Chương 14

Ôn Đậu Đậu cứ bám lấy Phó Tông Di cho đến tận lúc được hắn dỗ ngủ. Trong phòng khách, lửa trong lò sưởi nổ lách tách. Phó Tông Di từng bước một tiến lại gần tôi. Hắn cao hơn tôi, hơi cúi người xuống tạo nên một áp lực cực lớn. “Cho tôi một…

Written by

Ôn Đậu Đậu cứ bám lấy Phó Tông Di cho đến tận lúc được hắn dỗ ngủ.

Trong phòng khách, lửa trong lò sưởi nổ lách tách. Phó Tông Di từng bước một tiến lại gần tôi. Hắn cao hơn tôi, hơi cúi người xuống tạo nên một áp lực cực lớn.

“Cho tôi một cơ hội đi.”

Tôi hoảng loạn lùi lại một bước, lắp bắp: “Cơ… cơ hội gì?”

“Một cơ hội để được danh chính ngôn thuận làm cha của Đậu Đậu.”

Tôi vô thức lẩm bẩm: “Anh đã kết hôn có con gái rồi mà…”

Phó Tông Di cau mày, ngẩn người một lúc rồi vội vàng giải thích: “Nam Nam là con gái của chị tôi, tôi chưa kết hôn, vẫn còn độc thân.”

Vãi!

Hóa ra từ đầu đến giờ toàn là hiểu lầm.

Phó Tông Di càng lúc càng áp sát, dồn tôi vào góc tường. Hơi thở nóng hổi phả bên tai tôi, giọng nói trầm thấp, đầy nam tính:

“Có được không? Tôi sẽ khiến em phải yêu tôi.”

Tôi quay mặt đi. Chết tiệt, sao lại nghiêm túc thế chứ, làm tim tôi đập loạn xạ hết cả lên rồi này.

Ngày hôm sau.

Ôn Đậu Đậu vừa mở mắt ra đã thấy chú Khoai Tây Chiên mà nó thích nhất. Phó Tông Di giúp Đậu Đậu mặc quần áo, còn không quên dụ dỗ:

“Đậu Đậu, có thích chú không?”

Ôn Đậu Đậu trả lời to rõ dõng dạc: “Thích ạ!”

“Vậy để chú làm cha của con nhé?”

Ôn Đậu Đậu nhất thời đứng hình. Cái gã người lớn không biết xấu hổ kia tiếp tục tung thêm mồi nhử: “Chú sẽ mua cho Đậu Đậu thật là nhiều, thật là nhiều khoai tây chiên cỡ đại luôn.”

Mắt Ôn Đậu Đậu sáng rực lên. Nhóc con thế là bị mấy miếng khoai tây chiên mua chuộc mất rồi.

Nhìn cái cảnh “cha hiền con thảo” này, tôi bĩu môi lầm bầm: “Tôi đã đồng ý đâu.”

Phó Tông Di hôn lên má bảo bối nhà mình, rồi bế nhóc con nhìn về phía tôi. Hai cặp mắt, một lớn một nhỏ, cứ thế trừng trừng nhìn tôi.

Tôi: … Đang ép cung đấy à?

Trong lòng tôi lại nghĩ vẩn vơ đến ba ngày ở khách sạn kia. Kỹ thuật của hắn tốt như thế, cảm giác… ừm, hình như mình cũng không lỗ lắm.

Thôi kệ đi, đường còn dài mà.

Tôi khẽ hắng giọng: “Xem biểu hiện của anh đã.”

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc