CHƯƠNG 5

“Cầu xin cậu, đừng nói cho ai biết.” “Chỉ cần cậu không để lộ chuyện này ra ngoài, từ nay về sau, cậu bảo tôi làm gì cũng được.” Trong một khoảnh khắc, tôi thực sự chỉ muốn đâm đầu vào tường cho xong đời. Tôi sợ hãi việc phải nhìn thấy sự khinh bỉ,…

Written by

“Cầu xin cậu, đừng nói cho ai biết.”

“Chỉ cần cậu không để lộ chuyện này ra ngoài, từ nay về sau, cậu bảo tôi làm gì cũng được.”

Trong một khoảnh khắc, tôi thực sự chỉ muốn đâm đầu vào tường cho xong đời. Tôi sợ hãi việc phải nhìn thấy sự khinh bỉ, chế giễu hay ghê tởm trong mắt Cố Chước. Chỉ cần một chút thôi, cũng đủ để khiến tôi sụp đổ hoàn toàn.

Thế nhưng, đôi mắt của cậu ta vẫn sạch sẽ, trong veo như mọi khi.

Cậu ta ngồi thụp xuống, xoa nhẹ đầu tôi: “Cậu yên tâm, tôi sẽ không nói với bất kỳ ai đâu.”

Cậu ta chỉ vào chân tôi: “Cậu bị thương rồi, để tôi bôi thuốc cho.”

Năm phút sau, tôi mặc duy nhất một chiếc áo sơ mi ngồi trên giường. Cố Chước gọi điện cho lễ tân yêu cầu mang thuốc lên: “Cứ để trước cửa là được, tôi tự ra lấy.”

Khoảng mười phút sau, thuốc được giao đến. Cố Chước xách túi thuốc đi tới trước mặt tôi, quỳ một chân xuống để bôi thuốc vào vết trầy xước ở phía trong đùi tôi.

Hơi thở của cậu ta vờn nhẹ trên làn da nhạy cảm, tôi cắn chặt môi, cố gắng chịu đựng. Không chỉ vậy, ánh mắt của cậu ta dường như cứ vô tình hay hữu ý lướt qua vị trí thầm kín ấy.

Tôi không nhịn được mà khẽ co người lại.

“Yên tâm, tôi sẽ giữ bí mật giúp cậu.” Cố Chước nói vậy.

Đêm đó, Cố Chước ngủ ngay bên cạnh tôi. Tôi cũng không biết tại sao mình lại không đuổi cậu ta đi. Nhưng tôi cảm thấy một cách mơ hồ rằng người này có thể tin tưởng được. Bởi vì ngay cả khi biết bí mật của tôi, cậu ta cũng không hề lộ ra nửa điểm chê bai.

Hơn nữa, việc một mình canh giữ bí mật này bấy lâu nay thực sự đã khiến tôi quá mệt mỏi rồi. Thêm vào đó là tác dụng của cồn, tôi không kiềm chế được mà bắt đầu trút hết nỗi lòng với cậu ta.

Chúng tôi nằm chung trên một chiếc giường.

“Thực ra chuyện tôi có bạn gái là giả đấy. Nhưng nếu không nói dối như vậy, tôi sẽ không cách nào đường đường chính chính đi mua… tóm lại là rất dễ bị người khác phát hiện.”

“Cậu có biết mỗi ngày tôi phải vất vả thế nào để giả vờ như mình có bạn gái không? Chỉ cần sơ sẩy một chút thôi là có thể bị lộ ngay.”

Cố Chước im lặng một hồi. Không hiểu sao, tôi cảm thấy nửa khuôn mặt đang vùi trong chăn của cậu ta dường như đang cười.

“Cậu thật sự không có bạn gái sao?”

“Tất nhiên là không rồi!”

“Nếu đã vậy, tôi có một cách.”

Cậu ta bỗng dưng xích lại gần, khiến tôi có chút căng thẳng: “Cách… cách gì?”

“Để tôi đóng giả làm bạn gái cậu nhé? Kỹ năng diễn xuất của cậu kém quá, cứ tiếp tục thế này sớm muộn gì cũng bị phát hiện thôi.”

Tôi ngẩn người một lúc: “Nhưng… chẳng phải cậu đã có người mình thích rồi sao?”

Cậu ta nhìn tôi một lúc, rồi giơ tay gõ nhẹ vào đầu tôi một cái: “Đồ ngốc, đương nhiên là lừa cậu thôi.”

“Tôi vì thấy cậu có bạn gái, không muốn thua kém nên cũng bịa ra một người. Học bá lúc nào cũng phải tranh hạng nhất là thế đấy.”

Tôi đờ người ra luôn. Vạn lần không ngờ tới, Cố Chước thực sự ngay cả chuyện này cũng muốn tranh cao thấp với tôi.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc