Ngày hôm sau đi học, vì giấc mơ đêm qua mà tinh thần tôi cứ lửng lơ, hốt hoảng. Cố Chước làm sao có thể đối xử với tôi như thế được chứ?
Sau giờ học, một chị khóa trên ở Hội sinh viên đến tìm Cố Chước nói chuyện. Tôi không kìm lòng được mà nhìn về phía họ, thấy hai người đang tán gẫu gì đó, rồi Cố Chước khẽ mỉm cười với chị ấy.
Tính cách cậu ta rất lạnh lùng, hiếm khi cười với ai. Khoảnh khắc đó, tôi bỗng nhìn đến ngây người. Cùng lúc đó, nơi sâu thẳm trong tim tôi dâng lên một nỗi xót xa đau đớn.
Cố Chước từng bảo cậu ta có người mình thích, có lẽ… không phải là lừa tôi đâu nhỉ. Là do tôi quá đa tình, cứ ngây thơ tưởng rằng cậu ta chỉ cười với mỗi mình mình thôi.
Đúng lúc này, chị khóa trên tiến về phía tôi: “Đàn em, em đáng yêu quá, cho chị xin phương thức liên lạc nhé.”
Vốn dĩ tôi định từ chối. Nhưng nghĩ đến nụ cười ban nãy Cố Chước dành cho chị ấy, tôi lại đồng ý: “Vâng ạ.”
Thực ra trước đây cũng có không ít cô gái theo đuổi tôi, nhưng sau đó họ đều chuyển sang thích Cố Chước. Cậu ta thực sự có sức hút hơn tôi nhiều. Vì thế, tôi vừa thích Cố Chước, lại vừa xem cậu ta là đối thủ cạnh tranh. Tình cảm của tôi phức tạp và mâu thuẫn như thế đấy.
Vì khiếm khuyết cơ thể, từ nhỏ tôi đã rất bướng bỉnh, chuyện gì cũng muốn giành hạng nhất. Nhưng lên đại học, lần nào đi thi tôi cũng xếp dưới Cố Chước. Điều này thực sự khiến tôi khó chịu vô cùng. Tôi không muốn tâm trạng mình bị cậu ta thao túng, dù cho tôi có thích cậu ta đến cỡ nào đi chăng nữa.
Chị khóa trên thêm bạn xong liền cười nói: “Ban nãy Cố Chước còn bảo với chị là em nhát người lắm, không dễ dàng cho phương thức liên lạc đâu, xem ra lời này không chuẩn lắm nhỉ.”
Tôi nhìn về phía Cố Chước. Sắc mặt cậu ta trông không được tốt lắm, cậu ta lạnh nhạt liếc tôi một cái rồi bỏ đi.
Những ngày sau đó, Cố Chước thường xuyên xuất hiện cùng chị khóa trên. Trên bảng tin của chị ấy thường xuyên thấy bóng dáng của cậu ta. Tôi nhìn mà lòng đầy đắng chát.
Đến ngày hội văn nghệ của trường, tôi thấy Cố Chước mặc vest, chị khóa trên mặc váy dạ hội, cầm mic đứng trên sân khấu hội trường diễn tập. Thảo nào dạo này họ cứ ở bên nhau suốt, hóa ra là để trao đổi về chương trình.
Nhưng phải thừa nhận, Cố Chước lúc nghiêm túc diễn tập thực sự rất đẹp trai. Tôi cũng hiếm khi thấy cậu ta mặc đồ trang trọng như vậy. Ánh đèn chiếu rọi lên người cậu ta, tôi không nhịn được mà nuốt nước bọt, thầm lấy điện thoại ra, hướng ống kính về phía cậu ta.
Đúng lúc đó, Cố Chước dường như nhận ra tôi định chụp ảnh mình, tầm mắt cậu ta xoay về phía tôi. Tôi vội vàng chuyển hướng, hướng ống kính vào chị khóa trên bên cạnh rồi nhấn nút chụp. Sự chột dạ vì suýt bị bắt quả tang làm mặt tôi nóng bừng, vành tai chắc chắn đã đỏ rực.
Cố Chước nhìn tôi, ánh mắt nặng nề đặt trên người tôi. Tôi ngay lập tức cảm nhận được rằng cậu ta đang không vui. Có lẽ cậu ta rất phản cảm với hành động chụp ảnh chị khóa trên của tôi vừa rồi.
Khoảnh khắc đó, tâm trạng tôi rơi xuống đáy vực. Tôi không hiểu sao Cố Chước lại lộ ra vẻ mặt nghiêm nghị như vậy. Chẳng lẽ cậu ta thích chị ấy thật, nên không muốn tôi chụp ảnh chị ấy sao?
Tôi nghe người ta nói, những người đang yêu thường có lòng chiếm hữu rất mạnh. Và bây giờ, cậu ta đang thể hiện lòng chiếm hữu đó với chị ấy.
Buổi tối, hội văn nghệ còn chưa kết thúc, tôi đã chạy trốn về ký túc xá. Lát sau, Lý Hải nhắn tin bảo tối nay cậu ấy sẽ đi uống rượu với người bạn khác trong phòng.
Tôi bỗng thấy căng thẳng tột độ. Vậy chẳng phải tối nay chỉ còn tôi và Cố Chước ở riêng với nhau sao? Tôi vội đứng dậy định rời khỏi ký túc xá để trốn đi đâu đó, tránh việc phải đối mặt với cậu ta. Nhưng tôi còn chưa kịp bước ra khỏi cửa, một bóng người đã chắn ngang trước mặt.
“Muốn đi đâu?”
Tôi như bị đóng đinh tại chỗ, không nói nên lời: “Không… không đi đâu cả.”
Tôi định lách qua người cậu ta để ra ngoài, nhưng Cố Chước giơ cánh tay chặn cửa lại. Một cảm giác nguy hiểm khó tả bao trùm lấy tôi. Lúc này trong phòng chỉ còn lại hai đứa, tôi thấy Cố Chước tối nay lạ lắm.
Cậu ta chìa tay phải ra: “Đưa điện thoại cho tôi, tôi giúp cậu xóa ảnh.”
Mặt tôi tái mét: “Ảnh… ảnh gì, tôi không hiểu cậu đang nói gì.”
Cố Chước khẽ nhíu mày: “Bức ảnh chị khóa trên mà cậu chụp tối nay.”
Tim tôi chùng xuống. Bây giờ tôi gần như có thể khẳng định Cố Chước thực sự thích chị ấy rồi. Nếu không, cậu ta đã không vừa về tới đã hung hăng bắt tôi xóa ảnh như vậy.
Tôi đã tự dặn lòng rằng loại người như tôi không thể có tình yêu bình thường, và một người rực rỡ như Cố Chước không chê cười bí mật của tôi đã là tốt lắm rồi, không nên xa xỉ hy vọng cậu ta cũng thích mình. Thế nhưng, tại sao tôi vẫn thấy đau lòng đến thế này?
Tôi lùi lại một bước, vành mắt đỏ hoe: “Không, tôi không xóa.”
Ánh mắt Cố Chước tối sầm lại, trông rất đáng sợ. Tôi bướng bỉnh giấu tay cầm điện thoại ra sau lưng.
“Kỳ Diễn, nghe lời.”
“Không!”
Cậu ta nắm chặt lấy cổ tay tôi, dùng giọng điệu không thể chối từ: “Cậu không xóa thì để tôi giúp.”
Cố Chước cao hơn tôi một cái đầu, lực tay lại rất mạnh. Khi bị cậu ta ấn vào lòng để đoạt lấy điện thoại, tôi tuyệt vọng nhận ra mình hoàn toàn không thể động đậy. Đúng lúc này, tôi sực nhớ ra một vấn đề còn nghiêm trọng hơn: Trong điện thoại tôi, ngoài ảnh của chị khóa trên, phần lớn đều là ảnh chụp lén cậu ta!
Từ năm nhất đến tận bây giờ!
Xong đời rồi!
Nếu để cậu ta phát hiện ra, cậu ta sẽ biết tôi là một kẻ biến thái ngày ngày chụp lén cậu ta.
Cậu ta sẽ càng ghét tôi hơn mất.
Khoảnh khắc đó, cơ thể tôi đột nhiên bộc phát sức lực kinh người, tôi hất mạnh tay cậu ta ra: “Tôi đã bảo là không mà!”
Vành mắt tôi đỏ rực: “Cố Chước, đừng chạm vào tôi.”
Tôi không dám ngẩng đầu, không nhìn rõ biểu cảm của cậu ta lúc này. Nhưng tôi biết chắc chắn cậu ta đang rất tức giận.
Bất thình lình, không một lời báo trước, Cố Chước túm lấy cổ áo tôi, kéo mạnh tôi về phía mình rồi mãnh liệt hôn lên môi tôi.
Cậu ta chốt cửa phòng, ép tôi vào tường, một tay che sau gáy tôi. Sự dịu dàng trong nụ hôn ấy pha lẫn một lòng chiếm hữu điên cuồng. Tôi bị hôn đến mức không thở nổi. Bàn tay cậu ta luồn vào dưới vạt áo tôi, tôi run rẩy hỏi: “Cố Chước, cậu đang làm gì vậy?”
Cậu ta cúi mắt nhìn tôi, vẻ mặt không rõ vui hay giận: “Làm gì à, cậu đoán xem?”
Tôi run bần bật: “Tại sao lại làm vậy, cậu đang trừng phạt tôi sao? Chỉ vì tôi chụp lén chị ấy?”
Giọng cậu ta lạnh lanh, không chút cảm xúc: “Phải, chính vì chuyện đó.”
Tôi suy sụp: “Cậu thích chị ấy đến thế sao? Thích đến mức chỉ vì tôi chụp một tấm ảnh mà cậu đối xử với tôi thế này?”
Cánh tay Cố Chước khựng lại. Một lúc lâu sau, cậu ta bật cười vì tức giận: “Vì tôi thích cậu, muốn có được cậu, cậu vẫn không hiểu sao?”
Khoảnh khắc đó, tôi bỗng quên cả thở.
Cố Chước… thích tôi?
Tôi ngơ ngác nhìn cậu ta: “Sao cậu lại thích tôi được, không lẽ… cậu không thấy tôi ghê tởm sao?”
Cố Chước nhíu mày: “Sao cậu lại nghĩ như vậy?”
Tôi mím môi.
Trước đây cũng có một nam sinh bảo thích tôi. Cậu ta từng đối xử với tôi rất tốt, tỉ mỉ chăm sóc từng chút một. Chính vì thế tôi mới dần tin tưởng cậu ta. Thế nhưng khi biết bí mật về cơ thể tôi, ánh mắt cậu ta lại hiện lên sự khinh bỉ mà tôi chưa từng thấy. Sau đó, người ấy dần xa lánh tôi.
Tôi từng không cảm thấy tự ti về cơ thể dị thường của mình. Nhưng khi người mà tôi quan tâm vì lý do đó mà rời bỏ tôi, tôi bắt đầu trở nên nhút nhát vô cùng. Từ ngày đó, tôi quyết định chôn vùi bí mật này cả đời.
Trong lúc tôi đang thẫn thờ, Cố Chước khẽ cắn vào tai tôi: “Tôi chưa bao giờ để tâm đến cơ thể của cậu, tôi thấy nó rất đẹp.”
“Dù cậu có thế nào tôi cũng thích. Từ cái nhìn đầu tiên, tôi đã thích cậu rồi.”









Gửi phản hồi