Chương 6: Cậu có đồng ý hay không thì cũng chỉ có một kết quả thôi

Đối diện chiếc sofa nhỏ màu xanh lam là chiếc giường rộng khoảng 1m5. Trên giường chỉ có một chiếc gối và một tấm chăn điều hòa mỏng. Đầu giường tựa sát vào tường, bên trái là chiếc tủ quần áo lắp ráp bằng ống thép đơn giản, trên đó treo lác đác vài bộ…

Written by

Đối diện chiếc sofa nhỏ màu xanh lam là chiếc giường rộng khoảng 1m5. Trên giường chỉ có một chiếc gối và một tấm chăn điều hòa mỏng. Đầu giường tựa sát vào tường, bên trái là chiếc tủ quần áo lắp ráp bằng ống thép đơn giản, trên đó treo lác đác vài bộ đồ.

Vẫn là sạch sẽ, vẫn là đơn giản, và… vẫn mang theo cái cảm giác cô đơn đến lạnh lẽo.

Lê Hải đưa cho hắn một cốc nước, nhàn nhạt hỏi: “Xem đủ chưa, Tôn thiếu gia?”

Tôn Thiên Ngạo nhận lấy cốc nước, ánh mắt vẫn chưa rời khỏi cậu: “Đủ rồi. Hiện tại cậu đang làm gì?”

“…”

Lê Hải khựng lại một nhịp rồi đáp: “Câu hỏi này hơi riêng tư, tôi từ chối trả lời.”

Bình thường, đây không phải là một câu hỏi quá mức riêng tư. Nhưng trong một số trường hợp, nó lại trở thành điều không thể chạm tới. Ví dụ như khi một người đang không có công việc ổn định.

“Từ chối?” Giọng Tôn Thiên Ngạo trầm xuống, mang theo chút khó chịu.

Hắn đột ngột kéo mạnh cổ tay Lê Hải, ép cậu dựa lưng vào cánh cửa phòng mỏng manh. Tay còn lại nâng cằm cậu lên, khóa chặt tầm nhìn, không cho phép né tránh.

“Đau… đau đau! Cậu làm cái gì vậy!”

Lê Hải lập tức kêu lên: “Có chuyện thì nói chuyện, động tay động chân làm gì!”

Lần đầu tiên trong đời, cậu hối hận vì đã không nghe lời Lương Hủ đi tập gym, để rồi giờ đây lúc nào cũng rơi vào thế yếu.

“Tôi không chạm vào vết thương của cậu.” Tôn Thiên Ngạo hơi cúi đầu, ánh mắt quét ngang gương mặt Lê Hải.

Không biết từ lúc nào, khoảng cách giữa họ đã gần đến mức chóp mũi chạm nhau.

“Trả lời đàng hoàng, tôi sẽ không động tay.”

Giọng hắn hạ thấp, mang theo ý uy hiếp rõ ràng: “Còn nếu cậu không chịu nói… thứ tôi động vào sẽ không chỉ là tay đâu.”

Lê Hải thật sự muốn báo cảnh sát nếu điều đó có tác dụng. Hai người nhìn nhau vài giây, cuối cùng vẫn là Lê Hải thua cuộc.

“Tôi nói. Cậu buông tay ra.”

“Không buông.”

Tôn Thiên Ngạo lạnh lùng đáp: “Cậu nói trước, tôi xác nhận là thật rồi mới buông. Đừng nghĩ đến chuyện lừa tôi.”

Lê Hải bật cười châm chọc: “Xin hỏi cậu bây giờ đang làm cảnh sát hay chuyên gia tâm lý vậy?”

“Không.”

Tôn Thiên Ngạo nhướng mày, bình thản đáp: “Thiết kế phần mềm.”

“Vậy cậu định dựa vào đâu để phán đoán lời tôi là thật hay giả?”

“Giác quan thứ sáu.”

Giác quan thứ sáu cái quỷ gì chứ! Hắn tưởng mình là con gái chắc?

“Không có việc làm.” Lê Hải lười vòng vo, trực tiếp nói thẳng.

Nghe vậy, đáy mắt Tôn Thiên Ngạo khẽ dao động, thoáng qua một tia ngạc nhiên và cả sự đau lòng. Nhưng hắn không buông tay như đã hứa mà hỏi tiếp: “Từ khi nào? Trước đây làm gì? Đã tốt nghiệp chưa hay đang học thạc sĩ?”

Lê Hải chợt nhận ra hai người họ thật sự là bát tự không hợp. Bởi mỗi câu hỏi của người này đều chuẩn xác giẫm trúng điểm yếu của cậu, như từng chiếc gai sắc nhọn đâm vào những vết thương chưa bao giờ lành.

“Buông tôi ra.” Giọng cậu đột nhiên mềm xuống, giống như đang cầu xin.

Tôn Thiên Ngạo khựng lại. Trong ký ức của hắn, đôi mắt Lê Hải rất đen, sáng như ánh sao. Nhưng bây giờ, hắn không còn thấy ánh sáng đó nữa. Lê Hải hoạt bát năm xưa đã biến mất. Những năm qua, cậu đã phải trải qua những gì?

“Được.”

Tôn Thiên Ngạo buông tay: “Tôi không hỏi nữa. Vậy cậu chuyển đến chỗ tôi đi. Nhà tôi rộng, ánh nắng tốt, cậu ở đó…”

“Tại sao tôi phải đến đó?”

Lê Hải cắt ngang, ánh mắt lạnh nhạt: “Chúng ta thân quen lắm sao?”

“Quen hay không, cậu tự rõ.”

Tôn Thiên Ngạo khoanh tay, giọng không cho phép từ chối: “Đừng giả ngốc với tôi. Bây giờ, dọn đồ đi.”

Lê Hải quay mặt đi: “Tôi không đi. Tôi có chỗ ở của mình, tại sao phải đến chỗ cậu? Cũng đừng nói là thương hại tôi, tôi không có ý định làm bảo mẫu đâu.”

“Tôi không có ý đó.”

Tôn Thiên Ngạo hạ giọng, như sợ làm tổn thương lòng tự trọng của cậu: “Cậu không thể để vết thương dính nước. Ở chỗ tôi, tôi có thể chăm sóc cậu.”

“Không cần. Cũng không phải gãy xương, tôi tự lo được.”

“Được.” Tôn Thiên Ngạo không tranh cãi nữa, quay người đi đến sofa ngồi xuống.

Lê Hải tưởng hắn đã nhượng bộ, định mở miệng tiễn khách thì hắn lại thong dong nói: “Vậy tôi chuyển đến ở với cậu. Giường cậu đủ lớn, ngủ hai người không thành vấn đề.”

Lê Hải: “…!”

Ngủ cái gì cơ? Cậu là cái thá gì mà nói ngủ là ngủ?

Cậu cố nặn ra một nụ cười: “Vậy con chó của cậu thì sao? Nhà tôi không nuôi được, mèo với chó là thiên địch đấy.”

“Dễ thôi. Gửi tiệm thú cưng hoặc đưa về nhà bố mẹ tôi.”

Hắn vắt chân, dáng vẻ lười biếng mà tự tin: “Còn vấn đề gì không? Hỏi luôn một thể đi.”

“…Tôi đã đồng ý chưa vậy?”

“Cậu có đồng ý hay không thì cũng chỉ có một kết quả thôi.” Tôn Thiên Ngạo nở một nụ cười đầy nguy hiểm.

Cuối cùng, dưới thế cục địch mạnh ta yếu, Lê Hải vẫn phải “dẫn sói vào nhà”, rồi lại bị sói tha về hang cùng với con mèo của mình. Lý do rất đơn giản: Nhà sói rộng, không cần ngủ chung giường. Điển tích “dê vào miệng hổ” đã được tái hiện hoàn hảo.

Vừa bước vào căn hộ sang trọng, Tôn Thiên Ngạo bắt đầu giới thiệu: “Bên trái là bếp, phía sau phòng khách là phòng gym, kia là thư phòng. Phòng trong cùng là phòng ngủ chính…”

“Đủ rồi.”

Lê Hải mất kiên nhẫn cắt ngang: “Vết thương lành tôi sẽ đi ngay. Tôi chọn đại một phòng khách là được, mèo của tôi sẽ ở chung với tôi.”

“Meo…” Con mèo trong lòng cậu kêu lên như tán thành.

Tôn Thiên Ngạo không đáp, chỉ lặng lẽ nhìn cậu trong ba giây. Sau đó, hắn quay người đi thẳng vào phòng ngủ chính rồi ném túi đồ của Lê Hải lên chiếc giường rộng lớn.

Ý tứ quá rõ ràng: Không tồn tại bất kỳ sự thương lượng nào ở đây cả.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc