Chương 3: Người yêu bước vào chốn huyên náo, một đi không trở lại

An Tri Hàn là cái bóng mà Nhan Mộc không thể xua tan được. Người đàn ông đó xuất thân tốt, giáo dưỡng tốt.Một An tiên sinh cao cao tại thượng sẽ không giống như những kẻ lưu manh vô lại mà dùng bạo lực hay mở miệng chửi bới. Anh ta chưa từng đánh…

Written by


An Tri Hàn là cái bóng mà Nhan Mộc không thể xua tan được.

Người đàn ông đó xuất thân tốt, giáo dưỡng tốt.
Một An tiên sinh cao cao tại thượng sẽ không giống như những kẻ lưu manh vô lại mà dùng bạo lực hay mở miệng chửi bới.

Anh ta chưa từng đánh mắng cậu. Nhưng cái kiểu bề trên nhìn xuống đầy xa cách của anh ta, ánh mắt từ tràn ngập sự thất vọng cho đến cuối cùng là dứt khoát ngó lơ, đã từng khắc sâu sự sợ hãi vào trong lòng Nhan Mộc.

Cậu thanh niên đã vô số lần dưới ánh mắt ấy mà co rúm tay chân, mặt mày trắng bệch và khép nép.

Nhan Mộc đứng trước mặt An Tri Hàn luôn có sự tự ti. Giống như một đứa trẻ dù có nỗ lực thế nào cũng không thể lấy lòng được cha mẹ để có được một lần công nhận, cái cảm giác…… đến thở cũng là sai, làm thế nào cũng không bằng con nhà người ta trong mắt người đàn ông đó.

Áp lực khi bạn đã liều mạng đuổi theo nhưng vẫn không cách nào chạm tới, vĩnh viễn không thể ngẩng đầu lên được, thực sự có thể giày vò người ta đến phát điên. Đặc biệt là, An Tri Hàn lại là mối tình đầu của cậu thanh niên.

Nhan Mộc đã không chỉ một lần nghĩ, có một mối tình đầu như An Tri Hàn, chi bằng không yêu đương.

Tổn thương mà người đàn ông đó mang lại đến nay vẫn khiến Nhan Mộc cứ nhắc đến chữ ‘An’ là biến sắc.

Nhan Mộc hồn siêu phách lạc ngồi xuống. Trong khoang hạng nhất khá ít người, cậu nhìn những hành khách đang lục tục lên máy bay bên ngoài mà ngẩn người ra.

【Sao thế ký chủ? Trông cậu có vẻ hồn vía lên mây vậy.】

Hệ thống một mình phấn khích nửa ngày, líu lo líu lo nói xem nên đi đâu chơi, kết quả nửa ngày trời không nhận được phản hồi, nhìn lại một cái, tốt lắm, ký chủ đáng ghét thế mà đã thả hồn theo gió từ sớm rồi!

【Ký chủ quá đáng lắm luôn!】

Nhan Mộc chớp chớp mắt hoàn hồn, vội vàng cười xin lỗi: “Xin lỗi xin lỗi, cậu nói đến đâu rồi?”

【Hừ.】

Hệ thống khoanh tay:【Nói đến địa điểm du lịch lần này của chúng ta.】

Nhan Mộc: “Ờ……”

Hệ thống nhìn chằm chằm vào biểu cảm có tật giật mình của cậu thanh niên, bỗng chốc tức tối: 【Này, cậu đừng nói là ngay cả chúng ta đi đâu cậu cũng không chú ý nghe đấy nhé!】

Nhan Mộc: “…… Đúng vậy nè.”

Hệ thống cạn lời.

【Thượng Hải đó! Thượng Hải! Chúng ta sẽ đi Thượng Hải. Tôi vừa mới tra cứu hướng dẫn trên mạng xong, Thượng Hải náo nhiệt lắm nha, có rất nhiều chỗ chơi. Hơn nữa còn có buổi hòa nhạc, lễ hội âm nhạc, lại còn tổ chức cả triển lãm truyện tranh và thi đấu thể thao điện tử nữa cơ! Tôi muốn đi xem thử, chúng ta đi có được không?】

“…… Đều được cả.”

Nhan Mộc là một người trầm tính và nhút nhát, nói thật thì cậu không hiểu rõ lắm về truyện tranh và thể thao điện tử, sau này có tiếp xúc với thể thao điện tử cũng là vì một người nào đó. Hồi nhỏ ngoài việc đi học ra cậu còn phải đi học thêm, những việc để giải trí thực sự quá ít.

Mình đại khái chính là mọt sách trong miệng người ta hay nói nhỉ……

Trách không được chẳng có ai thích mình.

Nhan Mộc lắc đầu tự cười giễu.

Cậu thanh niên nghĩ, thỉnh thoảng thử nghiệm một chút như vậy cũng tốt.

Hệ thống đăng nhập vào mạng internet của thế giới này, dùng tốc độ cực nhanh để sàng lọc dữ liệu, vui vẻ lôi ra từng bức ảnh của các địa điểm check-in nổi tiếng. Nhan Mộc vừa cười vừa nghe, hệ thống thậm chí còn chọn sẵn cả khách sạn sẽ ở rồi.

【Cái khách sạn này đắt lắm đó, nhưng mà có thể ngắm được cảnh đêm đẹp nhất Thượng Hải. Yên tâm đi, nếu hết tiền tôi sẽ quẹt thẻ của tên khốn kiếp Cố Nhạn Hồi kia!】
Hệ thống hung dữ nói.

【Cái đồ tra nam, xùy!】

Nhan Mộc nhịn không được bật cười. Cậu thanh niên vốn có tính tiết kiệm này ban đầu không nỡ mua vé khoang hạng nhất, nhưng hệ thống bảo dù sao cũng chẳng ở lại được mấy ngày, thế là dứt khoát đặt luôn khoang hạng nhất thoải mái cho cậu.

【… chơi thật vui, buông thả thật tốt mà.】

Hệ thống chọc chọc vào khuôn mặt trắng trẻo thanh tú của cậu thanh niên, nhìn cậu thong thả ngẩng đầu, bờ môi đỏ nhạt mím lại nở một nụ cười.

【Oa oa oa cục cưng ngoan của tôi!】

Hệ thống đưa hai bàn tay dữ liệu nhỏ xíu ra không ngừng vuốt ve.

Nó cứ thấy kỳ lạ, cục cưng nhà nó tốt như vậy, mấy gã đàn ông kia bộ bị mù hết rồi sao?

Nhan Mộc tuy rằng không phải kiểu đại mỹ nhân khuynh thành hay vạn người mê trong phim truyền hình, nhưng cái lạ là ở chỗ cậu càng nhìn lại càng thấy có hương vị riêng.

Mỹ nhân ở xương chứ không ở da, cậu thanh niên này sở hữu một khung xương mỹ nhân. Cậu giống như kiểu con trai mà các cô gái sẽ thích vào thời kỳ mối tình đầu. Khi một cơn gió nhẹ thoảng qua, cậu là chàng thiếu niên sạch sẽ, thuần khiết đọng lại trong niềm nhung nhớ để người ta từ từ nếm trải dư vị.

Hệ thống nghiên cứu nửa ngày, chậc lưỡi. Nó dùng ba cái móng vuốt dữ liệu nhỏ xíu phân nhánh vuốt cằm, đột nhiên nói với Nhan Mộc:

【Ký chủ, cậu nói xem có phải cậu sinh ra đã mang thể chất thu hút tra nam rồi không hả.】

【Nếu không thì với dáng vẻ này, khí chất này, ánh mắt này của ký chủ, bảo là người của tổ công lược Bạch Nguyệt Quang sát vách người ta cũng tin sái cổ đấy!】

Nhan Mộc: “……”

Nhan Mộc bất lực: “Nói bậy bạ.”

Một người một hệ thống đang nói chuyện, bỗng nhiên có tiếng “cạch” một cái rơi xuống, một vật gì đó lăn đến bên chân Nhan Mộc.
Nhan Mộc ngẩn người, cúi đầu nhìn xuống, một chiếc bút máy trông có vẻ giá trị không nhỏ đang nằm im lìm ở đó.

“Bút máy của ai thế này……”

Nhan Mộc theo bản năng cúi người xuống nhặt. Ngón tay thon thả hơi ửng hồng vừa mới chạm vào chiếc bút, thì trong tầm mắt liền xuất hiện một bàn tay khác với các khớp xương hơi nhô ra, rộng lớn hơn tay cậu đang đưa tới nhặt bút.
Hai bàn tay chạm vào nhau liền lập tức tách ra.
Chắc là chủ nhân của chiếc bút rồi.

Nhan Mộc ngẩng đầu: “Xin lỗi……”

Người đó cũng ngẩng đầu nhìn cậu, giọng nói thanh lãnh: “Không có gì, cảm ơn.”

Khoảnh khắc ánh mắt hai bên giao nhau, Nhan Mộc bỗng nhiên sững sờ tại chỗ.
Toàn thân cậu như bị rút cạn máu trong tích tắc, tất cả những ký ức đau khổ, nghẹt thở đồng loạt ùa lên lồng ngực.

Nỗi sợ hãi khắc sâu vào xương tủy khiến đầu ngón tay của cậu thanh niên run rẩy dữ dội. Áp lực to lớn khiến Nhan Mộc muốn nôn mửa, đoạn tình cảm sâu đậm năm nào ép ra một tầng sương nước nơi hốc mắt. Con ngươi của cậu co rụt lại, phản chiếu gương mặt không cợt nhả của đối phương, một gương mặt mang theo sự chín chắn đầy sức hút được lắng đọng bởi năm tháng, lạnh lùng khiến cậu phải rùng mình một cái.

“…… An Tri Hàn.”

“…… Là An Tri Hàn.”

“Có vấn đề gì sao?”

Ánh mắt lạnh lùng, tự chủ của An Tri Hàn dời sang cậu thanh niên xa lạ trước mặt. Đối phương đang khom lưng một cách cứng nhắc, ánh mắt nhìn anh ta lộ rõ sự sợ hãi và kinh hoàng.
Gương mặt trắng trẻo, thanh tú không một giọt máu, bờ môi còn đang run rẩy.

Sự nghi hoặc khiến An tiên sinh cao cao tại thượng phải rũ mắt, nhìn chăm chú vào người bình thường này một lát.

“Cậu biết tôi.”

Anh ta nói bằng giọng khẳng định.

Người đàn ông cầm chiếc bút máy lên, săm soi cậu thanh niên.

“…… Không, không biết.”

Đầu óc Nhan Mộc hoàn toàn trống rỗng, trong tai toàn là tiếng hét chói tai của hệ thống. Trong một khoảnh khắc hốt hoảng, cậu như quay trở lại ngôi nhà cổ năm xưa, nơi người đàn ông lớn hơn cậu mười tuổi đang ngồi.

Tri thức, tầm nhìn, tuổi tác, gia thế —— đó là khoảng cách thế hệ khiến họ định sẵn là không thể trò chuyện được với nhau, khiến Nhan Mộc không cách nào đứng vững bên cạnh An Tri Hàn.

Giữa hai người như bị ngăn cách bởi những xiềng xích của tầng lớp lễ nghi trùng trùng điệp điệp. Nhan Mộc ngước nhìn, ngước nhìn mãi. Cậu đã dùng hết mọi cách mà một người ở độ tuổi của cậu có thể nghĩ ra để đuổi theo sau lưng đối phương, dùng hết mọi tâm tư mà cậu có thể bỏ ra.

Nhưng cuối cùng, tất cả đều bị quy chụp thành những mánh khóe nịnh hót.

“Nhan Mộc, cậu không biết tự xấu hổ vì tâm tư của mình sao?”

An Tri Hàn đã nói như vậy.

Linh hồn Nhan Mộc giống như thoát khỏi thể xác, bay lơ lửng trên không trung nhìn chính mình chậm rãi đứng thẳng dậy, đối diện với người đàn ông trước mắt nở một nụ cười trắng bệch nhưng vẫn cố giữ lấy sự lịch sự, nói:

“Tôi chưa từng gặp ngài, thưa tiên sinh.”

“……”

“……”

Nếu ngay từ đầu chưa từng gặp gỡ thì tốt biết mấy……

Chưa từng gặp An Tri Hàn thì tốt biết mấy……

Nhan Mộc dùng sức siết chặt vạt áo trước ngực.

Người đàn ông đi giày da diện vest chỉnh tề rũ mắt, ngón tay mân mê chiếc bút máy vừa nhặt được.

Vương đặc trợ hạ thấp giọng hỏi: “Có gì không ổn sao, An tiên sinh?”

An Tri Hàn nhìn chiếc bút máy một lúc rồi nói: “Cậu nói xem, trong trường hợp nào, một người rõ ràng nhận ra cậu nhưng lại lộ ra biểu cảm sợ hãi, rồi lại nói là không quen biết.”

Vương đặc trợ nghĩ ngợi một lát: “Có tật giật mình ạ?”

Người đàn ông trầm tư: “Có tật giật mình sao……”

“Ngài đã gặp người nào đặc biệt rồi à?”

Nhưng anh ta nhìn quanh một lượt, trong khoang hạng nhất không có vị tổng giám đốc công ty nào khác hay người có thân phận đặc biệt cả.

Ngược lại có một ngôi sao, có vẻ như đã nhận ra An Tri Hàn, đang rục rịch muốn đi tới bắt chuyện nhưng đã bị các vệ sĩ ngăn lại một cách nghiêm ngặt.

Ngoại trừ người đó ra thì chỉ còn cậu thanh niên ngồi ở hàng ghế sau của bọn họ vừa rồi.

Vương đặc trợ nhíu mày suy nghĩ một hồi, bỗng nhiên nghĩ đến điều gì liền lẩm bẩm: “Nói đi cũng phải nói lại, khí chất của cậu thanh niên phía sau chúng ta thực sự quá giống Nhan Mộc…… Nếu không phải vì khuôn mặt khác nhau, tôi suýt nữa đã nhận nhầm rồi……”

Anh ta vừa nói xong, động tác mân mê chiếc bút máy của An Tri Hàn bỗng nhiên khựng lại.

Vương đặc trợ cũng ý thức được mình vừa lỡ lời nói ra điều gì, trong lòng bỗng “bộp” một tiếng.

Hỏng bét!

An Tri Hàn đặt chiếc bút máy xuống: “Cậu nói cậu ta giống ai?”

Vương đặc trợ hận không thể tự vả vào miệng mình, thấp thỏm nhìn người đàn ông, cố nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Tôi, An tiên sinh, tôi… tôi nói nhầm rồi, ngài đừng để ý nhé……”

An Tri Hàn lại trầm mặc không nói lời nào. Thấy vậy, Vương đặc trợ vô cùng bất an. Mà người đàn ông có nếp nhăn hằn sâu giữa hai lông mày do nhiều năm hay cau mày ấy khẽ rũ mắt, thần sắc thâm trầm khó đoán.

Giống…… Nhan Mộc sao……

Trong tâm trí anh ta hiện lên bóng hình giấu kín nơi sâu thẳm ký ức.

Trẻ trung, và nhút nhát.

Trông thì giống hệt anh trai Nhan Phi của cậu nhưng tính cách lại hoàn toàn trái ngược, dịu dàng một cách quá mức.

Cậu thanh niên ấy đã rời đi được hai năm rồi.

Trước đây, An Tri Hàn chán ghét đến cực điểm sự khép nép, vâng vâng dạ dạ của cậu thanh niên, coi việc cậu cúi đầu không dám nhìn thẳng vào mình là sự làm bộ làm tịch.

Cậu dùng nét chữ thanh tú để sao chép những bức thư tình sáo rỗng, nói dông dài không ngừng nghỉ chỉ để tìm kiếm chủ đề trò chuyện.

Cậu nói những câu đùa trẻ con xem được trên mạng, làm cho anh ta những hộp cơm tình yêu tốn thời gian một cách phiền phức quá mức, và những lời hỏi han ân cần vô nghĩa.

Người mà anh ta tán thưởng là một Nhan Phi độc lập, kiên cường, biết nhẫn nhịn chịu khổ vì lý tưởng.

An Tri Hàn ly hôn với cậu thanh niên, rồi kết hôn với Nhan Phi – anh trai của cậu.

Đây đáng lẽ phải là kết cục mà An Tri Hàn hằng theo đuổi. Thế nhưng, khi anh ta để cậu thanh niên rời đi và ở bên cạnh người mình tán thưởng là Nhan Phi, An Tri Hàn bỗng nhiên phát hiện ra rằng anh ta và Nhan Phi quả thực có rất nhiều chủ đề chung để nói, nhưng đồng thời, số lần va chạm và bất đồng ý kiến còn nhiều gấp vô số lần những chủ đề chung đó.

Một Nhan Phi độc lập và lý trí luôn có những quan điểm khác biệt của riêng mình đối với mọi sự việc. Khi có ý kiến không thống nhất với An Tri Hàn, cậu ta sẽ nhíu mày cố gắng thuyết phục An Tri Hàn. Nhưng chỉ số thông minh và tầm nhìn của An Tri Hàn còn cao hơn, họ rất khó để nhường nhịn đối phương, thế nên hậu quả chính là những cuộc tranh cãi.
Lý tưởng của Nhan Phi là ngành y, cậu ta sẽ không ở lại An gia, cậu ta bay đến khắp nơi trên thế giới, bận rộn không hề thua kém gì An Tri Hàn.

Thế là.

Họ rất hiếm khi gặp mặt nhau.

Đôi khi gọi một cuộc điện thoại cũng phải để ý đến chênh lệch múi giờ, không phải An Tri Hàn bận thì chính là Nhan Phi bận. Khó khăn lắm một tháng mới gọi được một cuộc điện thoại, nói chưa được một lát đã biến thành tranh cãi.

Những hảo cảm sinh ra vì sự tán thưởng lẫn nhau trước kia nhanh chóng bị mài mòn sạch sẽ.

Đối với Nhan Phi mà nói, An Tri Hàn là xiềng xích trói buộc cậu ta theo đuổi ngành y.

Đối với An Tri Hàn mà nói, Nhan Phi lại là một đứa trẻ không hiểu chuyện, luôn đối đầu gay gắt với mình.

Kết hôn chưa đầy một năm, hai người ngay đến cả sắc mặt tốt khi gặp nhau cũng không có, liền nhanh chóng ly hôn.

An Tri Hàn mới biết.

Sự rung động của anh ta dành cho Nhan Phi không phải là tình yêu.

Mà là vì Nhan Phi quá giống bản thân anh ta. Cho nên An Tri Hàn tán thưởng Nhan Phi, hảo cảm của anh ta đối với Nhan Phi giống như sự bao dung và tán thưởng dành cho chính bản thân mình thời trẻ tuổi nhiều hơn.

Mà hai “An Tri Hàn” đặt cùng một chỗ, định sẵn là không thể chung sống hòa hợp.

Gia đình không nên là như thế này.

Nhưng gia đình thì nên có dáng vẻ thế nào cơ chứ?

An Tri Hàn mờ mịt.

Anh ta vì chuyện này mà đặc biệt đi hỏi ông nội của mình, An lão tiên sinh.

An lão tiên sinh và vợ là thanh mai trúc mã, hiểu nhau biết nhau, cả đời ân ái mặn nồng. Cho dù An lão phu nhân đã qua đời, An lão gia tử cũng thường xuyên nhớ nhung người vợ quá cố. Yêu cầu của An Tri Hàn đối với hôn nhân và bạn đời phần lớn chịu ảnh hưởng từ điều này, anh ta theo đuổi Nhan Phi cũng là vì cảm thấy mình và Nhan Phi có thể thấu hiểu lẫn nhau.

Sau đó.

An lão tiên sinh nhìn đứa cháu nội đã hơn ba mươi tuổi, danh tiếng lẫy lừng, trở thành đại lão quyền thế một phương, thủ đoạn hay dung mạo đều xuất chúng, nhưng lúc này trên mặt lại tràn đầy vẻ mờ mịt, liền khẽ lên tiếng:

“Hôn nhân chính là có một người chu đáo với cháu, xót thương cháu. Người đó sẽ lãng phí thời gian quý báu của bản thân để xuống bếp nấu cho cháu bát canh, sẽ tranh cãi ầm ĩ với cháu một cách trẻ con, sẽ khiến cháu nhìn thấy dù cho có qua bao nhiêu năm đi chăng nữa người đó vẫn ngượng ngùng cúi đầu, sẽ để lại cho cháu một ngọn đèn trong đêm muộn. Khi cháu không nghĩ đến người ấy, người ấy dường như chẳng hề quan trọng, nhưng khi cháu nhớ đến người ấy, người ấy chính là ngọn gió vĩnh viễn dịu dàng trong lòng cháu.”

“Hôn nhân không phải là tìm một người có tính cách giống hệt mình.”

“Hôn nhân là tìm một người yêu cháu, bao dung cháu.”

An Tri Hàn há hốc miệng, nhìn ông nội hồi lâu mà không nói nên lời.

Anh ta dường như vừa tỉnh lại từ một giấc mộng, sau đó gạt đi lớp sương mù, bàng hoàng nhận ra đáp án vốn dĩ đã giấu sẵn trong câu đố từ lâu, người mà anh ta tìm kiếm rõ ràng đã từng đợi anh ta ở chốn đèn hoa huyên náo kia rồi. Nhưng anh ta không muốn thừa nhận.

Điều con người sợ hãi nhất chính là thừa nhận sai lầm.

Thế nên người đàn ông sa sầm mặt xuống, nói: “Nhưng ngộ nhỡ cậu ta là đang diễn kịch thì sao?”

An lão gia tử nói: “Vậy thì cháu hãy nhìn xem cháu đã cho cậu ấy những gì, và cậu ấy đã đòi hỏi ở cháu những gì.”

An Tri Hàn ngẫm nghĩ.

Anh ta nhớ lại năm đó khi cậu thanh niên cùng anh ta bước vào An gia, chỉ có một chiếc vali, ngẩng đầu cảm thán sự hoa lệ của tòa dinh thự. Lại hai năm sau, cậu thanh niên vẫn chỉ có một chiếc vali, im lặng ký vào thỏa thuận ly hôn rồi quay lưng lại với An gia lộng lẫy, bước vào chặng đường dài đằng đẵng rời xa nơi này.

An Tri Hàn im lặng cúi đầu.

Một lát sau.

An Tri Hàn nghe thấy giọng nói của chính mình thế mà lại mang theo tiếng nghẹn ngào.

Anh ta nói: “Nhan Mộc không mang đi bất cứ thứ gì cả……”

Cậu chỉ mang đi chính bản thân mình.

Và không bao giờ trở lại nữa.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc