Phó Tông Di cười, giọng nói vô cùng chắc chắn: “Đậu Đậu là do cậu sinh, nó là con của tôi.”
Tôi vô thức phản bác: “Không phải…”
Ánh mắt Phó Tông Di tối sầm lại, hắn giật lấy điện thoại, mở bản báo cáo xét nghiệm ADN ra trước mặt tôi: “Còn không thừa nhận?”
Tôi trợn tròn mắt: “Anh từ khi nào…”
“Lần đầu tiên gặp Đậu Đậu tôi đã nghi ngờ rồi.”
Bàn tay Phó Tông Di đặt trên eo tôi, không ngừng mơn trớn vết sẹo kia.
“Người năm đó hóa ra lại là cậu.”
“Thật ra chuyện cậu hạ thuốc tôi, tôi cũng không giận lắm, dù sao đêm đó thật sự khiến tôi nhớ mãi không quên. Mấy năm nay tôi đã lật tung cái khách sạn này lên để tìm người… không ngờ lại chính là cậu.”
“Ôn Mân, cậu thật sự đã xoay tôi như chong chóng vậy.”
Tôi quay mặt đi, cảm thấy mình chẳng khác nào cá nằm trên thớt, sắc mặt trắng bệch dần: “Anh… muốn thế nào?”
Phó Tông Di bóp cằm tôi, khóe miệng nhếch lên một nụ cười đầy thú tính và tàn nhẫn: “Tất nhiên là trả thù một cách thật ‘nồng nhiệt’ rồi.”
——————————
Tiếng chuông cửa vang lên. Dịch vụ phòng mang đồ ăn đến.
Phó Tông Di buông mẩu thịt mềm trên cổ tôi ra, đứng dậy xuống giường. Hắn đi chân trần trên sàn, đưa tay vuốt ngược mái tóc đẫm mồ hôi, quơ lấy chiếc áo choàng tắm vứt dưới sàn khoác lên người rồi đi ra ngoài.
Tiếng mở cửa, tiếng đóng cửa.
Phó Tông Di đẩy xe thức ăn vào, ngửa đầu uống một ngụm nước ấm. Bàn tay to lớn nâng gáy người trên giường lên, mớm ngụm nước đó sang.
“Ngoan, uống chút nước đi, đêm còn dài lắm.”
Tôi bị Phó Tông Di “giam cầm” trong căn phòng này suốt ba ngày trời. Đến cuối cùng, ngay cả sức lực để cầu xin tôi cũng không còn nữa.
Tôi không ngờ hắn lại dùng cách này để trả thù mình.
Chết tiệt, cái đồ tra nam này. Đã kết hôn có con gái rồi mà còn dám làm càn như thế.
Trong lòng tôi vừa hận vừa sợ, lại còn xen lẫn một chút uất ức chua xót. Tôi rúc đầu vào chăn, giả chết.
Bên tai là tiếng Phó Tông Di đang gọi điện thoại. Hắn bước lại gần giường, nệm giường lún xuống. Hắn vừa nghe điện thoại, nhưng mọi sự chú ý đều đặt lên người trên giường.
Ngón tay hờ hững gạt đi những sợi tóc đen rối bời. Đây quả là một khuôn mặt không tì vết, vì vương chút ửng hồng sau trận mặn nồng nên trông càng thêm diễm lệ, đuôi mắt vẫn còn đọng lại vệt nước mắt mờ nhạt.
Thật đáng thương.
Phó Tông Di cứ thế nhìn chằm chằm không rời mắt, lại một lần nữa cảm thấy rạo rực.
Đầu dây bên kia cẩn thận giục giã: “Phó tổng, anh có đang nghe không?”
“Ừ, tôi biết rồi, lát nữa sẽ đến.”









Gửi phản hồi