Phó Tông Di bế Ôn Đậu Đậu tiến về phía tôi.
Hắn bước một bước, mắt tôi tối sầm lại một lần.
Lại bước thêm bước nữa, mắt tôi lại tối sầm thêm.
“Ba ơi!”
Ôn Đậu Đậu ngoan ngoãn nằm trong lòng Phó Tông Di, vô cùng phấn khích giới thiệu người bạn mới của mình:
“Ba ơi, chú Khoai Tây Chiên lợi hại lắm, chơi trốn tìm một phát là tìm thấy Đậu Đậu ngay.”
Không quên “dìm hàng” tôi một câu: “Ba toàn chẳng tìm thấy con gì cả.”
Tôi: …
Với cái kiểu trốn “lòi cả mông” ra ngoài của con, ba không tìm thấy là vì ba thương con đấy!
Phó Tông Di bế đứa trẻ, nhưng ánh mắt sâu hoắm lại cứ nhìn chằm chằm vào tôi, đầy vẻ thăm dò.
“Ôn thiếu, đứa trẻ này trông hơi giống tôi nhỉ.”
“Ồ, thật trùng hợp, Đậu Đậu giống mẹ nó.”
Tôi nặn ra một nụ cười, bình tĩnh bế nhóc con lại.
Phó Tông Di thong thả chỉnh lại vạt áo sơ mi hơi nhăn, cũng mỉm cười: “Ừ, đúng là trùng hợp thật, lần trước Ôn thiếu cũng nói thế.”
Tôi: …
Ôn Đậu Đậu nghiêng đầu nhìn tôi, rồi lại nhìn Phó Tông Di, cái đầu nhỏ vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Lúc này, một dì giúp việc vội vàng chạy tới, nói với Phó Tông Di:
“Nam Nam tỉnh rồi, đang khóc đòi ba.”
Cơ hội tốt!
Nhân lúc Phó Tông Di gật đầu, tôi bế phắt Ôn Đậu Đậu chạy biến.
Trên xe, tôi liếc nhìn gương chiếu hậu, thấy Đậu Đậu đã ngủ thiếp đi trên ghế trẻ em, khuôn mặt đỏ hồng. Cho đến tận lúc sắp chìm vào giấc ngủ, nó vẫn còn lầm bầm: “Chú Khoai Tây Chiên…”
Tay tôi siết chặt vô lăng.
Đen đủi thật, thế mà lại đụng độ thật rồi. Đậu Đậu vậy mà lại học cùng lớp với con gái của Phó Tông Di!
Bây giờ tôi thật sự hối hận.
Năm xưa chỉ vì một phút lơ là mà không dứt khoát chuyển trường cho con.
Cũng lạ thật, bây giờ đi đâu cũng đụng mặt Phó Tông Di.
Lại gặp nhau ở cổng trường.
Tôi vừa bế Đậu Đậu xuống xe, nó đã vèo một cái chạy mất, tôi tóm cũng không kịp.
Đôi chân ngắn tũn chạy lạch bạch, mặt đầy ngạc nhiên vui sướng: “Chú Khoai Tây Chiên!”
Chẳng biết có phải do huyết thống hay không, Phó Tông Di rõ ràng là cái bộ mặt lạnh tanh chẳng đứa trẻ nào ưa, thế mà Ôn Đậu Đậu lại thích hắn đến lạ. Chỉ mới gặp một lần mà hở ra là lại nhắc đến.
Đôi giày của nhóc con hơi rộng, nó không cẩn thận tự vấp chân mình, cả người chúi đầu về phía trước.
Tim tôi thắt lại, định lao tới.
Nhưng, có người còn nhanh hơn tôi.
Bàn tay to lớn vững chãi đã đỡ lấy Ôn Đậu Đậu.
Thật là hú vía.
Phó Tông Di ngồi xổm xuống, đưa tay nắn nắn cổ chân mập mạp của nhóc con như để xác nhận xem có bị thương không. Giọng nói hiếm khi lộ ra vẻ dịu dàng:
“Bảo bối, có đau không?”
Ôn Đậu Đậu ngoan ngoãn lắc đầu.
Ai nhìn vào cũng sẽ tưởng đây là một cặp cha con tình thâm.
Tiếc là… tôi nắm chặt nắm đấm, tiến lên vài bước bế thốc Đậu Đậu lại, lùi ra xa vài bước nói:
“Thật ngại quá Phó tổng, bé nó sắp muộn học rồi.”
Nói xong liền lập tức quay người đi thẳng vào trường, bước chân càng lúc càng nhanh. Chỉ cảm thấy sau lưng như có gai đâm.
Ôn Đậu Đậu gục đầu lên vai tôi, lưu luyến vẫy tay chào Phó Tông Di.









Gửi phản hồi