Chương 3

Tôi cúp máy. Mẹ tôi lại một lần nữa giục tôi về nước. Lần đó chạy trốn, thấm thoát đã bốn năm trôi qua. Tôi thẫn thờ nghĩ, cũng đến lúc phải về rồi. Tiếng bước chân “tạch tạch” vang lên. Một “quả bom thịt” lăn tròn tới, ôm chặt lấy chân tôi. Giọng nói…

Written by

Tôi cúp máy.

Mẹ tôi lại một lần nữa giục tôi về nước.

Lần đó chạy trốn, thấm thoát đã bốn năm trôi qua.

Tôi thẫn thờ nghĩ, cũng đến lúc phải về rồi.

Tiếng bước chân “tạch tạch” vang lên.

Một “quả bom thịt” lăn tròn tới, ôm chặt lấy chân tôi.

Giọng nói trẻ con vang lên:

“Ba ơi, con có thể xem một tập ‘Mễ Lạc Kỳ và Đại vương Gulu’ không ạ?”

Ôn Đậu Đậu ngước khuôn mặt tròn như cái bánh bao lên nhìn tôi.

Đôi mắt đen láy như hạt nho tròn xoe. Mái tóc tơ mềm mại mới ngủ dậy rối bù như tổ chim.

Tôi nhất thời ngẩn ngơ.

Giống.

Quá giống luôn.

Đúng là Phó Tông Di phiên bản Ctrl C + Ctrl V + Ctrl T.

Thấy tôi không phản ứng, Ôn Đậu Đậu nhón chân thật cao, đôi tay ngắn ngủn duỗi thẳng băng, trên mu bàn tay tròn trịa có bốn cái lúm thịt nhỏ xíu.

“Ba ơi, bế.”

Lòng tôi mềm nhũn.

Cũng may tính cách không giống.

Ôn Đậu Đậu là một thiên thần nhỏ vô cùng mềm mại.

Tôi cúi người bế Đậu Đậu lên.

Năm đó, tôi đã vô số lần muốn bỏ đứa trẻ này đi.

Nhưng đến phút cuối lại không đành lòng.

Cũng có thể là do hormone làm loạn.

Cuối cùng, Ôn Đậu Đậu thuận lợi chào đời, là một em bé hoàn toàn khỏe mạnh. Chỉ có điều chiều cao hơi chậm một chút, bù lại cân nặng rất “đáng đồng tiền bát gạo”.

Tôi dụi đầu vào khuôn mặt nhỏ nhắn non nớt của thằng bé:

“Ba đưa con về gặp ông bà nội được không?”

“Dạ được ạ!”

———————————

Vài ngày sau, máy bay hạ cánh.

Tôi âm thầm về nước, không nói cho một ai.

Vừa vào đến cửa nhà, gà bay chó chạy.

Bố mẹ tôi đứng hình trước sự xuất hiện đột ngột của đứa cháu nội ngoan hiền.

Cũng may, sau khi Ôn Đậu Đậu ngọt ngào gọi “Ông nội, Bà nội”, hai người họ lập tức gục ngã.

Bố tôi bế khư khư Đậu Đậu không rời tay, quên luôn cả việc phải giữ bộ mặt nghiêm nghị với tôi.

Ông nhìn Đậu Đậu, rồi lại nhìn tôi, đột nhiên nói:

“Không giống lắm nhỉ, sao cảm thấy hơi quen mắt thế này?”

Mồ hôi lạnh của tôi chảy ròng ròng.

Bố tôi cũng từng gặp Phó Tông Di vài lần, dù không nhiều.

Mẹ tôi cướp lấy Đậu Đậu từ tay ông, cười hớ hớ:

“Không giống chỗ nào chứ? Nhìn xem, y đúc Tiểu Mân nhà mình hồi nhỏ còn gì.”

Tôi thở phào nhẹ nhõm.

May quá.

Mẹ tôi bị chứng mù mặt.

Gửi phản hồi

Khám phá thêm từ Truyen66 - Góc nhỏ cho những tâm hồn mê truyện

Đăng ký ngay để tiếp tục đọc và truy cập kho lưu trữ đầy đủ.

Tiếp tục đọc