Chương 32: Một ngày bảy tám lần cũng không đủ

Lê Tĩnh là ai, hắn biết rõ. Em gái ruột của Lê Hải, kém cậu hai tuổi. Nhưng kể cả là em gái ruột thì đã sao, trong mắt hắn, loại em gái xây dựng dục vọng của bản thân trên nỗi đau của anh trai mình thì thà không có còn hơn. Lê Hải…

Written by

Lê Tĩnh là ai, hắn biết rõ.

Em gái ruột của Lê Hải, kém cậu hai tuổi. Nhưng kể cả là em gái ruột thì đã sao, trong mắt hắn, loại em gái xây dựng dục vọng của bản thân trên nỗi đau của anh trai mình thì thà không có còn hơn.

Lê Hải lại tỏ vẻ không quan tâm: “Nói thì cứ để nó nói, ngoài việc đó ra nó còn làm gì được tôi nữa đâu.”

Cậu giống như đã quá quen với những lời chỉ trích mang tính đạo đức giả và công kích cá nhân này, giọng điệu bình thản như thường, chẳng nhận ra chút buồn bã hay giận dữ nào.

“Không được.”

Tôn Thiên Ngạo nói trong hơi thở nóng bỏng đầy khao khát: “Tôi cho cậu hai lựa chọn.”

“…… Cậu muốn làm gì?” Lê Hải có một dự cảm chẳng lành.

Tôn Thiên Ngạo từ trên cao nhìn xuống cậu, trong mắt là sự áp bức tràn đầy dục vọng: “Một, kể hết chuyện nhà cậu cho tôi nghe, tôi sẽ không động đậy nữa. Hai, cậu có thể im lặng, và tôi sẽ làm tiếp.”

Nói xong, hắn cố ý ép xuống thêm một phân, để Lê Hải cảm nhận rõ hơn ngọn lửa của mình.

“……”

Lê Hải nghiêm trọng nghi ngờ, trong chăn có phải là một củ khoai lang lớn vừa được nướng xong không.

“Tôn thiếu gia này, đây mà gọi là câu hỏi lựa chọn à?”

Sự hoài nghi chân thành từ một tiểu học bá ngày xưa gửi đến một đại học bá hiện tại: “Là người kế thừa chủ nghĩa, lại là trụ cột tài năng đã được giáo dục cao cấp, loại câu hỏi lựa chọn không có tính hợp lý và logic nào, ngược lại còn đầy tính cưỡng chế này, cậu làm sao mà nghĩ ra được hay vậy?”

“Thì cứ thế mà nghĩ thôi.”

Tôn Thiên Ngạo đưa tay cọ xát đôi môi ẩm ướt của cậu: “Cậu nói cho tôi biết, cậu chọn cái nào?”

“…… Chọn cái nào? Hừ…”

Lê–cứng đầu cứng cổ–Hải tuyên bố kiên quyết không phục tùng hành vi áp bức của thế lực xấu xa kiểu cướp thổ phỉ này: “Tôi nói cho cậu biết, tôi chọn không chọn cái nào hết!”

Đồng thời cậu còn cố gắng vùng vẫy phản kháng: “Cậu mau thả tôi ra! Hôm nay đã hai lần rồi, đủ rồi!”

“Không đủ, còn lâu mới đủ.”

Tôn–ác bá–Thiên–cầm thú–Ngạo khóa chặt cậu dưới thân, giống như một con sư tử đực vĩnh viễn không biết thỏa mãn, tham lam nói: “Một ngày bảy tám lần cũng không đủ.”

Bảy tám lần??? Đồng tử của Lê Hải ngay lập tức giãn to gấp đôi.

Đi chết đi!!!

Cậu cố gắng dùng chân dùng sức, nhưng do vấn đề góc độ, hoàn toàn không động đậy nổi, hệt như một con cá mặn trên thớt vậy.

Tôn Thiên Ngạo dường như không nhịn nổi nữa, ý loạn tình mê thò đầu lưỡi mềm mại, dọc theo phần cổ nhẵn mịn liếm đến đường xương hàm, bờ môi lại từ chóp mũi xinh xắn bò lên hôn đến giữa chân mày…

Vẫn chưa đủ.

Hắn lại dời tầm mắt từ đôi mắt của Lê Hải chậm rãi di chuyển xuống dưới, cuối cùng dừng lại trên xương quai xanh với đường nét nổi bật, độ cong ưu mỹ của cậu. Chẳng hiểu sao, chúng giống như hai miếng ngọc trắng ngần không tì vết, một cách kỳ diệu, va mạnh vào mắt hắn.

Không chút do dự, hắn gặm xuống.

Thơm.

Muốn.

“A… buông ưm…”

Lê Hải mất đi khả năng ngôn ngữ, đại não trống rỗng một mảng.

Ngày hôm sau, Lê Hải vẫn ngủ đến hơn mười hai giờ trưa mới tỉnh. Cậu nửa mở đôi mắt ngái ngủ cầm điện thoại lên, xem thử, có ba cuộc gọi nhỡ, đều là của Lê Tĩnh. Cậu lại mở WeChat ra, một đống tin nhắn: của Lê Tĩnh, của Tôn Thiên Ngạo đã đi làm, của Lương Hủ, và của đồng nghiệp trong công ty.

Cậu mở khung chat của Lê Tĩnh trước, không thèm nhìn lấy một câu nào, trực tiếp chuyển một nghìn tệ qua, sau đó đóng khung chat lại.

Tiếp theo cậu mở khung chat của Tôn Thiên Ngạo.

11:30 — 【Dậy chưa? Tiểu Tiểu.】

11:31 — 【Dậy thì nhắn tin cho tôi, tôi bảo nhà hàng gửi bữa trưa qua cho cậu.】

11:40 — 【Người giúp việc theo giờ chiều nay qua dọn dẹp, họ biết phải làm gì, em không cần bận tâm đến họ.】

11:50 — 【Tối qua chẳng phải ngủ sớm lắm sao? Sao giờ vẫn chưa dậy, đồ heo lười.】

11:59 — 【Đúng rồi, cậu thích xe hãng gì? Gửi cho tôi.】

12:30 — 【Vẫn chưa dậy à?】

Lê Hải không trả lời ngay. Cậu đứng dậy đi đến cạnh ban công phòng ngủ, dùng tay kéo rèm cửa ra, trong phút chốc, căn phòng ngập tràn ánh sáng. Cậu liếc nhìn ánh nắng chói chang gay gắt bên ngoài, gõ hai chữ lên điện thoại: 【Dậy rồi.】

Sau đó cậu đóng khung chat lại, định nhắn lại cho Lương Hủ một cái tin, nhưng chưa kịp xem thì điện thoại của Tôn Thiên Ngạo đã gọi tới.

“Heo lười à? Muộn thế mới dậy.” Trong điện thoại, Tôn Thiên Ngạo dịu dàng nói.

“Cậu rảnh lắm à?” Lê Hải vặn vặn cái cổ cứng đờ.

Tôn Thiên Ngạo bật cười: “Cũng phải để tôi ăn cơm chứ, bây giờ là giờ nghỉ trưa mà. Lát nữa tôi bảo nhà hàng đưa cơm qua, có món gì đặc biệt muốn ăn không?”

“Không.”

Lê Hải đi ra phòng khách, Thúy Hoa đang lười biếng nằm dưới sàn, vừa thấy cậu ra liền vẫy đuôi cầu xin, vẻ mặt tha thiết như muốn nói: Dẫn em đi chơi đi, dẫn em đi chơi đi.

“Hôm nay mày không tông cửa làm ồn tao, ngoan thật đấy.” Lê Hải xoa xoa cái đầu xù lông của Thúy Hoa.

Thúy Hoa: “Gâu!”

“Sáng nay lúc dắt nó đi dạo tôi đã dặn nó không được làm phiền em rồi.” Tôn Thiên Ngạo nói như đang tranh công.

“Ờ.” Lê thượng tướng hoàn toàn không muốn ban tặng bất kỳ lời khen ngợi nào.

“Dù sao cũng khen tôi một câu đi chứ.” Tôn Thiên Ngạo thấy cậu không hiểu ý, đành trực tiếp mở miệng xin thưởng.

“Khen…”

Lê Hải vừa định nói thì nghe thấy trong điện thoại xuất hiện giọng của một người khác: “Thiên Ngạo, tôi có thể quay lại bộ dạng này của cậu không? Mẹ nó thật là… đệch! Tôi không tìm được từ nào để tả luôn! Hệt như phim Avatar sắp xâm chiếm trái đất, nhân loại phải di cư lên sao Hỏa vậy!”

“Ai đang nói đấy?” Cậu hỏi.

Giống như Hà Vãn Sanh, nhưng cậu không chắc chắn lắm, dù sao cũng mới tiếp xúc có một lần.

“Hà Vãn Sanh.” Tôn Thiên Ngạo khẳng định suy đoán của cậu.

“Ờ.”

Sau khi tán gẫu thêm vài câu, Lê Hải lấy lý do đi vệ sinh cá nhân để cúp máy.

Nửa tiếng sau, chuông cửa vang lên. Lê Hải tưởng là shipper giao đồ ăn, thong dong đi ra mở cửa.

Cạch —

Khóa cửa mở ra.

“……” Nhưng người đến không phải shipper.

“Đã lâu không gặp, bạn học Lê Hải.”

“……” Người đến là “chủ nợ”.

Một tiếng sau, tại cổng lớn khu dân cư Giang Ngạn Dao Cầm, Lê Hải xách một túi quần áo, băng qua lối đi bộ đi ra ngoài. Giống như cảnh tượng chồng lấp trong ký ức, cậu thẫn thờ nhớ lại lần đầu đến đây là do bị một con chó lôi vào, mà giờ đây, cậu lại như một con chó mất nhà, mang theo một thân nhục nhã bị đuổi ra ngoài.

“Nực cười thật.” Cậu lẩm bẩm tự giễu một câu, đi về phía căn phòng thuê.

Mặt trời trên cao chói chang gay gắt, chiếu xuống người một lúc là thấy bỏng rát oi bức, nhưng Lê Hải chẳng cảm thấy gì cả. Cậu đi trên con đường xe cộ tấp nập, người qua kẻ lại, chỉ thấy lạc lõng.

Tầm mắt không biết từ lúc nào đã nhòe đi, nhưng cậu không dừng lại những bước chân vô lực. Trong mắt cậu, một người trưởng thành không có tư cách khóc lóc thảm thiết giữa phố phường, dù có chịu nhiều uất ức đến đâu cũng không được.

Cậu biết thể diện chẳng đáng tiền, nhưng cậu vẫn muốn giữ lại một chút.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc