Chương 34: Cậu chắc chắn chỉ là vấn đề này thôi sao?

Cậu không cách nào nói ra được nỗi uất ức và đau khổ chân thực trong lòng mình, chỉ có thể tìm đại một lý do tuy giả dối nhưng hiệu quả để lấp liếm. Còn những nguyên nhân chân thực không thể thốt nên lời kia, thứ nhất không phải dăm ba câu là…

Written by

Cậu không cách nào nói ra được nỗi uất ức và đau khổ chân thực trong lòng mình, chỉ có thể tìm đại một lý do tuy giả dối nhưng hiệu quả để lấp liếm.

Còn những nguyên nhân chân thực không thể thốt nên lời kia, thứ nhất không phải dăm ba câu là có thể nói rõ ràng được, thứ hai, cho dù có là một bài diễn văn dài dằng dặc, cậu cũng không thể hé răng lấy một chữ. Chúng không chỉ liên quan đến Lê Hải, mà còn liên quan đến Tôn Thiên Ngạo. Đằng sau chúng là sự ràng buộc kép của tình thân và tình yêu.

Giống như một chiếc gương nhìn bên ngoài thì nhẵn nhụi nguyên vẹn, nhưng chỉ cần cậu nói ra điều gì đó, chiếc gương này chắc chắn sẽ vỡ tan.

Chiếc gương của chính cậu đã vỡ nát từ mười ba năm trước, những mảnh thủy tinh sắc nhọn tàn khốc đến nay vẫn còn găm sâu trong tim, vết thương bị đâm nát vẫn không thể chữa lành. Chúng đã bao lần khiến cậu sụp đổ trong những năm tháng bình lặng, cảm giác ngộp thở vô hình đó cậu cả đời này cũng không thoát ra được.

Vì vậy, cậu không hy vọng chiếc gương của Tôn Thiên Ngạo cũng vỡ theo.

Tôn Thiên Ngạo yêu cậu, cậu cũng yêu Tôn Thiên Ngạo.

Tôn Thiên Ngạo muốn bảo vệ cậu, cậu cũng muốn bảo vệ Tôn Thiên Ngạo.

Cho nên dù cách xử lý của cậu trong mắt Tôn Thiên Ngạo có lẽ là sai lầm, nhưng đó cũng là biện pháp tốt nhất mà cậu có thể nghĩ ra được.

“Tôi sai rồi, xin lỗi Tiểu Tiểu, tôi sai rồi…”

Tôn Thiên Ngạo không biết chân tướng nên có chút chân tay luống cuống.

Giống như một con sư tử dũng mãnh đối mặt với một chú thỏ trắng gầy yếu, hắn không dám dùng lực, không dám thở mạnh, thậm chí ngay cả nói chuyện cũng không quá dám to tiếng.

Mặc dù hắn rất chắc chắn Lê Hải cấu mình hoàn toàn không phải vì hành vi vừa nãy của hắn, nhưng Lê Hải đã nói vậy, lại còn khóc lóc như thế, hắn giống như bị ai đó bóp nghẹt trái tim, hoàn toàn không dám phản bác lại một câu nào.

“Tôi không nên đối xử với cậu như vậy, là tôi không tốt, sau này tôi không thế nữa được không? Tôi đều sửa hết, tôi đều nghe theo cậu…”

Sư tử dũng mãnh lại một lần nữa cúi đầu và lấy lòng trong tình yêu.

Một hồi lâu sau, Lê Hải mới chịu ngừng khóc. Tôn Thiên Ngạo vội vàng tìm giấy lau nước mắt nước mũi cho cậu, mặc dù phần lớn chúng đã sớm bám đầy trên chiếc áo sơ mi đắt tiền của hắn.

Lê Hải lau sạch mặt xong, xoa đôi mắt đỏ hoe và rát vì khóc, nói: “Nếu nghe lời tôi, vậy cậu về đi.”

“…… Về đâu?”

Vẻ mặt nhu hòa của Tôn Thiên Ngạo thoáng chốc trở nên trầm mặc lạnh lẽo: “Cái này thì không nghe cậu được. Hoặc là cậu theo tôi về, hoặc là cả hai chúng ta đều ở lại đây. Tóm lại cậu ở đâu tôi ở đó.”

“Không được!”

Lê Hải trực tiếp đẩy hắn ra, nhưng lực đẩy hơi quá đà khiến vết thương trên tay bị kéo căng đau nhói, cậu không nhịn được mà rít lên một tiếng.

“Cẩn thận.”

Tôn Thiên Ngạo không kịp phản ứng với câu “không được” kia, vội vàng hỏi băng cá nhân ở đâu.

Lê Hải dùng cằm chỉ về góc tường phòng khách, Tôn Thiên Ngạo lại vội vàng chạy tới đó lục tung lên tìm kiếm, tìm thấy rồi lại cẩn thận dán lại cho cậu.

Xử lý xong sự cố nhỏ bộc phát này, Tôn Thiên Ngạo lập tức khôi phục lại logic tư duy bá đạo bình thường của mình. Hắn nhìn Lê Hải, trong mắt là sự kiên định không cho phép phản bác: “Tiểu Tiểu, không chia tay là giới hạn cuối cùng của tôi, ngoài điều này ra, cậu muốn gì tôi cũng cho cậu.”

“……”

Trong phút chốc, Lê Hải cảm thấy hốc mắt lại cay cay, cậu ngẩng đầu lên muốn nuốt ngược vào trong: “Thiên Ngạo, tôi chỉ…”

Cuống họng lại thắt lại đau đớn như bị căng một sợi dây đàn, cậu thở ra một hơi thật dài mới miễn cưỡng tìm lại được giọng nói của mình: “Tôi chỉ muốn cậu về đi, những thứ khác tôi đều không cần, cậu về là được.”

“Tại sao? Rốt cuộc là tại sao?!” Tôn Thiên Ngạo hoàn toàn không thể hiểu nổi.

Hắn không phải kẻ ngốc, hắn có thể cảm nhận được Lê Hải vẫn còn yêu mình, nhưng đã yêu nhau như thế, tại sao cứ luôn muốn rời bỏ hắn chứ? Hắn nghĩ mãi không ra.

Hắn nhìn chằm chằm Lê Hải, trong ánh mắt thâm trầm như sói lóe lên tia hàn quang sắc lẹm: “Rốt cuộc cậu đang lo lắng điều gì? Là chuyện gì, hay nguyên nhân gì, hay là ai, đã khiến cậu hết lần này đến lần khác đẩy tôi ra? Cậu nói cho tôi biết đi, tôi đi giải quyết, được không?”

“Không có, là vấn đề của chính tôi.”

Lê Hải quay mặt đi không nhìn hắn: “Tôi cảm thấy chúng ta… không hợp nhau lắm.”

“Cái gì gọi là không hợp? Cậu nói tôi nghe, chỗ nào không hợp? Cậu nói đi, tôi làm cho nó hợp ngay lập tức.”

Tôn Thiên Ngạo cứng rắn xoay mặt cậu lại đối diện với mình: “Nhìn tôi mà nói, chỗ nào không hợp?”

“……”

Lê Hải nhìn hắn nửa ngày, mạch não vốn đã chẳng bình thường trong lúc nhìn chằm chằm như nhập định kia không biết là bị cái gì kích thích, bỗng thốt ra một câu như bị động kinh: “Cậu đẹp trai quá, tôi thấy tự ti.”

“……”

Tôn Thiên Ngạo không biết là bị chọc tức hay là thực sự đang suy nghĩ về vấn đề này, cứ thế im lặng hồi lâu không nói lời nào. Một lúc lâu sau hắn mới mở miệng, nhưng lời nói ra cũng giống như bị cái gì đó kích thích, đầy cảm giác điên cuồng: “ Cậu chắc chắn chỉ là vấn đề này thôi sao?”

“……”

Chỉ là vấn đề này thôi… sao???

Hắn muốn làm gì???

Lê Hải nhất thời không dám đáp lời. Trực giác mách bảo cậu rằng nếu nói “phải”, ở đây rất có thể sẽ xảy ra một vụ án nhảm nhí đủ để lên trang đầu mặt báo.

Thế nhưng có vẻ như Tôn Thiên Ngạo thực sự rất muốn lên trang đầu mặt báo, không đợi Lê Hải trả lời, hắn đã quay người đi về phía bếp, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó. Rất nhanh, hắn đã tìm thấy.

“Cái đệch! Cậu định làm gì thế?!” Lê Hải chạy theo sau sợ đến ngây người tại chỗ.

Chỉ thấy Tôn Thiên Ngạo cầm con dao gọt hoa quả, đưa lưỡi dao về phía mặt mình nói: “Tôi đã bảo rồi, có chỗ nào không hợp tôi sẽ làm cho nó hợp ngay lập tức. Cậu không phải không thích gương mặt này sao? Vậy tôi rạch hai đường, như vậy cậu sẽ không còn rào cản tâm lý nữa.”

“…………”

Cậu giỏi! Cậu là nhất! Cậu thiên hạ vô địch! Mấy bà đi hái rau dại thấy cậu cũng phải xách dép!

Lê Hải làm sao cũng không ngờ được, một câu nói đùa như thế, ngay cả kẻ thiểu năng cũng biết là lời giả dối, mà Tôn Thiên Ngạo dù sao cũng là một nhân tài học cao hiểu rộng, trí tuệ hơn người, vậy mà lại cứ coi đó là thật!

Cậu phải nói gì đây, mới có thể xứng đáng với tình yêu vĩ đại và sâu đậm này của Tôn Thiên Ngạo.

Cảm ơn cậu đã yêu tôi nhiều như vậy???

Chỉ khi núi bằng đất phẳng, trời đất hòa làm một, ta mới rời xa người???

Kiếp này nguyện cùng người chung chăn lúc sống, chung mộ khi chết, ngàn đời vạn kiếp chẳng lìa???

Đệch! Thật cmn cảm ơn cậu!

Tình yêu thấy máu này tâm hồn nhỏ bé của tôi không chịu nổi đâu nha!!!

“Cậu mau lập tức ngay bây giờ bỏ con dao xuống cho tôi!”

Lê Hải quát lên như ra lệnh: “Nhanh lên!”

Tôn Thiên Ngạo không buông. Không những không buông, hắn còn đem lưỡi dao áp sát vào má mình: “Chẳng phải cậu nói gương mặt này không hợp sao?”

“…… Tôi mẹ nó mồm mép mọc gai được chưa!”

Lê Hải sợ đến phát khóc: “Tôi sai rồi được không! Tôi toàn nói bừa thôi, nó hợp, cực kỳ hợp, hợp một cách hoàn mỹ không tì vết, hợp bản cao cấp nhất luôn, nó…”

Cậu cuống đến giậm chân: “Cậu đừng làm loạn nữa tôi xin cậu đấy! Cậu mau bỏ xuống đi!”

Tôn Thiên Ngạo vẫn không buông, tiếp tục hỏi: “Vậy còn chỗ nào không hợp nữa không?”

“Không còn không còn không còn nữa!”

Lê Hải không ngừng xua tay, giống như sợ lời nói chưa đủ diễn đạt, cố gắng dùng những cử chỉ cấp bách để Tôn Thiên Ngạo hiểu rõ ý mình một cách trực quan nhất: “Thật sự không còn nữa đại ca ơi! Tôi sai rồi! Cậu mau bỏ xuống đi!”

“Vậy còn chia tay nữa không?”

Tôn Thiên Ngạo giữ vững lý tưởng kiên cường “chưa đạt mục đích chưa thôi, chưa thấy quan tài chưa đổ lệ”, tiếp tục đưa lưỡi dao về phía mặt mình.

“Cái này… cái chuyện hợp hay không hợp với chuyện chia hay không chia, nó có liên quan tất gì đến nhau đâu??? Có phải là một chuyện đâu???”

Lê Hải vẫn chưa già lú đến mức không nhận ra có người đang được đằng chân lân đằng đầu.

“Cậu đừng quản.”

Tôn Thiên Ngạo giống như hiểu thấu đạo lý “dao sắc trong tay, vạn sự chẳng lo”, bám riết không buông ép Lê Hải đưa ra đáp án: “Trả lời tôi.”

“……” Trả lời cả nhà cậu ấy!

Đối mặt với hành vi trơ trẽn được đằng chân lân đằng đầu này, Lê Hải kiên quyết cho rằng không thể tiếp tục nuông chiều nữa. Cầm dao thì cầm dao đi, cùng lắm thì cả lũ cùng chết.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc