CHƯƠNG 6

Đêm đó, chúng tôi thực sự đã ngủ cùng nhau. Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi bàng hoàng phát hiện Cố Chước đã giặt sạch chiếc quần lót của mình. Thấy tôi thức giấc, cậu ta mỉm cười nói: “Cái kia vẫn chưa khô, tôi mua cho cậu một cái mới rồi.” Mặt tôi…

Written by

Đêm đó, chúng tôi thực sự đã ngủ cùng nhau.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, tôi bàng hoàng phát hiện Cố Chước đã giặt sạch chiếc quần lót của mình. Thấy tôi thức giấc, cậu ta mỉm cười nói: “Cái kia vẫn chưa khô, tôi mua cho cậu một cái mới rồi.”

Mặt tôi nóng bừng lên: “Tôi… tôi tự mua được mà.”

Cố Chước cười khẽ: “Tôi thích cảm giác tự tay chọn mua bao bì cho món quà mình yêu thích, lúc bóc ra sẽ rất đáng để mong chờ.”

Tôi nghe không rõ lắm: “Cậu vừa nói gì cơ?”

Cố Chước lắc đầu: “Không có gì.”

Nhìn quần áo đã được giặt sạch sẽ, trong lòng tôi nảy sinh một nỗi hổ thẹn khó tả. Cố Chước đối xử với tôi tốt quá. Cậu ta hoàn toàn khác biệt với tôi. Cậu ta rạng rỡ, lương thiện và biết thấu hiểu nỗi khổ của người khác. Còn tôi thì hèn mọn, thấp kém. Nếu cậu ta biết mỗi đêm tôi đều lấy ảnh của cậu ta ra để làm chuyện đó, chắc chắn cậu ta sẽ thấy ghê tởm lắm.

Dù thế nào đi nữa, tôi phải canh giữ bí mật này thật chặt, không thể để cậu ta biết tôi có ý đồ khác thường được. Nếu không, ngay cả làm bạn chúng tôi cũng không thể.

Sau khi mặc đồ xong, chúng tôi cùng nhau quay về ký túc xá.

Sáng thứ Hai không có tiết, đám bạn cùng phòng ngủ nướng đến tận giờ cơm mới dậy. Lý Hải nghe thấy động tĩnh, ngồi bật dậy trên giường, dụi mắt hỏi tôi: “Tối qua hai ông đi đâu mà đều không về thế, đi hú hí ở đâu à?”

Cố Chước cười đáp: “Tôi đi đưa ‘bao’ cho cậu ấy.”

Lý Hải đùa giỡn: “Cậu đúng là nuôi Kỳ Diễn như con trai ấy nhỉ. Người ta đi thuê phòng với bạn gái, ông bố già này cũng phải lạch bạch chạy đi đưa đồ. Nhỡ mà Kỳ Diễn ở trên giường ngơ ngác không biết làm thế nào, chắc cậu cũng định vào dạy thực hành tại chỗ luôn hả?”

Cố Chước dường như đang hình dung ra cảnh tượng đó, gật đầu: “Như thế cũng được.”

Tôi không nhịn được mà ngắt lời bọn họ: “Đừng đùa kiểu đó nữa, tối qua tôi chẳng làm gì cả.”

Sau khi kết thúc tiết học buổi chiều, tôi đến thư viện tự học, còn Cố Chước dường như có việc ra ngoài. Nghe nói gia sản nhà cậu ta rất lớn, bố cậu ta đã giao một phần tài sản cho cậu ta quản lý từ khi vào đại học để rèn luyện năng lực. Mà cậu ta dù chưa tốt nghiệp nhưng đã bộc lộ thiên phú kinh doanh và đầu tư cực kỳ xuất sắc. Không chỉ vậy, ngay cả thành tích học tập của cậu ta cũng nhỉnh hơn tôi một chút. Đúng là người so với người tức chết người mà.

Chín giờ tối, Cố Chước quay về ký túc xá. Chúng tôi không nói chuyện với nhau quá nhiều. Thế nhưng đến khoảng mười một giờ, Cố Chước bỗng mở mic gửi tin nhắn thoại, giọng nói trầm thấp dịu dàng: “Bé con, ngủ ngon nhé.”

Giây tiếp theo, điện thoại của tôi nhận được đúng tin nhắn thoại đó. Lúc đeo tai nghe lên và nghe thấy âm thanh ấy, tôi suýt nữa thì làm bay luôn cái điện thoại. Tôi sực nhớ ra, cậu ta bảo sẽ giữ bí mật cho tôi và đóng giả làm “bạn gái” của tôi.

Lúc đó tôi đờ người ra.

Cậu ta làm thật đấy à!

Lý Hải không kìm được mà ló đầu ra hỏi: “Cố Chước, cậu thoát ế rồi à?”

Cố Chước gật đầu, “ừm” một tiếng.

Lý Hải lập tức gào thét trong vô vọng: “Sao lại thế được! Vậy là phòng mình có tận hai người thoát ế rồi!”

Lâm Trạch – một người bạn cùng phòng khác lên tiếng: “Cậu thì biết cái gì, Cố Chước vốn đâu có thiếu người theo đuổi, lần này chịu yêu đương chắc chắn là gặp được người rất thích rồi.”

Lý Hải hỏi: “Cố Chước, cô ấy là người thế nào vậy?”

Cố Chước liếc nhìn tôi, khẽ cười: “Rất xinh đẹp, rất đáng yêu. Vị thì ngọt ngào, ngày nào tôi cũng muốn hôn.”

“Oa, không công bằng! Hai người sến súa quá đi mất!”

Tôi thực sự không nghe nổi nữa, trùm kín chăn lên đầu. Lâm Trạch nhận ra trạng thái của tôi không ổn, huých cùi chỏ vào Lý Hải: “Thôi, đừng nói nữa.”

“Kỳ Diễn hình như lúc nào cũng không hợp với Cố Chước. Chắc Cố Chước thấy Kỳ Diễn có bạn gái nên không cam lòng thua kém cũng tìm một người. Kỳ Diễn chắc chắn thấy bạn gái Cố Chước tìm được tốt hơn của mình nên lại khó chịu rồi.”

Tiếng bọn họ nói rất nhỏ nhưng tôi vẫn nghe thấy hết. Đúng là trong ấn tượng của mọi người, tôi luôn muốn tranh hạng nhất nhì với Cố Chước. Bọn họ nghĩ vậy cũng bình thường thôi. Theo tư duy của người bình thường, loại người chuyện gì cũng muốn so bì như tôi thực sự rất đáng ghét.

Nhưng tôi chỉ muốn “nhảy nhót” trước mặt cậu ta, có như vậy mới thu hút được sự chú ý của cậu ta.

Không biết… Cố Chước nghĩ gì về tôi nhỉ.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc