Chương 106: Trọng điểm là anh thuộc loại nam chính nào?

Phải nói rằng các cư dân mạng hóng biến đáng yêu của chúng ta vẫn rất nhân từ, tuy ghét Trang Lạc nhưng không chọn cách giương mắt nhìn cậu ta đi vào chỗ chết. Thế là, Trang Lạc đã được cứu. Nhưng cũng không hẳn là hoàn toàn thoát nạn. Bởi vì Phương Hàn…

Written by

Phải nói rằng các cư dân mạng hóng biến đáng yêu của chúng ta vẫn rất nhân từ, tuy ghét Trang Lạc nhưng không chọn cách giương mắt nhìn cậu ta đi vào chỗ chết.

Thế là, Trang Lạc đã được cứu.

Nhưng cũng không hẳn là hoàn toàn thoát nạn. Bởi vì Phương Hàn sau khi được đưa đi cấp cứu tỉnh lại đã lập tức báo cảnh sát.

Kết cục cuối cùng không ngoài dự đoán, cả hai kẻ động tới hung khí đều phải vào “cơm tù áo số”, không thể thoát khỏi sự trừng phạt của pháp luật.

Tuy nhiên, điều gây sốc nhất là Phương Hàn – người vốn là nạn nhân – cũng phải vào ngồi tù cùng.

Tội danh: Cưỡng dâm.

Nguyên nhân là do Trang Lạc sau khi thấy mình và Lệ Duy Chu đều “ngã ngựa” thì cảm thấy không cam tâm, nên tiện tay kiện luôn cả Phương Hàn.

Sở dĩ Phương Hàn bị khép tội thành công, thứ nhất là nhờ luật pháp của thế giới này. Kể từ khi luật pháp được sửa đổi mười năm trước, hôn nhân đồng giới đã được hợp pháp hóa, vậy nên lẽ tự nhiên, tội cưỡng dâm giữa nam giới với nhau cũng có định nghĩa và hình phạt rõ ràng.

Thứ hai là nhờ chính Trang Lạc —— lượng DNA lưu lại trong cơ thể quá nhiều! Chứng cứ quá đầy đủ!

Vì vậy, việc kéo Phương Hàm xuống nước cũng dễ dàng như đi vệ sinh vậy.

Phương Hàn đối mặt với lời cáo buộc này chỉ đành ngậm ngùi nhận tội, vì hắn chẳng có cách nào chứng minh được là đối phương tự nguyện.

Quả là một kết cục máu chó.

….

Thấm thoắt, Hứa Tô đã ở trong trang viên được gần một tháng.

Trong tháng này, mỗi ngày cậu cơ bản chỉ làm đúng bốn việc: Ăn, ngủ, trò chuyện với lão gia họ Hoắc, và… bảo vệ giác mạc.

Chẳng hạn như lúc này, vừa mới ngủ dậy, giác mạc của cậu lại bị nhắm vào rồi.

“… Rốt cuộc là cô em nuôi nào của anh muốn thay mắt? Nói thẳng ra đi, để tôi đỡ phải ngày nào cũng nơm nớp lo sợ!”

Cuối cùng cậu không nhịn được nữa, đem thắc mắc bấy lâu nay hỏi thẳng ra miệng.

Hoắc Dư Sâm ngẩn người: “Cô em nuôi nào là sao?”

Hứa Tô túm lấy cổ áo anh: “Còn giả vờ nữa hả!?”

Hoắc Dư Sâm: “? Tôi giả vờ cái gì?”

Hứa Tô: “Giả nai!”

Hoắc Dư Sâm lại ngẩn ra, thực sự không biết mình đã làm sai điều gì, không nhịn được mà bật cười.

“Vậy em nói thử xem, tôi giả nai chỗ nào?”

“Giả chỗ nào trong lòng anh tự hiểu rõ.”

Hứa Tô hậm hực đẩy anh ra, tựa lưng vào đầu giường.

“Nói đi, rốt cuộc là cô em nuôi nào cần thay mắt?”

Ngừng một chút, cậu cảnh cáo thêm một câu: “Đừng để tôi phải hỏi lần thứ ba.”

Hoắc Dư Sâm chậm rãi ngồi thẳng dậy, hỏi ngược lại: “Cho hỏi tôi có mấy cô em nuôi?”

Hứa Tô: “Làm sao tôi biết anh có bao nhiêu em nuôi?”

Hoắc Dư Sâm: “Không biết mà em còn bảo tôi muốn lấy mắt em thay cho em nuôi tôi?”

Hứa Tô: “Trong phim truyền hình đều diễn như thế cả.”

Hoắc Dư Sâm: “Thế phim còn diễn cái gì nữa?”

“Hừm… cái này tùy người.”

Hứa Tô chẳng hiểu sao lại bắt đầu nghiêm túc trả lời câu hỏi này: “Nếu nam chính là người tốt, lúc này thường sẽ nói: ‘Từ nay về sau, tôi sẽ là đôi mắt của cậu!’”

Hoắc Dư Sâm: “…”

“Nếu nam chính là người xấu, sẽ nói: ‘Đừng khóc nữa, đây là một triệu, cầm lấy, coi như là bồi thường cho cậu!’”

Hoắc Dư Sâm: “……”

“Nếu nam chính là kẻ khốn nạn, sẽ nói: ‘Có thể lắp mắt của cậu lên người cô ấy là phúc phận của cậu! Cút!’”

Hoắc Dư Sâm: “…………”

Đúng là ba cái thứ tào lao.

“Sau này bớt xem phim truyền hình đi.”

Hứa Tô lắc đầu, thầm nghĩ đó không phải trọng điểm, trọng điểm là anh thuộc loại nam chính nào?

Cậu ấn bàn tay đang nhào nặn má mình lại, hỏi: “Vậy nên?”

“Vậy nên em cứ thành thật mà kê cao gối mà ngủ đi.”

Hoắc Dư Sâm biết cậu muốn hỏi gì, thu lại vẻ mặt cợt nhả, nghiêm túc nói: “Bởi vì tôi không có em nuôi, cũng không có ý định lấy giác mạc của em cho bất kỳ ai, hiểu chưa?”

Hình như hiểu rồi. Nhưng lại không chắc chắn lắm.

Hứa Tô nhìn anh bằng ánh mắt nghi hoặc: “Vậy tại sao anh cứ nhìn chằm chằm vào mắt tôi?”

Hoắc Dư Sâm không trả lời mà hỏi ngược lại: “Em phát hiện tôi nhìn chằm chằm vào mắt em từ khi nào?”

Dứt lời, sắc mặt anh cũng trầm xuống, u ám khó đoán.

Hứa Tô không chú ý đến sự thay đổi nhỏ nhặt này, thật thà đáp: “Tầm cái ngày anh và ông nội anh đến tận cửa bắt cóc tôi ấy.”

Sắc mặt Hoắc Dư Sâm trầm thêm hai phần: “… Nghĩa là em đã chú ý từ một tháng trước rồi?”

Hứa Tô: “Ừm.”

Sắc mặt Hoắc Dư Sâm trầm thêm hai phần nữa: “… Nghĩa là trong suốt một tháng trời, ngoài việc nhìn ra tôi muốn móc giác mạc của em, em chẳng nhìn ra được cái gì khác nữa?”

Hứa Tô: “Ừm.”

Sắc mặt Hoắc Dư Sâm tiếp tục trầm xuống: “… Nghĩa là thời gian qua, trong lòng em, tôi luôn đóng vai một con súc vật?”

Hứa Tô: “Ừm.”

“… Hóa ra là vậy.”

Sắc mặt Hoắc Dư Sâm hoàn toàn đen kịt.

Ánh mắt anh qua từng câu chất vấn cũng ngày càng trở nên lạnh lẽo.

Hứa Tô đôi khi chậm chạp, nhưng dù có chậm đến mấy lúc này cũng nhận ra có gì đó không ổn. Cậu vội vàng đổi giọng: “Không không, cái cuối cùng không phải, không đến mức nghiêm trọng thế đâu.”

“Thế à?”

Hoắc Dư Sâm không vì hành động “mất bò mới lo làm chuồng” của cậu mà tâm trạng khá hơn, giọng điệu vẫn u ám như cũ: “Thế đến mức độ nào? Cặn bã? Hay là rác rưởi?”

“… Ờ thì…”

Hứa Tô ngượng ngùng liếm môi, có cảm giác như cái mạng nhỏ sắp đi tong đến nơi.

Chẳng biết bắt đầu từ lúc nào, vai diễn của hai người lại đảo ngược cho nhau, cậu từ một người chất vấn đầy tự tin lại trở thành kẻ bị chất vấn không một chút khí thế.

Lạ thật.

Chẳng lẽ cậu hiểu lầm gì thật sao?

Thôi kệ, 36 kế, chuồn là thượng sách, chuồn trước đã!

“Tôi, cái đó… tôi đói rồi tôi đi kiếm cái gì ăn đây, tạm biệt nhé.”

Nói xong một mạch, Hứa Tô tung chăn định chạy. Nhưng cậu đã quên mất lúc này Hoắc Dư Sâm đang ở gần cậu đến mức nào.

“Vu khống tôi xong mà còn muốn an toàn rút lui.”

Hoắc Dư Sâm nắm chặt lấy cổ tay cậu, kéo ngược cậu trở lại giường.

Tiếp đó, anh lại áp sát người tới: “Em nghĩ hay quá nhỉ?”

“Làm gì có, tôi có đâu.”

Hứa Tô ngơ ngác phủ nhận, cố gắng giả ngu, đồng thời cố lùi về phía sau.

Đáng tiếc phía sau là đầu giường, sau đầu giường là tường, cậu căn bản không còn đường lui. Hoắc Dư Sâm cũng không cho cậu cơ hội để lui, anh ngày càng tiến lại gần cậu hơn.

Cho đến khi môi của hai người gần như sắp chạm vào nhau, Hoắc Dư Sâm mới khẽ lên tiếng: “Không có, sao em lại chạy?”

Hơi thở sạch sẽ và ấm nóng phả vào mặt Hứa Tô như một sợi lông vũ lướt qua, khiến tim cậu mềm nhũn, tê dại, suýt chút nữa không nói nên lời.

Mãi một lúc sau mới rặn ra được hai chữ: “… Đói quá.”

Hoắc Dư Sâm cười lạnh một tiếng, một bàn tay chậm rãi di chuyển, trượt xuống vùng bụng hơi lộ ra của cậu: “Để tôi xem nào, đói ở chỗ nào.”

Cái chạm này khiến Hứa Tô suýt chút nữa nhảy dựng lên —— nhột chết đi được!

“Rốt cuộc anh muốn làm gì! Thả tôi ra!”

Hoắc Dư Sâm nhìn cậu chằm chằm không rời mắt: “Thả em cũng được, chỉ cần em làm rõ tại sao tôi lại cứ nhìn chằm chằm vào mắt em.”

Hứa Tô tức nổ đom đóm mắt.

Cái yêu cầu chết tiệt gì thế này, anh nhìn mắt tôi rồi còn bắt tôi đi tìm hiểu, anh không có mồm à! Không thể nói thẳng ra sao!

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc