Ting ting — ting — ting ting —
Tiếng chuông báo tin nhắn WeChat của cậu lại vang lên liên hồi.
Giữa cái âm thanh xen ngang đầy đột ngột này, cậu chợt nghĩ ra một câu phản biện cực kỳ thiếu lương tâm: “Chẳng phải chính cậu cũng đang nhấn mạnh khoảng cách giữa chúng ta sao?”
Cậu cười khẩy một tiếng: “Rõ ràng tôi cũng là đàn ông, vậy mà cậu lúc nào cũng bắt tôi phải dựa dẫm vào cậu. Trong lòng cậu, giữa chúng ta chẳng phải chính là khoảng cách kẻ mạnh người yếu sao?”
“Cậu nhất định phải bóp méo ý của tôi mới chịu được à?”
Bàn tay Tôn Thiên Ngạo đang bóp vai cậu siết chặt thêm vài phần lực: “Phải, xét về phương diện kinh tế, đúng là tôi mạnh cậu yếu, đó là sự thật và cũng là thực tế, chẳng có gì phải tô vẽ cho nó cả. Nhưng cậu thừa biết là tôi hoàn toàn không có ý xem thường cậu, đừng cố tình nói những lời làm tổn thương cả hai như vậy.”
“…”
Lê Hải bị nói trúng tim đen, nhất thời á khẩu.
“Buông ra.”
Cậu cố gắng đánh lạc hướng, tranh thủ chút thời gian vụn vặt để nghĩ xem nên tiếp tục bốc phét thế nào.
“Không buông.”
Tôn Thiên Ngạo trực tiếp xốc nách cậu lên, kéo cậu đặt ngồi lên đùi mình.
Cái tư thế này chẳng khác nào đang bế trẻ con.
“Sao không bốc phét tiếp đi? Hết lời để nói rồi à?”
Một tay Tôn Thiên Ngạo đỡ lấy thắt lưng cậu, tay kia bóp cằm cậu, khiến cậu không còn chỗ nào để trốn tránh.
“…”
Lê Hải rất muốn học theo Mike Tyson, tặng cho hắn một cú móc trái rồi một cú móc phải.
Tèng tèng tèng tèng…
Ôi! Tạ ơn trời, tạ ơn đất!
“Để tôi nghe điện thoại.”
Lê Hải định với lấy điện thoại nhưng bị giữ lại.
“Đừng động đậy.”
Tôn Thiên Ngạo nghiêng người cầm điện thoại qua, đồng thời liếc nhìn tên người gọi: Chị Hoa.
“Ai đây?”
Lê Hải giật lấy điện thoại, bực bội nói: “Tôi nói ra anh có biết không? Buông tôi ra, tôi ra ngoài…”
“Nghe ngay tại đây!”
Tôn Thiên Ngạo trực tiếp bấm nghe giúp cậu, còn tận tình bật luôn loa ngoài cho mình cùng nghe.
“Alo! Tiểu Hải!”
Đầu dây bên kia, chị Hoa nói: “Chuyện chị nói lúc nãy em cân nhắc đến đâu rồi? Mãi chẳng thấy em trả lời nên chị gọi luôn, không làm phiền em chứ? Đang làm gì đấy?”
Lê Hải lườm Tôn Thiên Ngạo một cái, đổi sang giọng điệu ôn hòa đáp: “Không có gì ạ, nãy em đi tắm. Được chị ạ, nhưng chắc phải hai ngày nữa em mới về được, tay em bị thương rồi.”
Chị Hoa: “Được thôi, không vấn đề gì. Tay sao mà bị thương thế? Có nghiêm trọng không? Hay để chị qua thăm em nhé?”
Lê Hải: “Dạ thôi, vết thương nhỏ thôi, hai ngày nữa là khỏi ạ.”
Chị Hoa: “Ok! Thế em tự chăm sóc mình cho tốt, chị sẽ báo lại với sếp Hồ. Đợi em về, chị mời em uống trà sữa.”
Lê Hải: “Vâng ạ.”
Chị Hoa: “Thế em nghỉ ngơi sớm đi, đừng thức khuya quá, chị phải đi dỗ con ngủ đây, không buôn với em nữa, bye bye.”
Tút tút tút…
Điện thoại vừa ngắt, những câu hỏi của Tôn Thiên Ngạo đã như nước lũ tràn bờ đê, dồn dập ập đến: “Nói cái gì? Cân nhắc chuyện gì? Được là được cái gì? Về đâu? Sếp Hồ là ai? Chuyện công việc rốt cuộc là thế nào?”
“…”
Lê Hải rất muốn hỏi xem thuê sát thủ thì cần bao nhiêu tiền.
Trấn tĩnh lại một chút, cậu vẫn quyết định nói chuyện công việc cho Tôn Thiên Ngạo biết. Chẳng còn cách nào khác, đường chỉ có hai lối:
Một là thành thật khai báo, đêm nay còn được ngủ yên thân.
Hai là đánh chết không mở miệng, e là hai ngày nữa đến cái cửa cũng chẳng ra nổi.
Cân nhắc thiệt hơn, cậu chọn để mình được ngủ ngon, đồng thời để hai ngày nữa có thể đi làm bình thường.
“Trước đây tôi làm việc tại một công ty TF (tên công ty), ba tháng trước, vì một số chuyện trong công việc, tôi đã nghỉ việc, bây giờ ở đó lại thiếu người, bên nhân sự đến hỏi tôi có muốn quay lại làm việc không, tôi đồng ý rồi.”
Lê Hải nói xong, hai tay buông xuôi, bồi thêm một câu: “Chuyện là thế đấy.”
“Chỉ đơn giản thế thôi?”
“Chỉ đơn giản như vậy?”
Đôi mắt dài và sâu của Tôn Thiên Ngạo hơi nheo lại, ánh mắt nhìn cậu trở nên sắc bén hơn: “Cậu đã bỏ qua rất nhiều chi tiết đúng không?”
“……”
Đúng thì sao?!
Tôi chỉ quyết định nói cho cậu biết, chứ đâu có định kể hết từng li từng tí cho cậu đâu!
Biết đại khái là được rồi, còn muốn đào tận gốc tróc tận rễ… Đúng là được voi đòi tiên! Có áo mưa còn muốn thêm ô!
“Không bỏ qua, chỉ đơn giản thế thôi.” Lê Hải hơi rén, trong lòng thì gào thét đủ thứ nhưng ngoài mặt chẳng dám thốt ra lời nào.
Biết sao được, lại có câu: Ở dưới mái hiên nhà người, không thể không cúi đầu.
Nhất là trước loại cường quyền này, đừng có bướng bỉnh là tốt nhất. Theo kinh nghiệm của cậu, bướng bỉnh đến cùng thì chỉ còn nước xong đời.
Tôn Thiên Ngạo không cam tâm, tiếp tục truy hỏi cậu đủ điều. Chẳng hạn như công ty đó tên gì, làm ở đó bao lâu rồi, lương tháng bao nhiêu, nguyên nhân cụ thể nghỉ việc là gì, tại sao nghỉ rồi còn chọn quay lại, không cân nhắc công việc khác sao, vân vân và mây mây.
Lê Hải ung dung gặm cherry, đợi hắn hỏi xong một tràng, mới thốt ra một câu: “Cụ cố họ của tôi thọ đến tận 106 tuổi đấy.”
“Cái gì?”
Tôn Thiên Ngạo không hiểu.
Lê Hải nhét một quả cherry vào miệng hắn, hỏi: “Cậu có biết bí quyết trường thọ của cụ không?”
“…”
Tôn Thiên Ngạo nhả quả cherry trong miệng ra, trực tiếp rướn người tới gặm quả cherry trong miệng cậu.
Sau một hồi giày vò, Tôn Thiên Ngạo nhận một cuộc điện thoại rồi vào thư phòng xử lý công việc.
Lê Hải ra phòng khách lục lọi đống đồ ăn vặt Tôn Thiên Ngạo mua cho, phát hiện trong đó có hai túi thức ăn sấy khô cho thú cưng. Dựa vào hình ảnh và chữ viết đơn giản trên đó, cậu nhận ra một túi là cho Thúy Hoa, một túi là cho con mèo Anh lông ngắn béo mầm của mình.
“Béo à, đi theo Lương Hủ đúng là khổ cho mày rồi.”
Cậu lẩm bẩm một câu, rồi ở phòng khách bày trò chơi với Thúy Hoa.
Cậu nhận ra Thúy Hoa thực sự là một con chó thông minh, rất nhiều mệnh lệnh cậu đưa ra nó đều hoàn thành được, sống động như một con người vậy.
“Bố mày huấn luyện mày chắc tốn không ít tiền nhỉ?”
Thúy Hoa: “Gâu!”
“Mày là chó đực mà đặt cái tên này, thấy uất ức lắm đúng không?”
Thúy Hoa: “Gâu! Gâu gâu!”
“Ồ, vậy mà sủa tận hai tiếng, xem ra là cực kỳ uất ức rồi.”
Thúy Hoa: “Gâu! Gâu gâu gâu!”
“Uất ức cũng vô ích, đặt thì cũng đặt rồi, không đổi được nữa đâu. Thêm cả họ của bố mày vào nữa, Tôn Thúy Hoa… ừm, nghe hay đấy.”
Thúy Hoa: “…”
“Nào, Tôn Thúy Hoa, nằm xuống.”
Lần này Thúy Hoa không nhúc nhích nữa, đôi tai hơi dài rủ xuống hai bên, đôi mắt tròn xoe hơi ngước lên, cả khuôn mặt chó viết rõ hai chữ: Uất ức.
“Ha ha ha ha…”
Lê Hải trực tiếp ngã vật ra sofa mà cười lớn. Tiếng cười của cậu ngay lập tức thu hút “ông bố” của Tôn Thúy Hoa đi ra.









Gửi phản hồi