CHƯƠNG 7

Đêm khuya, tôi trằn trọc mãi mà không sao ngủ được. Mỗi lần mất ngủ, tôi đều làm “chuyện đó”. Thế là theo bản năng, tôi lại mở điện thoại ra tìm ảnh của Cố Chước. Đám bạn cùng phòng đã bắt đầu ngáy khò khò, không gian lúc này cực kỳ an toàn. Tôi…

Written by

Đêm khuya, tôi trằn trọc mãi mà không sao ngủ được.

Mỗi lần mất ngủ, tôi đều làm “chuyện đó”. Thế là theo bản năng, tôi lại mở điện thoại ra tìm ảnh của Cố Chước. Đám bạn cùng phòng đã bắt đầu ngáy khò khò, không gian lúc này cực kỳ an toàn.

Tôi nhìn những bức ảnh chụp lén cậu ta, tưởng tượng ra cảnh cậu ta đang chạm vào mình, vành tai không tự chủ được mà đỏ bừng lên. Tôi cắn chặt môi, cố gắng kìm nén hơi thở đang dần trở nên dồn dập.

Đúng lúc này, giường của tôi bỗng nhiên rung động. Ngay sau đó, tấm rèm giường bị ai đó vén lên.

Đôi chân tôi sợ hãi đến mức bủn rủn ngay lập tức.

Cố Chước đang nhìn tôi với vẻ đầy hứng thú: “Vẫn chưa ngủ à.”

Tôi xác nhận chắc chắn rằng những động tác nhỏ vừa rồi không bị cậu ta phát hiện, nhưng lòng vẫn run cầm cập, khẽ hỏi: “Cậu… cậu lên đây làm gì?”

Cố Chước nghiêng đầu: “Nhớ cậu.”

“Suỵt. Đừng gây ra tiếng động, cậu cũng không muốn bọn họ biết bí mật của mình đâu nhỉ.”

Tôi sắp khóc đến nơi rồi, vội vàng thoát khỏi album ảnh trong điện thoại. Cuối cùng tôi cũng hiểu cảm giác của “Diệp Công thích rồng” (thành ngữ chỉ kiểu người nói là thích nhưng khi gặp thật lại sợ hoặc không dám đối mặt) là thế nào rồi. Tôi thích Cố Chước là thật, nhưng lúc này, tôi lại thấy sợ cậu ta một cách lạ lùng. Dù sao thì trong tay cậu ta cũng đang nắm giữ bí mật mà tôi sợ người khác biết nhất.

Vành mắt tôi đỏ hoe: “Cậu đã hứa là không nói cho họ biết rồi mà.”

Cố Chước cười khẽ, thấp giọng trêu chọc: “Tôi có thể giữ bí mật giúp cậu, nhưng tôi sẽ nhận được thù lao gì đây?”

Tôi vắt óc suy nghĩ xem mình có thể mang lại lợi ích gì cho cậu ta. Cố Chước rất thông minh, không cần tôi giúp làm bài tập, thậm chí mỗi lần làm bài nhóm, một mình cậu ta đã thầu hết cả rồi. Đi thi cậu ta cũng chẳng cần tôi khoanh vùng kiến thức, thậm chí tôi còn đang muốn trộm sổ tay học tập của cậu ta về xem đây này.

Nghĩ mãi chẳng ra, cuối cùng tôi chỉ đành rụt rè nói: “Tôi… tôi có thể đưa tiền cho cậu.”

Cố Chước dường như bị lời nói của tôi làm cho buồn cười: “Đồ ngốc, ai thèm tiền của cậu chứ.”

Cậu ta nhẹ nhàng áp sát tôi: “Tôi rất tò mò, ngoài chỗ đó ra thì cơ thể cậu còn gì khác người thường không? Ví dụ như nếu tôi chạm vào cậu, da của cậu có dễ bị đỏ lên không?”

Giọng điệu của cậu ta cực kỳ nghiêm túc, nghiêm túc đến mức giống như một cuộc trao đổi học thuật bình thường, khiến tôi không tài nào nảy sinh ra ý nghĩ xấu xa nào được. Có lẽ học bá là vậy, luôn cảm thấy tò mò về những thứ mình không thân thuộc chăng.

Tôi không nghĩ nhiều, cố gắng nhớ lại rồi đáp: “Hình như đúng là vậy, trên người tôi thường xuyên bị xanh một mảng tím một mảng, nhưng tôi cũng không chắc chắn lắm. Hay là… cậu chạm thử vào tôi xem?”

Lời vừa dứt, ánh mắt Cố Chước chợt tối sầm lại, yết hầu chuyển động. Tôi thậm chí có thể cảm nhận được nhịp tim bỗng nhiên tăng tốc của cậu ta.

Cậu ta khàn giọng hỏi: “Cậu có biết mình vừa nói cái gì không?”

Tôi chớp chớp mắt. Tôi vừa nói gì lạ lùng sao? Rõ ràng tôi chỉ đang thảo luận rất nghiêm túc với cậu ta thôi mà.

Yết hầu của Cố Chước khẽ lăn: “Cậu làm thế này sẽ khiến tôi hiểu lầm rằng… cậu đang mời gọi tôi đấy.”

Tôi càng ngơ ngác hơn.

Mời gọi gì cơ?

Đúng lúc này, Lý Hải vốn đang ngủ say bỗng nhẹ nhàng trở mình, ngáp một cái rồi bước xuống giường định đi vệ sinh. Sợ bị cậu ấy phát hiện Cố Chước đang ở trên giường mình, tôi vội vàng kéo chăn trùm lên người Cố Chước, ép cậu ta vào lòng mình.

Nghe tiếng nước chảy trong nhà vệ sinh, cơ thể tôi căng thẳng đến cực hạn. Cảm giác giống như làm việc xấu mà suýt bị bắt quả tang vậy. Cơ thể Cố Chước dán chặt lấy tôi, tôi có thể cảm nhận được những khối cơ bụng săn chắc của cậu ta.

Cố Chước không yên phận mà ngọ nguậy, tôi sợ cậu ta bị lộ nên đưa tay nắm chặt lấy bàn tay đang cử động loạn xạ kia. Ngón tay Cố Chước rất dài, xương tay cứng cáp, cậu ta nắm ngược lại tay tôi, ghì chặt cổ tay tôi lên gối như một sự giam cầm.

Lý Hải đi vệ sinh xong liền leo lại lên giường, hoàn toàn không phát hiện ra chúng tôi. Tôi khẽ thở phào nhẹ nhõm. Lúc này, toàn thân tôi đã ướt đẫm mồ hôi vì căng thẳng, cơn buồn ngủ bay sạch, chỉ mong Cố Chước mau chóng rời khỏi người mình.

Không biết có phải ông trời đang trừng phạt ý đồ bất chính của tôi với Cố Chước hay không mà lại bắt tôi trải qua khoảnh khắc bẽ bàng thế này. May mà cuối cùng Cố Chước cũng chịu buông tha, cậu ta không làm gì cả, chỉ xoa đầu tôi một cái rồi rời đi.

Nhưng đêm đó, tôi mất ngủ hoàn toàn.

Đến khi khó khăn lắm mới chợp mắt được, trong cơn mơ, Cố Chước nắm lấy tay tôi trong bóng tối, rút chiếc điện thoại từ tay tôi ra. Trong mơ, sau khi phát hiện tôi là người song tính, cậu ta lại phát hiện thêm bí mật thứ hai của tôi.

Đó là tôi thích cậu ta.

Cậu ta cười khẽ: “Hàng giả thì có gì thú vị, có muốn thử hàng thật không?”

Trong giấc mơ, tôi bị cậu ta bắt bày ra những tư thế không thể phản kháng.

Sau đó xác nhận được rằng, da tôi thực sự rất nhạy cảm, rất dễ bị cào đỏ.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc