Chương 27: Anh em là cỏ, người yêu là bảo bối

“Giới thiệu một chút, đây là Hà Vãn Sanh, người mà trước đây tôi đã từng kể với cậu, bạn học kiêm cộng sự ở công ty của tôi.” Tôn Thiên Ngạo – người hoàn toàn nằm ngoài bầu không khí quỷ dị này – bắt đầu điềm nhiên giới thiệu hai con người đang…

Written by

“Giới thiệu một chút, đây là Hà Vãn Sanh, người mà trước đây tôi đã từng kể với cậu, bạn học kiêm cộng sự ở công ty của tôi.”

Tôn Thiên Ngạo – người hoàn toàn nằm ngoài bầu không khí quỷ dị này – bắt đầu điềm nhiên giới thiệu hai con người đang chìm nghỉm trong cái bầu không khí quỷ dị đó.

“Chào anh, Hà…” Lê Hải nhìn về phía Tôn Thiên Ngạo.

Cậu có chút lúng túng, không biết nên gọi thẳng tên hay là gọi “Hà Tổng”. Bởi vì trước khi tiếp xúc với Tôn Thiên Ngạo, những nhân vật lớn được coi là ông chủ trong thế giới của tầng lớp dân lao động thấp kém như cậu, cậu căn bản không có cửa chạm tới. Thỉnh thoảng gặp một ông chủ của công ty nhỏ nào đó, cậu đều phải cung kính, khiêm nhường gọi một tiếng “X Tổng”.

Tôn Thiên Ngạo dường như hiểu được sự lúng túng của cậu, dịu dàng vỗ nhẹ vào tay cậu: “Cứ gọi tên là được.”

Tôn Thiên Ngạo nói xong, không đợi Lê Hải kịp cất lời gọi, hắn đã quay sang giới thiệu với Hà Vãn Sanh – người đang đứng ở cửa như bị đóng băng: “Đây là Lê Hải, người mà hôm qua tôi đã nói với cậu, người yêu của tôi.”

“……”

Lê Hải rất muốn nói không phải, đừng giới thiệu như vậy, nhưng nghĩ lại cậu vẫn chọn im lặng.

Một phần là lo giải thích càng cố ý thì càng loạn, phần khác là sợ Tôn Thiên Ngạo ngộ nhỡ lại nổi giận.

Ôi, trái đất hủy diệt luôn đi cho rồi.

Còn Hà Vãn Sanh – một người chỉnh tề trong bộ âu phục – sau khi dùng hết vốn liếng tố chất văn hóa cao và giáo dục gia đình tốt đẹp cả đời để nén lại sự chấn động như bị đại bác bắn phá não bộ, mới cứng nhắc thốt ra được hai chữ: “Chào cậu.”

“Chào anh…” Lê Hải cũng khách sáo đáp lại một câu, sau đó quay đầu nhìn Tôn Thiên Ngạo.

Tôn Thiên Ngạo không để ý đến vẻ mặt khó coi hơn cả ăn phải cứt của Hà Vãn Sanh, chỉ hỏi Lê Hải đã nghĩ ra lát nữa muốn ăn gì chưa.

Lê Hải cảm thấy thật kỳ diệu, vào cái lúc ngượng ngùng không thể ngượng ngùng hơn thế này, Tôn Thiên Ngạo lại chỉ quan tâm xem cậu muốn ăn cái gì. Cậu không khỏi cảm thán trong lòng: Đúng là chân ái có khác!

“Chúng ta đi trước đi.”

Cậu bây giờ đã chẳng còn tâm trạng ăn uống gì nữa, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi đây, sẵn tiện để lại cho vị Hà Vãn Sanh đang bị “đóng băng” chưa rã đông kia một chút không gian để bình tâm lại.

“Được, chúng ta đi.”

Tôn Thiên Ngạo nắm tay cậu đứng dậy, nói với Hà Vãn Sanh: “Phiền cậu dọn dẹp một chút.”

Hà Vãn Sanh liếc nhìn Tôn Thiên Ngạo một cái, không nói gì.

Lê Hải và Hà Vãn Sanh là lần đầu gặp mặt, không hề thân thiết, nhưng chẳng hiểu sao Lê Hải lại cảm thấy mình đọc hiểu được ánh mắt đó: Dọn cái mả mẹ nhà cậu ấy mà dọn!!!

Trở lại trên xe, Lê Hải không nhịn được hỏi: “Bạn của cậu không sao chứ?”

“Hửm?”

Tôn Thiên Ngạo có chút ngơ ngác: “Cậu ta thì có chuyện gì được?”

“…… Rõ ràng là anh ta có chút…”

Lê Hải nhất thời không tìm được từ: “Chính là…”

“Không cần quan tâm cậu ta đâu.”

Tôn Thiên Ngạo hiểu ý cậu muốn diễn đạt, trấn an nói: “Cậu ta vốn dĩ lúc nào chẳng vậy, gặp chút chuyện là cứ hốt hoảng cả lên, như có bệnh ấy.”

“……”

Lê Hải thầm nghĩ: Tôi thấy cậu cũng bệnh chẳng nhẹ đâu, thậm chí có khi còn nặng hơn anh ta một chút.

Vừa định nổ máy, điện thoại của Tôn Thiên Ngạo vang lên, hắn bắt máy rồi chỉ nói đúng hai câu.

“Tầng hầm B2, gần lối vào cổng C.”

“Tùy cậu.”

Lê Hải mang theo vẻ thắc mắc nhìn hắn.

“Hà Vãn Sanh, cậu ta bảo muốn đi ăn cùng chúng ta.” Tôn Thiên Ngạo nói.

“Đừng…”

Lê Hải định nói không muốn, nhưng suy nghĩ một giây lại đổi ý: “Thôi bỏ đi, cậu đã bảo tùy anh ta rồi, tôi còn nói được gì nữa.”

Tôn Thiên Ngạo quán triệt tư tưởng ‘anh em là cỏ, người yêu là bảo bối’, hoàn toàn không màng đến sống chết của anh em mà dịu dàng nói với người yêu: “Không cần lo lắng gì cả, cứ coi cậu ta như không khí là được.”

“……”

Lê Hải thầm nghĩ tôi không dám tán thành đâu. Một người sống sờ sờ đầy đủ chân tay, biết nói biết thở, tôi không cách nào coi người ta là không khí giống cậu được…

Cạch!

Lê Hải còn chưa nghĩ xong, Hà Vãn Sanh đã mở cửa sau ngồi vào. Trong tích tắc, bằng một cách thần kỳ nào đó, Lê Hải lại đọc được từ động tác hối hả của anh ta một loại khí thế hùng hổ.

Lần này, trực giác của Lê Hải không chuẩn. Hoặc nói đúng hơn là chuẩn một nửa. Khí thế hùng hổ thì có, nhưng không phải nhắm vào Lê Hải, mà là nhắm vào Tôn Thiên Ngạo.

Nội tâm Hà Vãn Sanh gào thét: Cái thằng khốn kiếp này từ đầu đến cuối chưa từng nói với mình người yêu của nó là đàn ông!!! Đm!!!!!!!*

Có lẽ vì tố chất quá cao, giáo dục quá tốt, Hà Vãn Sanh đã nhanh chóng lấy lại bình tĩnh trong vài phút ngắn ngủi ở một mình vừa rồi. Trong suốt quãng đường đi, anh ta tỏ vẻ hiền hòa thân thiện, đặt tay lên lưng ghế phụ, hỏi một tràng dài những câu hỏi mà Lê Hải thấy cực kỳ thiếu khoảng cách như pháo nổ:

“Hai người trước đây yêu xa à? Sao chưa bao giờ thấy cậu xuất hiện thế?”

“……” Độ cạn lời tăng thêm 20 điểm.

“Hai người chắc là yêu ngầm đúng không? Là vì bố mẹ bên nào không đồng ý à?”

“……” Độ cạn lời tăng thêm 40 điểm.

“Hai người là hàng xóm thanh mai trúc mã à? Hay là bạn học?”

“……” Độ cạn lời đạt mức tối đa.

“Làm sao hai người có thể kiên trì bên nhau 14 năm mà không chia tay vậy?”

“……” Không… Cái quái gì vậy???

“Hai người…”

“Hà Vãn Sanh.”

Tôn Thiên Ngạo lên tiếng cắt ngang những câu hỏi phiền phức như tiếng chó sủa của anh ta: “Cậu hỏi đủ chưa? Chưa đủ thì biến xuống xe.”

“Sao lại không cho hỏi chứ!”

Hà Vãn Sanh đối diện với Tôn Thiên Ngạo giống như khẩu súng nạp đầy thuốc súng, mỗi từ phun ra đều vang lên sự bất mãn: “Giấu tôi lâu như thế, tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu! Hỏi một chút thì đã làm sao, Tiểu Hải còn chưa nói gì, ông cuống cái gì?!”

“……” Tiểu Hải lại là cái gì nữa đây?

Lê Hải còn chưa kịp hoàn hồn từ cái vụ “14 năm” lúc nãy, lại bị cái cách xưng hô hoàn toàn không có chừng mực này làm cho choáng váng.

Rõ ràng lúc nãy đến câu “Chào cậu” còn nói một cách gian nan cứng nhắc, thế mà xoay người một cái đã gọi “Tiểu Hải” ngọt xớt, trước sau tổng cộng chưa đầy mười phút, khả năng tiếp nhận và dung nạp này cũng lớn quá rồi đấy.

Lê Hải lại không nhịn được cảm thán trong lòng: Đúng là học cao có khác, cái gì cũng nhìn thấu nhìn thoáng, lại còn nhìn… nhanh nữa chứ!

Tôn Thiên Ngạo nhìn anh ta qua gương chiếu hậu, đôi mắt phượng dài hẹp sắc bén vương chút hững hờ lạnh nhạt: “Cậu hỏi quá nhiều rồi.”

“Nhiều sao?”

Hà Vãn Sanh lại nghiêng đầu nhìn Lê Hải đang có chút mờ mịt, nhẹ nhàng hỏi: “Nhiều không Tiểu Hải?”

“……”

Lê Hải thầm nghĩ cái này tôi trả lời kiểu gì đây. Tôi bảo không nhiều thì rõ ràng không thực tế. Tôi bảo nhiều thì anh sẽ rất mất mặt.

Im lặng hai giây, cậu quyết định chuyển chủ đề sang một kênh khác: “Tôi vừa nghe anh nói cái gì mà 14 năm, ý là sao?”

Cậu hơi nghiêng người, dùng thần sắc bình thản nhìn Hà Vãn Sanh.

“Hả? Thì là thời gian hai người quen nhau đó.”

Hà Vãn Sanh chỉ chỉ Tôn Thiên Ngạo: “Hôm qua cậu ta nói với tôi vậy mà.”

Lê Hải dời tầm mắt lên khuôn mặt của Tôn Thiên Ngạo đang lái xe.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc