Cậu ta cũng chẳng còn nơi nào để đi nữa.
Ngay ngày chương trình kết thúc, công ty quản lý đã tuyên bố hủy hợp đồng, gia đình cũng đuổi thẳng cổ, bảo cậu ta cút càng xa càng tốt đừng bao giờ quay về.
Còn phía Lệ Duy Chu thì lại càng không phải nghĩ, người vẫn còn đang ngồi bóc lịch trong tù, mà nguyên nhân vào đó lại chính là vì cậu ta, làm sao có thể cho cậu ta một nơi nương tựa.
Trang Lạc hiện giờ, thật sự còn chẳng bằng một con chó hoang.
Kính coong—
Kính coong—
Kính coong kính coong kính coong——
Chẳng biết từ lúc nào, tiếng chuông cửa vang lên dồn dập.
Cậu ta đờ đẫn nhìn ra cửa, không biết người đứng bên ngoài sẽ là ai.
Là cảnh sát đến bắt mình sao?
Hay là đám phóng viên săn tin đang đợi xem trò cười của mình?
Hay là cả hai?
Trang Lạc không thể kiềm chế được nữa, gương mặt vặn vẹo vì suy sụp, rồi òa khóc nức nở.
Rốt cuộc cậu ta đã làm sai điều gì mà ông trời lại bắt cậu ta phải sống khổ sở như thế này.
Kính coong kính coong—
Kính coong kính coong kính coong kính coong——
Tiếng chuông vẫn reo liên hồi, người bên ngoài nhấn càng lúc càng gấp gáp, tựa như đang tới để đòi mạng cậu ta vậy.
Trang Lạc đưa tay quẹt nước mắt, đứng dậy đi ra cửa, ghé mắt nhìn vào lỗ mèo.
Cái nhìn này khiến cậu ta chấn kinh.
Sao lại là Lệ Duy Chu được?!?
Chẳng phải hắn ta đang ở trong tù sao?!?
Chẳng lẽ… Lệ Duy Chu định làm hòa với mình?!?
Ừm… cực kỳ có khả năng!
Nếu không thì tại sao lúc này Lệ Duy Chu lại tới tìm mình?
Tại sao hắn ta vẫn còn muốn gặp mình?Chắc chắn là như vậy rồi.
Mặc dù thời gian qua họ xảy ra rất nhiều mâu thuẫn, cậu ta còn tặng Lệ Duy Chu một “chiếc sừng” xanh mướt, nhưng cậu ta tin rằng Lệ Duy Chu thực chất vẫn còn yêu mình sâu đậm.
Nghĩ thông suốt điểm này, cậu ta lập tức mở toang cửa.
“Duy Chu! Em nhớ anh lắm!”
Cậu ta chủ động lao tới, tặng cho đối phương một cái ôm thật chặt.
Thế nhưng, sự nhiệt tình của cậu ta nhanh chóng bị dập tắt. Lệ Duy Chu chẳng hiểu sao lại không hề có chút phản ứng nào, cứ đứng trơ ra như một cái xác không hồn.
Trang Lạc ngơ ngác buông tay, nhìn vào đôi mắt đã lâu không gặp: “Duy… Duy Chu, anh sao thế?”
Sao anh lại đột nhiên lạnh lùng như vậy? Chẳng phải tới để làm hòa với em sao?
Đôi mắt vốn cực kỳ giỏi diễn kịch bắt đầu lấp lánh những giọt nước mắt đầy vẻ vô tội và tủi thân, cứ như thể cậu ta mới chính là nạn nhân vậy.
Lệ Duy Chu vẫn bất động, không nói năng gì, thần sắc lạnh lẽo đến cực điểm.
Phải mất vài phút sau, hắn mới dời bước, đi thẳng qua người Trang Lạc để vào trong nhà.
Đứng giữa nơi quen thuộc này, hắn chậm rãi đảo mắt nhìn quanh phòng khách một vòng như đang hồi tưởng điều gì đó, ánh mắt hơi gợn sóng.
Sau đó, khi tầm mắt dừng lại ở chiếc ghế sofa, hắn mới khàn giọng lên tiếng: “Kết quả hiện giờ có đúng như những gì cậu muốn không?”
Trang Lạc biết hắn đang hỏi về chuyện gì, khóc lóc lắc đầu: “Không, không phải, tất cả đều không phải.”
Lệ Duy Chu chậm rãi quay sang nhìn cậu ta, hốc mắt bắt đầu vằn lên những tia máu đỏ sẫm.
“Đã không phải, vậy tại sao cậu lại làm như thế?”
“Không phải em! Em không có làm! Tất cả là tại cái thằng khốn Hứa Tô đó!! Chính nó đã hại em thành ra thế này, hại chúng ta thành ra thế này!!!”
Trang Lạc đột nhiên hét lên, cảm xúc trở nên kích động bất thường, tiếng khóc nghe như xé lòng xé dạ. Giống như bao nhiêu uất ức, bao nhiêu chuyện tiêu cực tích tụ bấy lâu nay không có chỗ phát tiết, chỉ chờ câu hỏi của Lệ Duy Chu như một mũi kim đâm vào quả bóng căng phồng, cuối cùng cũng nổ tung “bùm” một tiếng.
Gương mặt cậu ta vặn vẹo, ánh mắt tràn đầy oán hận: “Nếu không phải Hứa Tô cố tình chơi xỏ chúng ta, chúng ta sẽ không rơi vào bước đường này!! Tất cả đều là lỗi của nó!!”
Trong mắt Lệ Duy Chu lộ ra một chút không thể tin nổi: “Cậu… không có một chút lỗi lầm nào sao?”
“Có chứ. Em sai ở chỗ nhìn người không rõ, lại đi tìm một kẻ phế vật như anh.”
Trang Lạc cười lạnh tự giễu, đáy mắt lúc này hiện rõ vẻ coi thường và trách móc: “Mấy ngày qua, từng giây từng phút em đều nghĩ, giá như anh là người có bản lĩnh, có năng lực thì tốt biết mấy.”
“Như vậy anh sẽ không đứng nhìn em bị Hứa Tô sỉ nhục, sẽ không mù tịt khi em bị Phương Hàn hành hạ.”
“Càng không phải sau khi lâm vào hoàn cảnh này chỉ biết chạy đến chất vấn em, thay vì đi tìm những kẻ đã bắt nạt em để báo thù!”
Ngừng một chút, cậu ta lại cười lạnh một tiếng: “Nói cho cùng, chúng ta thành ra như hôm nay, cái loại rùa rụt cổ như anh cũng đóng góp công lao không nhỏ đâu.”
Dường như đã quyết định buông xuôi.
Vì cậu ta đã nhìn thấu, Lệ Duy Chu chuyến này căn bản không phải đến để tìm mình tái hợp mà là đến để hỏi tội, nên Trang Lạc cũng chẳng thèm giả vờ nữa.
Diễn kịch mãi cũng mệt rồi, vậy thì cứ thành thật với nhau một chút.
Cũng chỉ là “ngưu tầm ngưu, mã tầm mã”, ai cao quý hơn ai đâu?
Lệ Duy Chu tức đến mức răng va vào nhau cầm cập.
Hắn không tài nào ngờ được, Trang Lạc lại là loại người như vậy —— một kẻ tiểu nhân rõ ràng bản thân sai lè lè, nhưng lại có thể đổ hết mọi tội lỗi lên đầu người khác!
Nói chính xác hơn —— là một kẻ đê tiện!
Hắn không biết cảm giác hối hận nhiều hơn hay bi kịch nhiều hơn, chỉ thấy chấn động, chấn động vì bấy lâu nay bản thân lại không hề nhận ra bộ mặt thật của Trang Lạc.
“Ha, ha ha…”
Hắn bật cười trong tuyệt vọng và bi ai.
Lúc này, Trang Lạc ngược lại đã bình tĩnh lại, nhìn hắn bằng ánh mắt nhạt nhẽo: “Duy Chu, đừng hận em, chuyện này phải trách chính anh thôi. Anh nói anh yêu em, nhưng anh lại chẳng biết em đang nghĩ gì, chứng tỏ anh yêu em chưa đủ.”
Cậu ta lại lộ ra vẻ mặt tủi thân: “Nếu anh yêu em nhiều hơn một chút thì tốt rồi, tại sao anh không yêu em nhiều thêm một chút chứ?”
Thế nào gọi là vừa ăn cướp vừa la làng, thế nào gọi là đổi trắng thay đen, ngậm máu phun người.
Chính là như thế này đây.
Lệ Duy Chu vốn tưởng chuyến này đến đây sẽ nghe được vài lời sám hối, xin lỗi, thậm chí là quỳ xuống van xin. Đó coi như là chút ảo tưởng cuối cùng còn sót lại của hắn.
Nhưng không ngờ, tất cả cuối cùng chỉ là hắn tự đa tình.
Đã vậy thì, đừng trách hắn độc ác.
…
Tại trang viên nhà họ Hoắc, trên chiếc xích đu ở vườn sau.
Hứa Tô vừa đặt máy tính bảng xuống để nhặt mấy quả anh đào rơi dưới đất, thì trong phòng livestream bỗng vang lên tiếng hét kinh hoàng của Trang Lạc: “A a a a a a!!!!!!!”
Đúng vậy không sai, màn hình lúc này đang phát chính là đoạn video giám sát trực tiếp tại nhà Trang Lạc.
Chẳng biết là anti-fan nào ghét Trang Lạc thấu xương đã lén hack camera nhà cậu ta, sau đó kết nối vào một phòng livestream trên nền tảng không cần đăng ký tên thật. Hiện giờ cả mạng xã hội đang truyền tay nhau rầm rộ.
Hứa Tô cũng là lúc lướt mạng vô tình thấy gợi ý nên mới vào xem. Xem một hồi mới thấy đã cái nư, cái mồm chó của Trang Lạc phun ra toàn nhắm vào mình, thật là phục sát đất.
Nhưng đó chưa là gì, điều thực sự khiến cậu trợn tròn mắt là: Hai kẻ này bắt đầu “tương tàn” lẫn nhau rồi sao??Đúng là nghĩa đen của từ “tương tàn”, loại có dùng dao kéo ấy.
Chẳng biết Lệ Duy Chu nghĩ gì, đột nhiên rút ra một con dao nhỏ gí sát vào cổ Trang Lạc, dọa cho Trang Lạc mặt cắt không còn giọt máu, hét lên thất thanh.
Cư dân mạng cũng được một phen há hốc mồm:
[Mẹ kiếp, tôi không nhìn lầm chứ!!!]
[Cái này chắc chắn không phải là AI ghép đấy chứ!???]
[Sống đến từng này tuổi lần đầu tiên làm nhân chứng trực tiếp, nhưng tôi vẫn không thể tin nổi, máu chó quá, chẳng kém gì phim Hàn luôn]
[Lệ Duy Chu nghĩ quẩn gì vậy, dù danh tiếng mất, đại ngôn bay màu, khả năng cao là không hoạt động trong giới được nữa, nhưng đâu đến mức chết đói ngay đâu, hà tất phải tự dồn mình vào đường cùng thế này?]
[Có câu nói rất hay, chưa trải qua nỗi khổ của người khác thì đừng khuyên người ta lương thiện, có lẽ hắn ta không chịu đựng nổi những đả kích này thôi]
[Tôi là đàn ông, tôi có quyền lên tiếng, nếu là tôi bị cắm sừng như thế, tôi cũng muốn liều mạng với đứa kia!]
[Vấn đề là giờ không phải lúc thảo luận ai đúng ai sai đâu đúng không??? Ai đó làm ơn báo cảnh sát giùm đi!]
[Nhanh lên không thì có án mạng thật đấy! Tôi thề!]









Gửi phản hồi