một bộ đồ giản dị. Sau khi Lê Hải chuẩn bị xong, hai người liền xuất phát.

Tôn Thiên Ngạo đưa cậu đến một nhà hàng cao cấp dùng bữa trưa, ăn xong lại dẫn cậu đến trung tâm thương mại gần đó mua thêm mấy bộ quần áo.

Khi trở lại trong xe, Lê Hải cười nói: “Tôn thiếu gia này, tôi bảo nhé, nếu tôi mà là phụ nữ thì tốt biết mấy.”

“Ý cậu là sao?” Tôn Thiên Ngạo nhướng mày nhìn cậu.

Lê Hải một tay chống bên cửa sổ, nghiêng đầu nhìn hắn, tay kia bắt đầu đếm ngón tay: “Cậu xem, nào là ăn đại tiệc, nào là mua quần áo, mấy hôm trước còn đưa cho tôi bao nhiêu tiền nữa, chậc chậc…”

Cậu thở dài đầy châm chọc: “Tôi thực sự cảm thấy hổ thẹn khi nhận, nếu tôi là phụ nữ, còn có thể sinh cho cậu một đứa con để đền đáp cậu, tiếc là tôi không phải, tính ra, cậu lỗ quá!”

“Lỗ?”

Tôn Thiên Ngạo tháo dây an toàn vừa mới thắt xong, rướn người ép về phía ghế phụ: “Thế thì bù đắp cho tôi một chút đi.”

Dứt lời, một tay hắn nắm lấy cổ tay Lê Hải, tay kia bóp cằm cậu, mạnh bạo hôn xuống. Năm phút sau, Lê Hải mới có cơ hội hít thở.

“Giữa thanh thiên bạch nhật, cậu có thể tiết chế một chút không hả?”

Cậu bất mãn lườm Tôn Thiên Ngạo: “Dù bây giờ mọi người cởi mở hơn với đồng tính, nhưng cũng chưa đến mức chấp nhận việc hôn nhau tùy tiện ngoài đường thế này đâu!”

“Đây là ở trong xe.” Tôn Thiên Ngạo tiếp tục thắt dây an toàn.

“Đây là cái xe đang đậu bên lề đường!”

Lê Hải chỉ vào kính xe trong suốt không tì vết phía trước: “Lúc nãy cái ông lão thu phí cứ đi tới đi lui dòm chúng ta tận hai lần đấy!”

“Thế để tôi xuống mắng lão.” Nói đoạn, Tôn Thiên Ngạo lại định tháo dây an toàn.

“…… Ngồi yên!”

Lê Hải chịu thua luôn, cái chứng bệnh gì không biết! Đúng là… đúng là có bệnh thật mà!

“Ờ.”

Tôn Thiên Ngạo ngoan ngoãn ngồi im: “Đi mua thêm vài bộ quần áo nữa được không? Nếu cậu không thích kiểu dáng ở trung tâm thương mại này, tôi đưa cậu đến trung tâm thương mại Vạn Tú.”

“Tôi nói lại lần nữa, không mua.”

Lê Hải từ chối hành vi bao bọc nuông chiều kiểu bồ nhí này của hắn ta: “Đợi bao giờ tôi sinh được con cho cậu đi, rồi cậu hãy dắt tôi đi mua đồ mỗi ngày.”

Tôn Thiên Ngạo nhìn cậu đầy suy tư, nhìn một hồi, hắn bỗng nhiên bật cười: “Cậu cứ nhắc đến chuyện con cái suốt, có phải cậu muốn chúng ta có một đứa con không? Không vấn đề gì, khoa học kỹ thuật bây giờ phát triển, chuyện này không khó, cậu muốn lúc nào cũng được. Năm nay? Hay năm sau?”

“……”

Lê Hải hơi đờ người ra.

Chẳng phải đang nói chuyện mua quần áo sao? Sao một phát lại nhảy vọt sang vấn đề con cái thế này?? Lại còn chính xác đến tận mốc thời gian nữa chứ???

Tôn Thiên Ngạo thấy cậu im lặng, tưởng cậu đang thật sự cân nhắc vấn đề này, bèn cười bảo: “Đừng vội, cứ thong thả mà nghĩ, nghĩ kỹ rồi bảo tôi.”

“Cút!”

Lê Hải lườm hắn một cái cháy mặt: “Đi thôi, đến bờ sông hôm trước đi, tôi muốn uống cà phê!”

Tôn Thiên Ngạo không muốn đến chỗ đó: “Đổi chỗ khác đi, tôi đưa em lên tầng thượng khách sạn XX, ở đó có một quán cà phê vị ngon lắm.”

Lê Hải định bảo chắc chắn là đắt lắm, ở bờ sông mười mấy tệ một ly là tốt rồi, mắc gì phải đến chỗ đắt đỏ thế. Nhưng nghĩ lại, cũng phải, gia thế khác nhau, định sẵn tầng lớp tiêu dùng cũng sẽ khác nhau.. Dù thành phố N này chẳng lớn lao gì, cũng không ngăn được sự phổ biến và bao trùm của khoảng cách giàu nghèo.

Cậu không nói gì nữa, mặc cho Tôn Thiên Ngạo đưa đi.

Tại quán cà phê góc khuất trên tầng thượng khách sạn XX, Lê Hải nhấp một ngụm cà phê đặc biệt rồi nói: “Tôi thấy chẳng khác gì mấy loại mười mấy tệ tôi hay uống cả, chỉ là mùi thơm nồng hơn một chút thôi.”

Cậu đặt tách cà phê cao cấp sang trọng xuống, bổ sung thêm một câu: “Ồ, giá cả cũng ‘nồng’ hơn nữa.”

Tôn Thiên Ngạo cười nhạt: “Nếu cậu thấy chỗ này không ngon, lần sau chúng ta lại đổi chỗ khác. Thành phố N có nhiều quán cà phê như vậy, chúng ta có thể thong thả uống, thong thả chọn, cuối cùng chọn lấy một quán cậu thấy ngon nhất, chúng ta sẽ mua nhượng quyền đầu tư luôn quán đó.”

Lê Hải không đáp lời, cậu nghiêng đầu nhìn phong cảnh bên phải. Tầm mắt xuyên qua lớp kính sát đất trong suốt có thể thu vào một vòng nhỏ cảnh sắc thành phố N. Rất rộng lớn, rất sáng sủa, rất dễ chịu. Đó là những từ miêu tả chân thực nhất mà Lê Hải có thể nghĩ ra và trực tiếp cảm nhận được lúc này.

“Thương lượng với cậu một việc nhé.” Cậu quay tầm mắt lại.

“Có gì mà phải thương lượng, cậu cứ sai bảo, tôi đi làm.” Tôn Thiên Ngạo đáp một cách sảng khoái và nuông chiều.

“Dễ nói chuyện vậy sao? Hiếm thấy đấy!”

Lê Hải bưng tách cà phê nhấp một ngụm, hương vị thơm nồng đậm đà quấn quýt đầu lưỡi, cậu nhấm nháp một chút, phát hiện đúng là mình chẳng thẩm thấu được sự khác biệt nào. Chớp mắt một cái, trong đầu cậu bỗng nảy ra một câu: Cái lưỡi nghèo nàn của con lợn ăn cám quả nhiên không nếm ra được vị ngon của đồ tinh túy.

“Ở trước mặt cậu, có bao giờ tôi khó nói chuyện đâu?”

Giọng Tôn Thiên Ngạo dịu dàng xen lẫn một chút uất ức: “Người khó nói chuyện thật sự là cậu mới đúng.”

“……”

Lê Hải khó chịu lườm hắn một cái: “Nói chuyện nghiêm túc! Tôi…”

Cậu khựng lại, hít một hơi thật dài như đang tự tiếp thêm can đảm cho mình: “Tôi muốn ngày mai dọn về chỗ cũ ở. Vết thương của tôi giờ cũng đóng vảy rồi, tự ở một mình không vấn đề gì, cậu…”

Cậu không nói tiếp được nữa, vì sắc mặt Tôn Thiên Ngạo đã thay đổi, hệt như một rãnh nước bẩn chưa qua xử lý, vừa hôi vừa đen.

Lê Hải cứng đầu nhướng mày đầy vô tội: “Làm gì mà lại nổi giận, lúc nãy chẳng phải đã nói…”

“Lý do.”

Tôn Thiên Ngạo lạnh lùng cắt ngang lời cậu: “Lý do dọn về đó ở.”

“……”

Lê Hải suýt chút nữa không nhịn được mà rùng mình một cái. Nếu không phải ánh nắng bên ngoài đang cực kỳ chói chang, thì vào khoảnh khắc Tôn Thiên Ngạo lên tiếng, cậu đã tưởng mùa đông vừa ập đến rồi.

“Lý do… lý do là vì vết thương tôi lành rồi mà.” Cậu e dè quay đầu sang bên phải, không dám nhìn thẳng vào gương mặt tuấn tú đối diện nữa.

Tôn Thiên Ngạo lại không để cậu trốn tránh, ra lệnh: “Quay lại đây, nếu không tôi sẽ bước qua đó đấy.”

“…… Đm!”

Lê Hải không nhịn được chửi thầm một câu “quốc hồn quốc túy” trong lòng.

Nhưng chửi xong cậu vẫn phải làm theo, nếu không thật khó tưởng tượng ở nơi công cộng thế này, Tôn Thiên Ngạo sẽ làm ra chuyện kinh thiên động địa gì.

“Những gì cậu vừa nói không phải lý do, mà là cái cớ.” Tôn Thiên Ngạo hạ đôi chân dài đang vắt chéo xuống, thân trên rướn về phía trước vài phân, đôi mắt phượng hẹp dài toát ra vẻ sắc lạnh và âm trầm.

“……”

Có một khoảnh khắc, Lê Hải muốn trực tiếp phá cửa kính nhảy ra ngoài. Mẹ nó, nghẹt thở quá đi mất!

Cậu thầm nghĩ: Năm đó chắc chắn mình bị gió bốn phương tám hướng thổi lú lẫn rồi nên mới chọn trêu chọc hắn!

“Tôi không hiểu rốt cuộc cậu đang khó chịu vì cái gì, tôi cũng không hiểu rốt cuộc cậu đang trốn tránh điều gì.”

Đầu ngón tay Tôn Thiên Ngạo gõ mạnh xuống mặt bàn cao cấp mà Lê Hải hoàn toàn không nhìn ra là chất liệu gì, phát ra một tiếng động trầm đục — sự áp bức vô hình vào lúc này đã có âm thanh của riêng nó.

“Cậu lo lắng về khoảng cách giữa chúng ta, tôi đã nói với cậu rồi, cậu lo lắng về cảm nhận của bố mẹ tôi, tôi đã đi xử lý rồi, cậu nói cho tôi biết, còn vấn đề gì nữa? Rốt cuộc còn vấn đề gì ngang nhiên chắn ngang trong lòng cậu, khiến cậu không thể an tâm ở bên tôi?”

Nói đoạn, hắn lại gõ mạnh xuống mặt bàn thêm một cái nữa. Trong cuộc đấu mắt với tư thế cực kỳ không cân sức, hắn gằn từng chữ: “Em nói đi, tôi sẽ đi giải quyết.”

“……” Lê Hải cảm thấy kiếp trước mình chắc chắn là một người lính cụt.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc