Chương 9

Tôi đứng chết trân tại chỗ, hơi thở của Cố Chước vây hãm lấy tôi, nóng hổi và mang theo mùi rượu nhàn nhạt từ bữa tiệc ban nãy. Bàn tay cậu ta đang đặt trong vạt áo tôi khẽ vuốt ve mạn sườn, khiến một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng. “Cậu……

Written by

Tôi đứng chết trân tại chỗ, hơi thở của Cố Chước vây hãm lấy tôi, nóng hổi và mang theo mùi rượu nhàn nhạt từ bữa tiệc ban nãy. Bàn tay cậu ta đang đặt trong vạt áo tôi khẽ vuốt ve mạn sườn, khiến một luồng điện tê dại chạy dọc sống lưng.

“Cậu… cậu buông tôi ra…”

Tôi lắp bắp, cố gắng đẩy lồng ngực vững chãi kia ra nhưng vô ích.

Cố Chước không những không buông mà còn ép sát hơn, đầu gối cậu ta chen vào giữa hai chân tôi, tư thế giống hệt đêm ở khách sạn nhưng lần này lại mang theo sự xâm lược rõ rệt.

“Kỳ Diễn, cậu có biết tôi đã khó chịu thế nào khi thấy cậu cười với chị ta không?”

Giọng cậu ta khàn đặc, đầy vẻ kìm nén.

“Cậu còn chụp ảnh chị ta, còn muốn lưu giữ hình bóng người khác trong điện thoại của mình… Tôi đã nói rồi, tôi là một kẻ rất nhỏ mọn.”

Tôi run rẩy, nước mắt bắt đầu chực trào: “Nhưng chẳng phải cậu thích chị ấy sao? Cậu cười với chị ấy, cậu cùng chị ấy luyện tập…”

Cố Chước khựng lại, rồi cậu ta bỗng bật cười, một nụ cười vừa tự giễu vừa bất lực. Cậu ta dùng tay còn lại bóp nhẹ cằm tôi, ép tôi phải nhìn thẳng vào đôi mắt đang bùng cháy ngọn lửa chiếm hữu của mình.

“Đồ ngốc này… Tôi cười vì chị ta nói cậu đang ghen khi nhìn chúng tôi. Tôi cố tình tiếp cận chị ta chỉ để xem cậu có một chút để ý nào đến tôi không. Vậy mà cậu lại đi chụp ảnh chị ta để chọc tức tôi?”

Tôi ngẩn người, đầu óc đình trệ: “Hả?”

“Kỳ Diễn, nghe cho rõ đây.”

Cố Chước cúi đầu, môi sát cạnh môi tôi, thì thầm từng chữ: “Tôi không quan tâm cậu có cái gì, hay thiếu cái gì. Tôi chỉ quan tâm cậu có thuộc về tôi hay không thôi.”

Bàn tay đang ở trong áo tôi bắt đầu di chuyển lên phía trên, chạm vào những vùng nhạy cảm nhất. Tôi nức nở một tiếng, hai tay bám chặt vào vai cậu ta: “Cố Chước… đừng…”

“Ngoan, để tôi xem.”

Giọng cậu ta trở nên mị hoặc lạ thường: “Đêm đó ở khách sạn chưa nhìn kỹ, bây giờ không có ai, chúng ta ‘kiểm tra’ lại từ đầu nhé, bạn-gái-giả của tôi?”

Lúc Lý Hải nhắn tin báo tối nay bọn họ không về, tôi đã bị Cố Chước giày vò đến mức thần trí mê muội, chẳng còn biết trời đất là gì nữa.

Cố Chước vào nhà vệ sinh để giặt lại bộ quần áo đã bị vấy bẩn trên người tôi, còn tôi thì nằm thẫn thờ trên giường. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa thể tin nổi sự thật rằng Cố Chước lại thích mình. Suốt bấy lâu nay, tôi chỉ biết nhìn ảnh cậu ta để tự an ủi bản thân, nào có ngờ được một ngày nọ, mọi ảo tưởng của tôi đều trở thành hiện thực. Thậm chí… còn mãnh liệt hơn thế nhiều.

Sực nhớ ra điều gì đó, tôi vội vàng vớ lấy điện thoại, định bụng sẽ xóa sạch đống ảnh chụp lén Cố Chước từ năm nhất đến giờ. Sau khi đã “trải nghiệm” và có hiểu biết nhất định về năng lực của cậu ta đêm nay, tôi rùng mình nghĩ tới hậu quả. Nếu để cậu ta phát hiện tôi giấu nhiều ảnh như vậy, cậu ta sẽ biết tôi từng thầm thương trộm nhớ cậu ta một cách điên cuồng như một kẻ biến thái.

Và chắc chắn, cậu ta sẽ lặp lại những chuyện vừa xảy ra tối nay với mức độ tăng cấp hơn gấp bội!

Tôi tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra. Phải tranh thủ lúc cậu ta còn trong phòng tắm mà xóa ngay, xóa gấp.

Tôi mở album ảnh, tay thao tác nhanh như chớp, điên cuồng chạy đua với thời gian. Đúng lúc này, vai tôi bị một bàn tay giữ chặt.

Cả người tôi cứng đờ. Cố Chước quay lại từ bao giờ thế? Sao chẳng nghe thấy tiếng động gì cả!

Nhìn thấy giao diện trên màn hình điện thoại của tôi, Cố Chước chậm rãi nở nụ cười: “Đang làm gì đấy?”

Tôi hoảng hồn đến mức không cầm chắc điện thoại, máy rơi bộp xuống đất. Cố Chước nhặt điện thoại lên, nhìn rõ những bức ảnh bên trong, sau đó im lặng không nói lời nào.

Lòng tôi thấp thỏm không yên: “Cố Chước, cậu nghe tôi giải thích, không phải như cậu nghĩ đâu!”

Xong rồi, xong thật rồi! Mọi bí mật đều đã phơi bày sạch sẽ, chẳng còn gì để che giấu nữa!

Thế nhưng Cố Chước xem xong chỉ mỉm cười, một nụ cười đầy vẻ trút bỏ được gánh nặng:

“Hóa ra, cậu không cho tôi xem điện thoại là để giấu tôi chuyện này sao?”

“Tôi cứ tưởng cậu giấu riêng ảnh của người nào khác mà cậu thích cơ đấy.”

Cậu ta khẽ hôn lên trán tôi: “Chút ảnh này thì đã là gì. Có muốn xem điện thoại của tôi không? Ảnh về cậu còn nhiều hơn cậu tưởng tượng đấy.”

Lúc đó, tôi làm sao ngờ được…

Trong lúc chúng tôi vừa công khai vừa ngấm ngầm ganh đua điểm số, thì thực ra, nhân lúc chụp slide bài giảng của giảng viên…

… chúng tôi cũng đang âm thầm chụp lén nhau.

—HOÀN—

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc