Dáng vẻ của Cố Chước lúc này trông có vẻ như thực sự đang rất buồn.
Tôi không suy nghĩ quá nhiều, mời cậu ta vào phòng khách sạn. Cuối cùng, chẳng hiểu chuyện diễn biến thế nào mà lại trở thành tôi và Cố Chước cùng ngồi uống rượu với nhau.
Tôi không nhịn được mà hỏi cậu ta: “Cậu sao thế? Tại sao lại buồn?”
Ánh mắt Cố Chước nhìn tôi sâu thăm thẳm: “Người tôi thích lúc nào cũng tìm cách trốn tránh tôi.”
Tim tôi bỗng chốc thắt lại một nhịp: “Cậu… cậu có người mình thích rồi sao?”
Cố Chước khẽ “ừm” một tiếng.
Phen này, tâm trạng tôi bỗng trở nên rối bời hỗn loạn.
“Vậy… người đó là người như thế nào?”
“Người ấy à, rất xinh đẹp, rất nỗ lực, thành tích học tập ưu tú, khuyết điểm duy nhất chính là luôn tìm mọi cách để rời xa tôi.”
Tôi không hiểu nổi. Có thể được Cố Chước thích, đó là một chuyện may mắn biết bao nhiêu. Chỉ vì cái cơ thể dị dạng này mà ngay cả dũng khí để thích cậu ta, tôi cũng không có.
Vì buồn bã, tôi cứ từng ngụm, từng ngụm nhấp rượu. Vốn dĩ tôi còn định sau khi Cố Chước đi rồi sẽ lôi ảnh cậu ta ra ngắm một chút, không ngờ mọi chuyện còn chưa bắt đầu thì tôi đã thất tình rồi.
Đến cuối cùng, tôi say khướt, loạng choạng đứng dậy: “Tôi đi tắm đây.”
Cố Chước đỡ lấy tôi: “Cậu đứng còn không vững nữa rồi, để tôi đỡ cậu vào tắm.”
Tôi hất tay cậu ta ra: “Không cần cậu!”
Tôi cũng chẳng biết cơn giận vô cớ này từ đâu mà tới. Tôi định cởi áo sơ mi, nhưng lại phát hiện tay mình đã trở nên vụng về, mấy chiếc cúc áo cứ trêu ngươi không sao mở được.
“Để tôi giúp.”
Cố Chước tiến lại gần, những ngón tay lạnh lẽo lướt qua lồng ngực trần của tôi, dễ dàng cởi bỏ chiếc áo sơ mi. Tiếp đó, ngón tay cậu ta trượt dần xuống dưới, định động tay cởi cả quần của tôi ra.
Tôi vội vàng đẩy cậu ta ra, giữ khư khư lấy thắt lưng của mình: “Quần thì không cần đâu.”
Tôi bước vào phòng tắm, vừa cởi quần ra đã phát hiện đồ lót lại dính máu. Chiếc quần tụt xuống tận mắt cá chân, và lòng tự tôn của tôi dường như cũng theo đó mà tan biến chẳng còn gì.
Khoảnh khắc ngửi thấy mùi máu ấy, tôi bỗng cảm thấy một cơn phẫn nộ chưa từng có. Tôi mở vòi hoa sen, như đang tự trừng phạt chính mình, dùng sức kỳ cọ thân thể, tẩy rửa cái cơ quan vốn không nên mọc trên người mình.
Tôi chà xát mạnh bạo đến mức da thịt đỏ ửng cả lên. Nước từ vòi sen xối thẳng xuống đỉnh đầu, tôi cũng chẳng phân biệt nổi mình có đang rơi lệ hay không.
Đúng lúc này, chân tôi vô tình dẫm phải bánh xà phòng trên sàn, cả người ngã nhào xuống đất một cú thật đau.
Cố Chước vội vàng mở cửa xông vào: “Tôi nghe thấy tiếng động rất lớn, cậu ngã bị thương rồi à?”
Tôi ngã nằm trên sàn, đôi chân dang rộng, trần trụi, không có lấy một thứ gì che đậy.
Và rồi, tôi nhìn thấy đồng tử của cậu ta co rụt lại.
Hỏng bét rồi!
Bí mật của tôi… toàn bộ đã bị cậu ta nhìn thấy hết rồi.









Gửi phản hồi