Điện thoại liên tục hiện thông báo.
Cái nhóm chat vốn im hơi lặng tiếng từ lâu bỗng nhiên nổ tung.
Bạn học A: 【Tin chấn động, Ôn thiếu dắt con về nước! @Ôn】
Kèm theo đó là một bức ảnh.
Bối cảnh là sân bay đông đúc, một người đàn ông dáng cao ôm một đứa trẻ, đứa bé ngoan ngoãn gục mặt vào vai anh ta, chỉ lộ ra nửa bên má tròn vo, không rõ mặt.
Tôi cau mày.
Không ngờ lại bị chụp trộm.
Bức ảnh này khiến một đống người trồi lên.
Bạn học B: 【Thật hay giả thế? @Ôn】
Bạn học C: 【Không thể nào, tớ còn chưa nhận được thiệp đính hôn, thiệp cưới, hay thiệp đầy tháng gì mà @Ôn】
Bạn học D: 【Đã nói là không kết hôn không sinh con cơ mà, cậu thế mà lại chạy vượt rào à @Ôn】
Bạn học A: 【Đừng giả chết @Ôn】
Tôi đành phải gõ chữ trả lời.
Tôi: 【Chưa kết hôn, con trai ruột.】
Bạn học A: 【Ồ…】
Bạn học B: 【Ồ ồ…】
Bạn học C: 【Ồ ồ ồ…】
Phó Tông Di: 【Hừ.】
…
Chết tiệt.
Quên mất thằng cha này cũng có mặt trong nhóm.
Tôi âm thầm thoát ra, chặn thông báo.
Ngay sau đó nhận được tin nhắn của Trần Tư.
Trần Tư: 【Về mà không nói với tớ một tiếng? Con nuôi tớ đâu?】
Trần Tư: 【Đúng rồi, dạo này cậu nhớ tránh xa Phó Tông Di ra nhé. Mấy năm nay hắn tìm không thấy “người tình trong mộng”, tính khí càng ngày càng tệ. Chuyện cậu hạ thuốc năm đó chắc hắn vẫn còn ghi thù đấy, đừng có chọc vào hắn.】
Trần Tư: 【Mà sao con nuôi đáng yêu của tớ lại trông giống cái gã đó thế nhỉ?】
Tôi nhớ lại phản ứng của Trần Tư lần đầu gặp Ôn Đậu Đậu.
Cậu ta suýt nữa thì nhảy dựng lên tại chỗ:
“Con của Phó Tông Di? Cậu đi bắt cóc ở đâu về đấy?”
Tôi: …
Tuyệt đối, tuyệt đối không được để Ôn Đậu Đậu xuất hiện trước mặt Phó Tông Di.
Sau khi ổn định một thời gian.
Ôn Đậu Đậu dần thích nghi với cuộc sống trong nước.
Mỗi ngày thằng bé đều khiến bố mẹ tôi cười không khép được miệng.
Có lẽ là do một sự ăn ý ngầm nào đó, hai cụ đều không hỏi tôi mẹ của Đậu Đậu là ai, khiến tôi cũng yên lòng phần nào.
Thu xếp xong xuôi, tôi chọn cho Đậu Đậu một ngôi trường mẫu giáo phù hợp.
Cậu nhóc mặc áo sơ mi nhỏ cùng quần yếm, đội chiếc mũ vàng rực rỡ của trường, đeo cái bình nước Miloqi yêu thích, dáng vẻ hùng dũng oai vệ.
Được cô giáo dắt tay vào trường, Ôn Đậu Đậu ham vui đến mức chẳng thèm quay đầu lại nhìn tôi lấy một cái.
Tôi mỉm cười, xoay người định rời đi.
Vừa quay lại, liền va thẳng vào ánh mắt của một người.
Đồng tử tôi co rụt lại.
Phó Tông Di!









Gửi phản hồi