Tôn Thiên Ngạo thấy cậu đang cho Thúy Hoa ăn đồ sấy, bèn quay người đi về phía phòng cho giúp việc, định bế Mèo Béo ra.
Lê Hải vội vàng nén nụ cười, nói: “Đừng đi, nó không có ở đó đâu.”
“Không ở đó?”
Tôn Thiên Ngạo khựng lại, nhưng chân chưa bước lên phía trước: “Đi đâu rồi?”
“Cho người ta rồi.”
Lê Hải lại ném một miếng đồ sấy cho Thúy Hoa: “Ở đây có Thúy Hoa, nó ở không thoải mái, tôi tìm cho nó một nhà không nuôi chó, nó đi hưởng phúc rồi.”
Mèo Béo ở nơi xó xỉnh xa xôi: Trái đất nhanh chóng hủy diệt đi thôi!
“Sao không nói với tôi một tiếng?”
Tôn Thiên Ngạo đi đến ngồi xuống cạnh cậu: “Thực ra không cần phải mang cho đâu, nếu ở đây không đủ rộng, chúng ta có thể đổi chỗ khác. Tôi có một căn biệt thự bốn tầng bên Vạn Tượng, chúng có thể ở các tầng khác nhau, như vậy Mèo Béo sẽ không bị ảnh hưởng.”
Lê Hải hỏi: “Cậu mua à?”
Tôn Thiên Ngạo đáp: “Không, cậu tôi tặng.”
“…”
Lê Hải phải thừa nhận rằng, ở cái khoản ăn bám người lớn này, da mặt Tôn Thiên Ngạo đúng là dày ngang tường thành, đường đường chính chính đến mức vừa khiến người ta cạn lời vừa khiến người ta phải than thở kinh ngạc.
“Đợi bao giờ cậu tự mua được biệt thự rồi hãy nói chuyện đưa tôi đến đó ở.” Cậu kéo khóa túi đồ sấy lại, ném lên bàn trà.
Tôn Thiên Ngạo gật đầu: “Được, mai chúng ta đi mua luôn.”
“…”
Lê Hải bị sự sảng khoái này làm cho chấn động. Cậu mấp máy môi mấy lần mà không biết nên nói gì cho phải, không biết phải nói gì mới tiếp được cái quyết định đầy hào khí và bá đạo này của Tôn Thiên Ngạo.
Đờ người ra vài giây, chắc là linh tính mách bảo, cậu hỏi với vẻ vừa chắc chắn vừa ngờ vực: “… Dùng di sản của ông nội cậu?”
Tôn Thiên Ngạo thản nhiên gật đầu: “Dùng một ít.”
“…”
Lê Hải cảm thấy mình như đang ngắm thủy triều trên sông Tiền Đường, trong lòng và trong đầu đều là sự thán phục: “Cậu có sĩ diện không? Thế này còn tính là cậu mua à?”
“Câu này nói không đúng, cậu không thể tính như vậy được.”
Tôn Thiên Ngạo giương cao tấm biển ăn bám người lớn là vinh quang vô hạn, gẩy cái bàn tính nhảm nhí vô hình, bóc tách với Lê Hải về 《Nghiên cứu sâu sắc và biện giải thiên tài về hành vi ăn bám người lớn》:
“Phần lớn vẫn là tiền tự tôi kiếm được, một phần nhỏ đúng là cần động đến một chút, nhưng đồ của ông nội tôi chẳng phải cũng là của tôi sao? Theo phép làm tròn thì tương đương với việc vẫn là tôi mua, đúng không?”
“…” Đúng cái con khỉ.
Lê Hải thật sự không hiểu nổi, một thanh niên ưu tú được giáo dục bài bản, sao cái miệng lại có thể thốt ra những lời thiếu liêm sỉ đến thế.
Không hiểu nổi, đi ngủ.
“Cút đi, đi ngủ đây.”
Cậu đứng dậy đi về phía phòng ngủ: “Cậu ngủ phòng khách hay tôi ngủ?”
Tôn Thiên Ngạo đi theo sau lưng cậu, móc lấy ngón tay cậu, nói: “Đêm qua rõ ràng ngủ cùng nhau, đêm nay sao phải phân chia chủ khách? Như thế chẳng phải quá phi lý sao?”
“Lý lẽ? Cậu có cần mặt mũi nữa không?”
Lê Hải hất ngón tay hắn ra, chắn ngay trước cửa phòng ngủ chính, hai tay chống nạnh, cằm hơi hất lên, chẳng khác nào mấy bà thím ngoài chợ đang chuẩn bị tính toán cái cân điêu vài lạng thịt: “Lúc mới đến cậu đã nói rồi, tôi có thể ở một phòng riêng, kết quả là ngày thứ hai cậu đã vượt rào, tôi còn chưa tính sổ với cậu đâu, cậu còn dám nhắc đến.”
“Có gì mà không dám nhắc?”
Tôn Thiên Ngạo bước tới một bước, một chân chen vào giữa hai chân cậu, hai tay chống lên khung cửa, khóe môi nở một nụ cười gian xảo mà trong mắt Lê Hải thì chẳng khác gì cầm thú: “Tôi đã nói rồi, sớm muộn gì cũng tiến đến kết quả đó thôi, cậu cản được tôi một hai ngày, nhưng có ngăn được từ ngày thứ ba trở đi không?”
“… Tôi đã đồng ý tiến đến hướng đó đâu?” Lê Hải tự giác lùi lại hai bước, trông như bị sóng thủy triều sông Tiền Đường dội trúng.
Tôn Thiên Ngạo quán triệt sâu sắc mỹ đức truyền thống “muốn sống tốt thì da mặt phải dày”, nhân cơ hội đó bước thẳng vào phòng ngủ.
Không chỉ có thế, hắn còn tận tâm đóng cửa lại, hiền thục chốt khóa bên trong, cứ như sợ ai chạy mất không bằng.
“Cậu không đồng ý, thế đêm qua cậu rên cái gì?”
Tôn Thiên Ngạo một tay kéo Lê Hải lại, đè xuống giường: “Vừa rồi cậu lại rên cái gì? Mặc quần áo vào là không nhận người nữa à, thế để tôi giúp cậu cởi ra cho đến khi nhận ra thì thôi.”
Nói rồi, hắn bắt đầu động thủ.
“Đợi đã!”
Lê Hải như một chú chó nhỏ bị hoảng sợ, đột nhiên hét lên một tiếng.
Tôn Thiên Ngạo lập tức dừng tay: “Sao thế?”
Lê Hải lườm hắn, nghiêm túc nói: “Một là ngoan ngoãn ngủ đi, hai là tôi đi ngay bây giờ.”
“… Được rồi.” Tôn Thiên Ngạo thấy cậu nghiêm túc như vậy, đành phải thu quân.
Nhưng không sao, dẫu sao cũng tranh thủ được quyền ngủ chung giường. Đây gọi là gì? Có công mài sắt, có ngày nên kim! Chỉ cần da mặt dày, vạn sự đều thành công!
Tắt đèn chưa đầy nửa tiếng, Tôn Thiên Ngạo đã ngủ thiếp đi.
Rèm cửa phòng ngủ chắn sáng cực tốt, không một tia ánh trăng nào lọt vào được. Nếu là người có giấc ngủ bình thường thì đúng là sẽ sớm chìm vào giấc nồng.
Nhưng Lê Hải thì không, cậu mắc chứng rối loạn mất ngủ gián đoạn.
Cứ dăm bữa nửa tháng cậu lại mất ngủ, như đêm nay chẳng hạn, cậu lại không ngủ được. Nhưng cậu không dám trằn trọc trở mình như mọi khi, vì sợ làm ồn đến người bên cạnh.
Trong bóng tối giơ tay không thấy năm ngón này, cậu một mình mở to đôi mắt trống rỗng, mịt mờ lại mệt mỏi rã rời, nhìn lên trần nhà vốn chẳng nhìn thấy gì, thẫn thờ ngẩn ngơ.
Mười phút trước cậu đang nghĩ:
Thật kỳ lạ, rõ ràng lúc nhỏ hai người chẳng có cử chỉ thân mật nào, tại sao mới gặp lại chưa đầy hai ngày mà đã có thể chung sống như vợ chồng già, không một chút gượng gạo hay bài xích vì lạ lẫm thế này…
Chín phút trước cậu đang nghĩ:
Chẳng lẽ đây chính là cái gọi là duyên phận sao? Cái gọi là định mệnh sao…
Tám phút trước cậu đang nghĩ:
Hồi trung học, cấp ba rồi đại học, chắc chắn hắn phải gặp rất nhiều cô gái chàng trai ưu tú mới đúng chứ, sao lại cứ không quên nổi mình cơ chứ…
Bảy phút trước:
Mẹ kiếp mình có bệnh thật rồi, không quên được mình thì không được, chẳng lẽ cứ phải quên sạch sành sanh mình thì mình mới hài lòng à…
Sáu phút trước:
Nhưng khoảng cách thực sự quá lớn. Sớm biết mình sau này lại là một kẻ vô tích sự thế này, ngày ấy mình nhất định không yêu hắn. Giờ thì hay rồi, tiến thoái lưỡng nan…
Năm phút trước:
Mẹ hắn giờ tư tưởng đã thoáng hơn chút nào chưa? Hừ, chắc là chưa đâu, chắc vẫn giống như năm đó thôi…
Bốn phút trước:
Mình mà là phụ nữ thì còn có thể sinh cho hắn một đứa con, coi như cũng có chút ích lợi. Nhưng con mình cũng chẳng sinh được, ở bên cạnh hắn, thuần túy chỉ có thể làm một con ký sinh trùng…
Ba phút trước:
Bỏ đi luôn thì đúng là không cam tâm mà, hắn tốt như thế, mình muốn có được hắn thì có gì sai đâu…
Hai phút trước:
Tôn Thiên Ngạo, cậu nói xem nếu cậu kém đi một chút, không ưu tú như thế thì tốt biết mấy, như vậy tôi sẽ không luôn có cảm giác mình đang hủy hoại cậu…
Một phút trước:
Nói với hắn rồi mới đi thì chắc chắn là không đi nổi, nhưng không nói mà đi luôn, chắc hắn sẽ muốn giết người mất…
Bây giờ:
Chắc giờ hắn ngủ say rồi nhỉ…
Lê Hải rón rén ngồi dậy.
Đầu tiên cậu vào phòng tắm, nắm chặt điếu thuốc và cái bật lửa lấy được từ chỗ Lương Hủ lúc chiều trong tay. Sau đó lại lặng lẽ ra khỏi phòng, đi về phía ban công nhỏ của thư phòng.
Cái ban công này nằm bên ngoài, có thể hóng gió. Mỗi khi mất ngủ đầu cậu lại đau âm ỉ và căng tức, thổi chút gió tự nhiên sẽ thấy dễ chịu hơn nhiều.
Tạch —
Dưới ánh trăng mờ ảo, một làn khói trắng đậm đặc và dài mảnh bốc lên.
Cậu biết Tôn Thiên Ngạo ghét những người hút thuốc, ghét ngửi mùi thuốc lá. Từ rất lâu về trước, cậu đã biết rồi.









Gửi phản hồi