Chương 2: Đây là khoa ngoại hay khoa nam học vậy

Cách một con đường rộng rãi, Lê Hải nhìn thấy trên tảng đá cẩm thạch đặt giữa cổng chính có khắc bốn chữ lớn: Giang Ngạn Dao Cầm. Đó là tên của khu dân cư này. Bên phải là một chốt bảo vệ quy mô không nhỏ với hơn mười nhân viên an ninh đứng…

Written by

Cách một con đường rộng rãi, Lê Hải nhìn thấy trên tảng đá cẩm thạch đặt giữa cổng chính có khắc bốn chữ lớn: Giang Ngạn Dao Cầm.

Đó là tên của khu dân cư này.

Bên phải là một chốt bảo vệ quy mô không nhỏ với hơn mười nhân viên an ninh đứng gác chỉnh tề. Ai nấy đều nghiêm nghị, vẻ mặt gần như viết thẳng bốn chữ: Người lạ cấm vào.

Dưới lớp đồng phục đen là những khối cơ bắp cuồn cuộn không thể che giấu, nhìn qua là biết đã qua huấn luyện bài bản.

Thực ra nơi ở của Lê Hải cách đây không xa, nhiều lắm cũng chỉ hơn một cây số. Nhưng điều đáng buồn là tiền thuê nhà một tháng của cậu còn không đủ trả phí quản lý một tháng ở đây. Khoảng cách giữa người với người đôi khi lại xa vời đến thế.

Nhìn dàn bảo vệ hung dữ kia, Lê Hải lập tức quyết định không đi cùng con Golden nữa. Dù sao cũng chỉ là băng qua đường, mà cậu cảm thấy mình chưa chắc đã được vào trong.

“Thôi, tao đưa mày đến đây thôi.”

Lê Hải vừa nói vừa đưa dây dắt đến miệng nó: “Tự vào đi. Khuyên mày một câu, sau này đừng chạy lung tung, không khéo bị người ta bắt đi làm món xào lăn đấy.”

Ai ngờ con Golden Retriever không những không phối hợp mà còn lùi lại nửa bước, nhe răng “cười” như muốn bảo: Đi thôi, vào trong chơi chút đã.

Lê Hải nghi ngờ sâu sắc rốt cuộc nó có phải là chó không: “Sau khi nước nhà thành lập, động vật không được phép thành tinh, không ai thông báo cho mày à?”

Golden: “Gâu!”

“Mày—”

Chưa kịp nói hết câu, con chó đã phóng vút đi. Cả người Lê Hải bị kéo theo, loạng choạng lao qua đường. Trong lúc bị cưỡng ép “chạy nước rút”, cậu chỉ kịp âm thầm cảm ơn trời đất vì lúc này đường vắng xe, nếu không chắc cậu đã được chôn chung với con chó này rồi.

Bên trái chốt bảo vệ là lối xe chạy, bên phải là lối đi bộ. Đúng lúc có người quẹt thẻ ra ngoài, con Golden mắt tinh như đuốc, chớp đúng khoảng trống vài giây ngắn ngủi để kéo Lê Hải xông thẳng vào trong.

“Dừng lại!”

Bảo vệ phản ứng cực nhanh, lập tức lên tiếng ngăn cản. Nhưng không kịp nữa, họ đành phải đuổi theo phía sau.

“Dừng… dừng lại…!”

Lê Hải cũng gào lên, nhưng con Golden hoàn toàn phớt lờ, phi như bay về phía trước.

Một phút sau, trước một tòa nhà sang trọng, con Golden đột ngột dừng lại rồi sủa một tiếng báo hiệu đã về đến nhà.

Lê Hải thở hổn hển: “Chạy cái quỷ gì vậy hả!”

Cuộc chạy marathon bất đắc dĩ khiến cậu suýt nữa tắt thở. Sáu bảo vệ phía sau nhanh chóng đuổi tới vây thành nửa vòng, ánh mắt sắc lẹm như muốn nói: Nếu còn bước thêm bước nữa, đừng trách bọn tôi không khách khí.

Trong một thoáng, Lê Hải thật sự hoài nghi mình vừa xông vào một căn cứ quân sự bí mật. Cậu vừa định giải thích thì con Golden dưới chân bỗng giật mạnh dây dắt.

Vút! Nó lao thẳng qua khe giữa hai bảo vệ. Lê Hải không giữ kịp, kết quả là một cú tiếp đất cực kỳ “thân mật” với đất mẹ. Theo quán tính, cậu còn trượt thêm mấy mét trên nền đá nhám.

“Chết tiệt!”

Là một người trưởng thành, phản ứng đầu tiên của cậu không phải là đau mà là… nhục.

Đáng xấu hổ hơn là chẳng một bảo vệ nào đưa tay đỡ. Nhưng cũng đúng thôi, dù sao cậu vẫn đang mang danh hiệu “nghi phạm xâm nhập bất hợp pháp” mà.

Ngay lúc cậu đang loạng choạng định đứng dậy, trên đầu bỗng vang lên một giọng nam trầm thấp, lạnh lẽo nhưng đầy từ tính: “Mấy người đang làm gì vậy?”

Sáu bảo vệ đồng loạt quay đầu. Người dẫn đầu lập tức cung kính: “Tôn thiếu! Chào ngài! Người này vừa dắt thú cưng của ngài chạy vào, không rõ có phải người quen của ngài không?”

Lê Hải không quan tâm cách xưng hô kia, trong đầu chỉ có một suy nghĩ: Trộm chó cái gì chứ! Cậu ngẩng đầu định phản bác, nhưng ngay khoảnh khắc nhìn thấy người kia, cả người cậu bỗng cứng đờ, đôi mắt mở lớn như gặp phải quỷ giữa ban ngày.

“Quen.”

Giọng người kia vang lên bình thản: “Đây là khách của tôi.”

Vãi thật, khách cái con khỉ!

Oan gia ngõ hẹp gặp mặt, khí thế không thể thua được. Lê Hải lập tức bật dậy như thể sợ đối phương sẽ đưa tay đỡ mình.

Bảo vệ thấy vậy cũng không nghi ngờ nữa, khách sáo vài câu rồi rút lui. Lê Hải thấy họ đi cũng định khập khiễng lủi theo, chỉ sợ chậm một giây là không thoát nổi.

Nhưng đời không như mơ. Cánh tay cậu bị giữ chặt lại, giọng nói lịch sự mà lạnh nhạt vang lên: “Vị khách này, cậu chạy cái gì?”

“Xin lỗi, chó của anh tôi đã đưa về rồi. Không có việc gì thì tôi đi trước.”

“Có việc.”

Tôn tiên sinh bước lên chặn trước mặt cậu. Ánh mắt hẹp dài sâu thẳm như muốn nhìn thấu tâm can đối phương.

Hắn hỏi thẳng: “Tại sao cậu không dám nhìn tôi?”

“…Anh nghĩ nhiều rồi.”

Lê Hải nhìn sang bụi cây bên cạnh, lạnh nhạt đáp: “Thứ nhất, tôi không thích nhìn lên người khác. Thứ hai, tôi không thích nhìn thẳng vào mắt người lạ.”

Chiều cao 1m72 khiến cậu đúng là phải ngẩng đầu mới đối diện được với hắn. Còn lý do thứ hai hoàn toàn là nói dối.

“Người lạ?”

Tôn tiên sinh khẽ cười, một nụ cười mang theo chút trào phúng: “Vậy xin hỏi quý danh?”

Lê Hải cũng cười lạnh: “Tại sao tôi phải nói cho…”

“Ê… anh làm gì vậy? Bỏ tôi xuống!”

“Đừng động.”

Tôn tiên sinh bế ngang cậu lên, liếc nhìn vết thương: “Đưa cậu đến bệnh viện.”

Lần cuối cùng được bế kiểu này là khi cậu mới năm tuổi. Lê Hải cảm thấy mặt mình nóng bừng vì xấu hổ.

Trong phòng khám, Lê Hải im lặng tuyệt đối. Cậu chắc chắn bác sĩ trước mặt này là đồng minh của tên phía sau. Nếu không thì…

“Lần quan hệ gần nhất là khi nào?”

Hả? Đây là khoa ngoại hay khoa nam học vậy?

Bác sĩ Hoàng nheo mắt, vẻ mặt đạo mạo: “Để hiểu rõ tình trạng bệnh nhân thôi, cậu nên thành thật cung cấp thông tin. Yên tâm, chúng tôi có nguyên tắc nghề nghiệp, sẽ bảo mật tuyệt đối.”

Lê Hải cười mà như không cười: “Hình như bác sĩ còn chưa biết tên bệnh nhân.”

Bác sĩ Hoàng ho khan: “À… sáng nay hơi đông bệnh nhân… xin hỏi tên cậu là?”

Lê Hải bình tĩnh, mặt không đổi sắc đáp: “Trương Tam.”

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc