Chương 3: Tôi không thể tự về sao

Có câu nói gì ấy nhỉ? À đúng rồi: Niềm vui ngắn chẳng tày gang. Quả nhiên là vậy. Chỉ vài giây sau, đã có người khiến Lê Hải phải đỏ mặt, thở dốc. Tôn tiên sinh đứng phía sau, trực tiếp đưa tay kẹp lấy gáy cậu rồi hơi dùng lực. “Đây không phải…

Written by

Có câu nói gì ấy nhỉ?

À đúng rồi: Niềm vui ngắn chẳng tày gang.

Quả nhiên là vậy. Chỉ vài giây sau, đã có người khiến Lê Hải phải đỏ mặt, thở dốc.

Tôn tiên sinh đứng phía sau, trực tiếp đưa tay kẹp lấy gáy cậu rồi hơi dùng lực.

“Đây không phải phòng khám nhỏ.”

Giọng hắn trầm xuống đầy uy hiếp: “Xin cậu hãy nói thật.”

“Tê…!”

Cảm giác vừa đau vừa ngứa lan thẳng lên da đầu khiến Lê Hải lập tức mềm nhũn: “Được được được! Tôi nói! Tôi nói là được chứ gì!”

Cậu cảm thấy mình như vừa sa vào một tổ chức lừa đảo. Nhưng phường lừa đảo ít nhất còn biết dụ dỗ bằng lời ngon tiếng ngọt, còn ở đây chỉ có sự uy hiếp trắng trợn.

Sau khi thoát khỏi ‘ma trảo’, Lê Hải lại tỏ ra bình tĩnh như không, mặt chẳng biến sắc đáp: “Lý Tứ.”

Bác sĩ Hoàng: “…”

Tôn tiên sinh: “…”

Y tá bên cạnh: “…”

Không khí im lặng kéo dài suốt một phút. Cuối cùng, Tôn tiên sinh đành nhượng bộ trước: “Xử lý vết thương trước đi.”

Bác sĩ Hoàng dẫn Lê Hải vào phòng trong, kéo rèm y tế lại bắt đầu làm việc.

Thực ra vết thương không nặng, chỉ là đầu gối và lòng bàn tay bị trầy một mảng hơi rộng. Bình thường Lê Hải chỉ cần về nhà bôi ít thuốc sát trùng là xong, hoàn toàn không cần phải long trọng đến mức vào bệnh viện lớn nhất thành phố N — nơi vốn dĩ cực kỳ khó xếp hàng này.

Cảm giác này đúng kiểu dùng dao mổ trâu để giết gà. Đã vậy, chiếc quần tốt lành của cậu cũng đã rách bươm, dù nó chỉ có giá bảy mươi tệ.

Xử lý xong, Lê Hải rất lịch sự hỏi: “Hết bao nhiêu tiền? Tôi chuyển khoản trả lại.”

Bác sĩ Hoàng không dám trả lời. Câu này nghe chẳng khác nào đang mắng người, mà người bị “mắng” chính là vị đang đứng phía sau với gương mặt lạnh hơn băng Nam Cực kia. Biết rõ người ta đưa đến, biết rõ có quan hệ, lại biết rõ vết thương chẳng đáng bao nhiêu mà vẫn hỏi vậy, không phải mắng thì là gì?

“Không cần.”

Tôn tiên sinh lạnh lùng lên tiếng: “Đi thôi, tôi đưa cậu về.”

“Không cần.”

Lê Hải cũng lạnh lùng đáp trả: “Tôi tự đi tàu điện ngầm được. Cảm ơn lòng tốt của Xà tiên sinh.”

Xà tiên sinh? Bác sĩ Hoàng đứng bên cạnh nghe mà ngơ ngác.

Sau một tràng dặn dò chu đáo đến mức thừa thãi, Lê Hải mất kiên nhẫn quay người định chuồn lẹ. Nhưng vừa bước ra khỏi phòng khám…

“Lê Hải!”

Bác sĩ Hoàng đột ngột gọi lớn.

“Hả?”

Cậu theo phản xạ quay đầu lại vì tưởng có gì quan trọng chưa dặn.

Kết quả: “Không có gì, nhớ đừng để dính nước trước khi vết thương đóng vảy nhé.”

“Ồ.”

Lê Hải đáp qua loa rồi tiếp tục bước đi. Được hai bước, cậu đột ngột dừng lại.

“…Mẹ kiếp!”

Bị lừa rồi! Chẳng trách hắn ta cứ nấp sau rèm không chịu ra mặt. Khỉ thật! Nhưng nghĩ lại, hảo hán không chấp tiểu nhân, chuồn là thượng sách.

Sau tấm rèm, bác sĩ Hoàng chống cằm tám chuyện: “Ôi chao, không ngờ nha. Cậu lại thích kiểu này, chẳng trách năm đó…”

“Giữ đúng nguyên tắc nghề nghiệp của cậu đi.” Tôn tiên sinh cắt ngang, giọng lạnh đi ba phần.

Nhớ lại thời cấp ba, hắn đúng là một “tảng băng sống”. Mùa hè đứng cạnh hắn thì mát rượi, còn mùa đông thì chắc đông cứng luôn.

“Nguyên tắc của tôi bị ai đó ném vào thùng rác từ nửa tiếng trước rồi!”

Bác sĩ Hoàng bất mãn: “Lúc cậu nhắn tin bảo tôi moi thông tin riêng tư của người ta, sao không thấy nhắc đến nguyên tắc?”

“Moi được gì chưa?” Tôn tiên sinh nheo mắt hỏi.

“Chưa…”

“Mà tôi gửi mười câu hỏi, sao cậu lại hỏi ngay câu cuối cùng vậy?”

Bác sĩ Hoàng dang tay vô tội: “Tình huống khẩn cấp, phải hỏi câu quan trọng nhất chứ!”

Tôn tiên sinh lạnh lùng ném lại một chữ: “Cút.” Rồi xoay người đuổi theo.

Năm phút sau, trong chiếc xe BMW sang trọng. Lê Hải xác nhận không thể phá cửa xe, đành quay sang hỏi: “Anh rảnh quá à? Không cần đi làm, không cần cống hiến cho đất nước sao?”

“Rất rảnh. Hôm nay là thứ Bảy, không cần đi làm.” Tôn tiên sinh trả lời từng câu một.

Bất chợt, hắn nghiêng người sang phía ghế phụ. Áp lực lập tức ập tới khiến Lê Hải nuốt nước bọt. Trong không gian chật hẹp này, cậu chẳng còn đường nào để lùi.

Khi khoảng cách chỉ còn gang tấc, giọng hắn trầm thấp vang lên: “Dây an toàn. Cậu tự thắt… hay để tôi giúp?”

“Tôi không thể tự về sao?”“Đợi đến khi Trái Đất nổ tung đi.”

Dưới sự ’cưỡng chế’ của thế lực độc ác, Lê Hải đành phải khai ra địa chỉ nhà. Suốt quãng đường, cậu như bị ma ám, ánh mắt cứ vô thức liếc nhìn người cầm lái. Mười ba năm không gặp, thật sự rất khó để dời mắt khỏi gương mặt ấy.

Gương mặt ấy gần như không thay đổi, vẫn đẹp trai và lạnh lùng như vậy. Đôi mắt nâu sẫm dài hẹp dưới hàng mi dày, sống mũi thẳng và đôi môi mỏng kiêu ngạo. Khi hắn không nói thì xa cách, còn khi mở miệng…

“Nhìn đủ chưa?” Giọng nói lạnh gấp đôi bình thường.

Lê Hải dời mắt đi, không cam tâm đáp: “Đủ rồi.”

Mười lăm phút sau, xe dừng lại bên một con hẻm nhỏ cũ kỹ và chật chội. Những ngôi nhà tự xây xám xịt chen chúc nhau, dây điện chằng chịt như mạng nhện tạo cảm giác ngột ngạt đến khó thở. Tôn tiên sinh không ngờ Lê Hải lại sống ở nơi khổ sở thế này, dù nó ở ngay gần khu của hắn. Ngón tay hắn siết chặt vô lăng đến nổi đầy gân xanh.

“Nhìn đủ chưa?” Lần này đến lượt Lê Hải hỏi lại.

Tôn tiên sinh quay sang: “Sống một mình sao?”

“Liên quan gì đến anh?”

“Vậy thì cậu khó mà xuống xe được đấy.”

“…Tôi sống với người khác.”

“Ai?”

“…Bạn đời.”

Trong không gian yên tĩnh, Lê Hải nghe rõ tiếng khớp ngón tay của người bên cạnh siết chặt kêu “rắc rắc”. Cậu quay đầu nhìn ra ngoài, tránh né ánh mắt vừa lạnh, vừa sâu, vừa nguy hiểm đến mức khiến người ta run rẩy kia.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc